Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2352: “Không biết nữa”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thứ hai, tôi sẽ đến đại lục Thượng Cổ ngay thôi, chẳng phải ông muốn bắt tôi à?”   “Giờ không cần ông phái người bắt đâu, tôi sẽ tự đến!”   “Thứ ba, ông có thể tiếp tục phái người đến giết tôi!”   “Nhưng mong ông nhớ kỹ rằng đừng cử mấy tên vô dụng phế thải như này nữa, mất thời gian của tôi lắm!”   Hình ảnh chuyển qua người lão già mắt chột kia.   Anh tóm lấy đầu lão già mắt chột rồi nện mạnh xuống đất.   Phụt...!   Hình ảnh bị máu tươi che khuất.   Rồi biến mất luôn.   “Diệp Bắc Minh!”   Trong đại điện vang vọng tiếng gầm thét của lão tổ nhà họ Diệp.   Một lát sau, tiếng thét đó đã dần lắng xuống.   “Bọn Dư Quyết và Dư Vũ Nham đã bị đánh bại rồi sao? Thú vị đấy!”   “Bọn tọa đã xem thường tên nhóc nhà cậu rồi”.   “Chỉ là tàn dư của nhà họ Diệp mà cũng muốn đi lên con đường vô địch như tổ tiên nhà họ Diệp sao?”   “Cho dù tôi đồng ý thì những kẻ trên đó cũng sẽ không đồng ý đâu”.   Nói xong, ông ta ngẩng đầu nhìn bầu trời cao vời vợi.   ...   Đôi mắt long lanh của Ngân La khiếp sợ nhìn Diệp Bắc Minh: “Cậu chủ, cậu thật khí phách!”   “Quả nhiên có phong thái oai hùng của Ma Tôn đại nhân năm ấy!”   “Lòng kính ngưỡng của thuộc hạ đối với cậu tựa như nước sông đầu nguồn chảy mãi không hết!”   “Tựa như nước sông Hoàng Hà không thể nào đong đếm!”   Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rúm, trở lại bên cạnh Chu Nhược Giai và Tôn Thiến.   Chu Nhược Giai hỏi: “Bắc Minh, tiếp theo anh có dự định gì không?”   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Chu Nhược Giai rồi lại nhìn qua bụng của Tôn Thiến và cô: “Nhược Giai, xin lỗi em!”   “Anh cũng thật xin lỗi Tôn Thiến và đứa bé”.   “Tạm thời anh không thể ở bên cạnh các em được, mẹ anh còn đang chịu khổ ở đại lục Thượng Cổ nên anh phải nhanh chóng tới đại lục Thượng Cổ!”   Chu Nhược Giai gật đầu: “Em hiểu mà”.   Tôn Thiến mỉm cười nói: “Bắc Minh, tôi và con sẽ chờ anh trở về”.   Diệp Bắc Minh trịnh trọng gật đầu: “Đợi đến khi anh giải quyết xong mọi chuyện sẽ trở về với bọn em”.   “Ngân La, tôi giao bọn họ lại cho cô đấy!”   Ngân La bình thản cười đáp: “Cậu chủ cứ yên tâm đi ạ”.   ...   Chuyện Diệp Bắc Minh g**t ch*t đại trưởng lão của Thương Khung cung đã nhấc lên sóng to gió lớn ở Tinh Đảo.   Hơn nữa chuyện đó lan truyền khắp nơi như sóng thần.   Ba chữ Diệp Bắc Minh ấy gần như đã trở thành danh từ tượng trưng cho sự ngạo mạn và hung tàn.  Lúc này.   Trong phòng của Nhan Như Ngọc đang có hai người thảo luận râm ran.   La Vãn Vãn chống cằm: “Tên Diệp Bắc Minh này đúng là đi ngược đời mà!”   “Đến cả Ngụy Trường Không cũng bị cậu ta giết, chị Nhan, chị nói xem cảnh giới của cậu ta là gì?”   Nhan Như Ngọc ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.   “Không biết nữa”.  

 “Thứ hai, tôi sẽ đến đại lục Thượng Cổ ngay thôi, chẳng phải ông muốn bắt tôi à?”  

