Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2332: Trăm triệu dân cư, quá là khủng bố!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Trường kiếm trong tay Chu Nhược Giai sáng lên rực rỡ, chiến đấu với đám Cự Kình Bang!   Ngũ Phi cũng nhào tới, từng bước đến trước mặt Trần Huân Nhi.   Giơ tay nắm bả vai cô ấy: “Em gái Huân Nhi, mau theo anh đi thôi nào!”   “Bố!”   Trần Huân Nhi sợ đến mức hét to.   Tôn Thiến đang mang thai, trong tay cũng xuất hiện một thanh trường đao, một chém chặt đứt bàn tay thối tha của Ngũ Phi!   Phụt!   Ngũ Phi nằm mơ cũng không ngờ được rằng một người đang mang thai lại có sức chiến đấu đến như thế?   Màu máu chợt hiện lên!   Một cánh tay rơi xuống đất.   “A! Tay… Tay của tao!”   Vẻ mặt Ngũ Phi đầy dữ tợn, tiếng kêu thảm thiết nghe xé ruột xé gan: “Bố mày sống từng này tuổi đầu, cả bố tao cũng chưa bao giờ đánh tao!”   “Mày lại dám chém mất một bàn tay của tao? Con mẹ nó mày chết đi cho bố mày!”   Lời nói vừa dứt, đã giơ chân đá thẳng về phía bụng Tôn Thiến!   “Tôn Thiến!”   Chu Nhược Giai tái mặt, muốn quay lại cứu người.   Lại bị đám Cự Kình Bang quấn lấy!   Bấy giờ, vẻ mặt Ngũ Phi đầy dữ tợn, trong đầu đã ảo tưởng đến cảnh bụng Tôn Thiến bị đá nát bấy!   Vào thời điểm nguy hiểm, ngàn cân treo sợi tóc này!   Ầm ầm!   Trong bụng Tôn Thiến bùng lên một hơi thở vô cùng kh*ng b*!   Ngăn cản một đá của Ngũ Phi.   Đồng thời!   Đánh trả lại!   Rầm!   Chân Ngũ Phi trực tiếp nổ tung, hóa thành một đám mây máu!   Lập tức bị thứ năng lực kh*ng b* trong bụng Tôn Thiến đánh bay ra ngoài, như con chó chết nằm dưới đất, không ngừng hộc máu!   “Gọi người… Mau… Gọi người tới…”   “Rõ!”   Người Cự Kình Bang thả ra một lệnh tiễn.   Một tia pháo hoa nở rộ!   …   Diệp Bắc Minh đã để lại Lôi Bạo Châu và một lượng đan dược rất lớn.   Rồi cùng Tôn Kiếm Khung rời khỏi Thanh Huyền Tông.  Trên đường đi, Tôn Kiếm Khung giải thích: “Cậu Diệp, biển Thiên Đảo cách chúng ta rất xa, hơn nữa còn có một vùng biển là nơi sinh tồn của một lượng lớn ma thú”.   “Người bình thường căn bản không thể trực tiếp vượt biển qua đó, chỉ có thể mượn một số cửa truyền tống còn sót lại từ thời thượng cổ”.   “Cửa truyền tống thật sự rất ít ỏi, cả đại lục Chân Võ này có không quá năm cái”.   Nửa ngày sau, thành Côn Khư.   Diệp Bắc Minh sợ hãi than thở: “Đông người thế này, chắc là gấp mấy lần khu phía bắc ấy nhỉ!”    “Số người trong tòa thành này chắc phải hơn cả trăm triệu rồi ấy nhỉ?”  

 Trường kiếm trong tay Chu Nhược Giai sáng lên rực rỡ, chiến đấu với đám Cự Kình Bang!  

 

Ngũ Phi cũng nhào tới, từng bước đến trước mặt Trần Huân Nhi.  

 

Giơ tay nắm bả vai cô ấy: “Em gái Huân Nhi, mau theo anh đi thôi nào!”  

 

“Bố!”  

 

Trần Huân Nhi sợ đến mức hét to.  

 

Tôn Thiến đang mang thai, trong tay cũng xuất hiện một thanh trường đao, một chém chặt đứt bàn tay thối tha của Ngũ Phi!  

 

Phụt!  

 

Ngũ Phi nằm mơ cũng không ngờ được rằng một người đang mang thai lại có sức chiến đấu đến như thế?  

 

Màu máu chợt hiện lên!  

 

Một cánh tay rơi xuống đất.  

 

“A! Tay… Tay của tao!”  

 

Vẻ mặt Ngũ Phi đầy dữ tợn, tiếng kêu thảm thiết nghe xé ruột xé gan: “Bố mày sống từng này tuổi đầu, cả bố tao cũng chưa bao giờ đánh tao!”  

 

“Mày lại dám chém mất một bàn tay của tao? Con mẹ nó mày chết đi cho bố mày!”  

 

Lời nói vừa dứt, đã giơ chân đá thẳng về phía bụng Tôn Thiến!  

 

“Tôn Thiến!”  

 

Chu Nhược Giai tái mặt, muốn quay lại cứu người.  

 

Lại bị đám Cự Kình Bang quấn lấy!  

 

Bấy giờ, vẻ mặt Ngũ Phi đầy dữ tợn, trong đầu đã ảo tưởng đến cảnh bụng Tôn Thiến bị đá nát bấy!  

 

Vào thời điểm nguy hiểm, ngàn cân treo sợi tóc này!  