 

“Giờ không cần ông phái người bắt đâu, tôi sẽ tự đến!”  

 

“Thứ ba, ông có thể tiếp tục phái người đến giết tôi!”  

 

“Nhưng mong ông nhớ kỹ rằng đừng cử mấy tên vô dụng phế thải như này nữa, mất thời gian của tôi lắm!”  

 

Hình ảnh chuyển qua người lão già mắt chột kia.  

 

Anh tóm lấy đầu lão già mắt chột rồi nện mạnh xuống đất.  

 

Phụt...!  

 

Hình ảnh bị máu tươi che khuất.  

 

Rồi biến mất luôn.  

 

“Diệp Bắc Minh!”  

 

Trong đại điện vang vọng tiếng gầm thét của lão tổ nhà họ Diệp.  

 

Một lát sau, tiếng thét đó đã dần lắng xuống.  

 

“Bọn Dư Quyết và Dư Vũ Nham đã bị đánh bại rồi sao? Thú vị đấy!”  

 

“Bọn tọa đã xem thường tên nhóc nhà cậu rồi”.  

 

“Chỉ là tàn dư của nhà họ Diệp mà cũng muốn đi lên con đường vô địch như tổ tiên nhà họ Diệp sao?”  

 

“Cho dù tôi đồng ý thì những kẻ trên đó cũng sẽ không đồng ý đâu”.  

 

Nói xong, ông ta ngẩng đầu nhìn bầu trời cao vời vợi.  

 

...  

 

Đôi mắt long lanh của Ngân La khiếp sợ nhìn Diệp Bắc Minh: “Cậu chủ, cậu thật khí phách!”  

 

“Quả nhiên có phong thái oai hùng của Ma Tôn đại nhân năm ấy!”  

 

“Lòng kính ngưỡng của thuộc hạ đối với cậu tựa như nước sông đầu nguồn chảy mãi không hết!”  

 

“Tựa như nước sông Hoàng Hà không thể nào đong đếm!”  

 

Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rúm, trở lại bên cạnh Chu Nhược Giai và Tôn Thiến.  

 

Chu Nhược Giai hỏi: “Bắc Minh, tiếp theo anh có dự định gì không?”  

 

Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Chu Nhược Giai rồi lại nhìn qua bụng của Tôn Thiến và cô: “Nhược Giai, xin lỗi em!”  

 

“Anh cũng thật xin lỗi Tôn Thiến và đứa bé”.  

 

“Tạm thời anh không thể ở bên cạnh các em được, mẹ anh còn đang chịu khổ ở đại lục Thượng Cổ nên anh phải nhanh chóng tới đại lục Thượng Cổ!”  

 

Chu Nhược Giai gật đầu: “Em hiểu mà”.  

 

Tôn Thiến mỉm cười nói: “Bắc Minh, tôi và con sẽ chờ anh trở về”.  

 

Diệp Bắc Minh trịnh trọng gật đầu: “Đợi đến khi anh giải quyết xong mọi chuyện sẽ trở về với bọn em”.  

 

“Ngân La, tôi giao bọn họ lại cho cô đấy!”  

 

Ngân La bình thản cười đáp: “Cậu chủ cứ yên tâm đi ạ”.  

 

...  

 

Chuyện Diệp Bắc Minh g**t ch*t đại trưởng lão của Thương Khung cung đã nhấc lên sóng to gió lớn ở Tinh Đảo.  

 

Hơn nữa chuyện đó lan truyền khắp nơi như sóng thần.  

 

Ba chữ Diệp Bắc Minh ấy gần như đã trở thành danh từ tượng trưng cho sự ngạo mạn và hung tàn.  

Lúc này.  

 

Trong phòng của Nhan Như Ngọc đang có hai người thảo luận râm ran.  

 

La Vãn Vãn chống cằm: “Tên Diệp Bắc Minh này đúng là đi ngược đời mà!”  

 

“Đến cả Ngụy Trường Không cũng bị cậu ta giết, chị Nhan, chị nói xem cảnh giới của cậu ta là gì?”  

 

Nhan Như Ngọc ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.  

 

“Không biết nữa”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thứ hai, tôi sẽ đến đại lục Thượng Cổ ngay thôi, chẳng phải ông muốn bắt tôi à?”   “Giờ không cần ông phái người bắt đâu, tôi sẽ tự đến!”   “Thứ ba, ông có thể tiếp tục phái người đến giết tôi!”   “Nhưng mong ông nhớ kỹ rằng đừng cử mấy tên vô dụng phế thải như này nữa, mất thời gian của tôi lắm!”   Hình ảnh chuyển qua người lão già mắt chột kia.   Anh tóm lấy đầu lão già mắt chột rồi nện mạnh xuống đất.   Phụt...!   Hình ảnh bị máu tươi che khuất.   Rồi biến mất luôn.   “Diệp Bắc Minh!”   Trong đại điện vang vọng tiếng gầm thét của lão tổ nhà họ Diệp.   Một lát sau, tiếng thét đó đã dần lắng xuống.   “Bọn Dư Quyết và Dư Vũ Nham đã bị đánh bại rồi sao? Thú vị đấy!”   “Bọn tọa đã xem thường tên nhóc nhà cậu rồi”.   “Chỉ là tàn dư của nhà họ Diệp mà cũng muốn đi lên con đường vô địch như tổ tiên nhà họ Diệp sao?”   “Cho dù tôi đồng ý thì những kẻ trên đó cũng sẽ không đồng ý đâu”.   Nói xong, ông ta ngẩng đầu nhìn bầu trời cao vời vợi.   ...   Đôi mắt long lanh của Ngân La khiếp sợ nhìn Diệp Bắc Minh: “Cậu chủ, cậu thật khí phách!”   “Quả nhiên có phong thái oai hùng của Ma Tôn đại nhân năm ấy!”   “Lòng kính ngưỡng của thuộc hạ đối với cậu tựa như nước sông đầu nguồn chảy mãi không hết!”   “Tựa như nước sông Hoàng Hà không thể nào đong đếm!”   Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rúm, trở lại bên cạnh Chu Nhược Giai và Tôn Thiến.   Chu Nhược Giai hỏi: “Bắc Minh, tiếp theo anh có dự định gì không?”   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Chu Nhược Giai rồi lại nhìn qua bụng của Tôn Thiến và cô: “Nhược Giai, xin lỗi em!”   “Anh cũng thật xin lỗi Tôn Thiến và đứa bé”.   “Tạm thời anh không thể ở bên cạnh các em được, mẹ anh còn đang chịu khổ ở đại lục Thượng Cổ nên anh phải nhanh chóng tới đại lục Thượng Cổ!”   Chu Nhược Giai gật đầu: “Em hiểu mà”.   Tôn Thiến mỉm cười nói: “Bắc Minh, tôi và con sẽ chờ anh trở về”.   Diệp Bắc Minh trịnh trọng gật đầu: “Đợi đến khi anh giải quyết xong mọi chuyện sẽ trở về với bọn em”.   “Ngân La, tôi giao bọn họ lại cho cô đấy!”   Ngân La bình thản cười đáp: “Cậu chủ cứ yên tâm đi ạ”.   ...   Chuyện Diệp Bắc Minh g**t ch*t đại trưởng lão của Thương Khung cung đã nhấc lên sóng to gió lớn ở Tinh Đảo.   Hơn nữa chuyện đó lan truyền khắp nơi như sóng thần.   Ba chữ Diệp Bắc Minh ấy gần như đã trở thành danh từ tượng trưng cho sự ngạo mạn và hung tàn.  Lúc này.   Trong phòng của Nhan Như Ngọc đang có hai người thảo luận râm ran.   La Vãn Vãn chống cằm: “Tên Diệp Bắc Minh này đúng là đi ngược đời mà!”   “Đến cả Ngụy Trường Không cũng bị cậu ta giết, chị Nhan, chị nói xem cảnh giới của cậu ta là gì?”   Nhan Như Ngọc ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.   “Không biết nữa”.  

Chương 2352: “Không biết nữa”.