 

Ầm ầm!  

 

Trong bụng Tôn Thiến bùng lên một hơi thở vô cùng kh*ng b*!  

 

Ngăn cản một đá của Ngũ Phi.  

 

Đồng thời!  

 

Đánh trả lại!  

 

Rầm!  

 

Chân Ngũ Phi trực tiếp nổ tung, hóa thành một đám mây máu!  

 

Lập tức bị thứ năng lực kh*ng b* trong bụng Tôn Thiến đánh bay ra ngoài, như con chó chết nằm dưới đất, không ngừng hộc máu!  

 

“Gọi người… Mau… Gọi người tới…”  

 

“Rõ!”  

 

Người Cự Kình Bang thả ra một lệnh tiễn.  

 

Một tia pháo hoa nở rộ!  

 

…  

 

Diệp Bắc Minh đã để lại Lôi Bạo Châu và một lượng đan dược rất lớn.  

 

Rồi cùng Tôn Kiếm Khung rời khỏi Thanh Huyền Tông.  

Trên đường đi, Tôn Kiếm Khung giải thích: “Cậu Diệp, biển Thiên Đảo cách chúng ta rất xa, hơn nữa còn có một vùng biển là nơi sinh tồn của một lượng lớn ma thú”.  

 

“Người bình thường căn bản không thể trực tiếp vượt biển qua đó, chỉ có thể mượn một số cửa truyền tống còn sót lại từ thời thượng cổ”.  

 

“Cửa truyền tống thật sự rất ít ỏi, cả đại lục Chân Võ này có không quá năm cái”.  

 

Nửa ngày sau, thành Côn Khư.  

 

Diệp Bắc Minh sợ hãi than thở: “Đông người thế này, chắc là gấp mấy lần khu phía bắc ấy nhỉ!”   

 

“Số người trong tòa thành này chắc phải hơn cả trăm triệu rồi ấy nhỉ?”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Trường kiếm trong tay Chu Nhược Giai sáng lên rực rỡ, chiến đấu với đám Cự Kình Bang!   Ngũ Phi cũng nhào tới, từng bước đến trước mặt Trần Huân Nhi.   Giơ tay nắm bả vai cô ấy: “Em gái Huân Nhi, mau theo anh đi thôi nào!”   “Bố!”   Trần Huân Nhi sợ đến mức hét to.   Tôn Thiến đang mang thai, trong tay cũng xuất hiện một thanh trường đao, một chém chặt đứt bàn tay thối tha của Ngũ Phi!   Phụt!   Ngũ Phi nằm mơ cũng không ngờ được rằng một người đang mang thai lại có sức chiến đấu đến như thế?   Màu máu chợt hiện lên!   Một cánh tay rơi xuống đất.   “A! Tay… Tay của tao!”   Vẻ mặt Ngũ Phi đầy dữ tợn, tiếng kêu thảm thiết nghe xé ruột xé gan: “Bố mày sống từng này tuổi đầu, cả bố tao cũng chưa bao giờ đánh tao!”   “Mày lại dám chém mất một bàn tay của tao? Con mẹ nó mày chết đi cho bố mày!”   Lời nói vừa dứt, đã giơ chân đá thẳng về phía bụng Tôn Thiến!   “Tôn Thiến!”   Chu Nhược Giai tái mặt, muốn quay lại cứu người.   Lại bị đám Cự Kình Bang quấn lấy!   Bấy giờ, vẻ mặt Ngũ Phi đầy dữ tợn, trong đầu đã ảo tưởng đến cảnh bụng Tôn Thiến bị đá nát bấy!   Vào thời điểm nguy hiểm, ngàn cân treo sợi tóc này!   Ầm ầm!   Trong bụng Tôn Thiến bùng lên một hơi thở vô cùng kh*ng b*!   Ngăn cản một đá của Ngũ Phi.   Đồng thời!   Đánh trả lại!   Rầm!   Chân Ngũ Phi trực tiếp nổ tung, hóa thành một đám mây máu!   Lập tức bị thứ năng lực kh*ng b* trong bụng Tôn Thiến đánh bay ra ngoài, như con chó chết nằm dưới đất, không ngừng hộc máu!   “Gọi người… Mau… Gọi người tới…”   “Rõ!”   Người Cự Kình Bang thả ra một lệnh tiễn.   Một tia pháo hoa nở rộ!   …   Diệp Bắc Minh đã để lại Lôi Bạo Châu và một lượng đan dược rất lớn.   Rồi cùng Tôn Kiếm Khung rời khỏi Thanh Huyền Tông.  Trên đường đi, Tôn Kiếm Khung giải thích: “Cậu Diệp, biển Thiên Đảo cách chúng ta rất xa, hơn nữa còn có một vùng biển là nơi sinh tồn của một lượng lớn ma thú”.   “Người bình thường căn bản không thể trực tiếp vượt biển qua đó, chỉ có thể mượn một số cửa truyền tống còn sót lại từ thời thượng cổ”.   “Cửa truyền tống thật sự rất ít ỏi, cả đại lục Chân Võ này có không quá năm cái”.   Nửa ngày sau, thành Côn Khư.   Diệp Bắc Minh sợ hãi than thở: “Đông người thế này, chắc là gấp mấy lần khu phía bắc ấy nhỉ!”    “Số người trong tòa thành này chắc phải hơn cả trăm triệu rồi ấy nhỉ?”  

Chương 2332: Trăm triệu dân cư, quá là khủng bố!