Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2367: “Cứ tiếp tục như thế thì cậu sẽ chết mất!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dứt lời, anh từ từ bước ra khỏi phạm vi của nhà họ Tô. Rồi ngoắc ngón tay với thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung: “Lên rồi chết đi!” “Cái gì?” Tô Lê biến sắc. “Ôi mẹ ơi...”, Chu Chí Cao ngồi phịch xuống đất. Lục Đằng khó tin nhìn về phía Diệp Bắc Minh. Vui vẻ! Thật đúng là một niềm vui to lớn mà! Những người còn lại ở đây đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ: “Không hổ danh là người tiêu diệt tứ đại gia tộc Thượng Cổ, thật dũng cảm!” “Chỉ dũng cảm thôi thì chưa đủ đâu, thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung đâu phải ngồi chơi xơi nước”. “Đúng vậy, cậu ta bước ra khỏi khu vực của nhà họ Tô chẳng khác nào chịu chết”. Rất nhiều người đổ dồn ánh mắt qua đó. Bọn họ cũng không đánh giá cao Diệp Bắc Minh. Lời nói của Diệp Bắc Minh đã chọc giận thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung: “Người trẻ tuổi à, chữ chết có tổng cộng sáu nét, chắc có lẽ cậu không biết viết thế nào rồi!” Ba bóng người lắc mình phút chốc đã xuất hiện ngay trước mặt Diệp Bắc Minh. Ba lão già kia đều vươn một bàn tay ra hướng thẳng về phía anh. Ầm! Sắc mặt Diệp Bắc Minh trắng bệch, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động mạnh. Anh phun ra một ngụm máu. Chu Chí Cao hét lên: “Đại ca!” Lục Đằng nhe răng cười cợt: “Haha, oắt con, cậu ngang tiếp đi chứ?” “Ở trước mặt thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung tôi đây, cậu không có tư cách ngông cuồng!” Ông già áo xanh cười khẩy: “Đúng là yếu như sên, không chịu nổi một đòn!” Rầm! Ông ta đưa tay lên tung ra một chưởng. Diệp Bắc Minh đứng im tại chỗ như trời trồng. Anh trúng đòn bay phắt ra sau rồi nện mạnh xuống mặt đất, khói bụi bay mịt mù. “Chà”. “Không có gì hồi hộp hết!” “Chả phải đương nhiên còn gì? Ba thái thượng trưởng lão cùng ra tay liệu ai có thể sống sót chứ?” “Tôi còn tưởng Diệp Bắc Minh mạnh lắm!” Cả hội trường rộ lên. Tô Lê nhíu mày thầm nghĩ: ‘Sao lại vậy? Lẽ nào tin tức mình nhận được là sai hay sao?’ ‘Cậu ta không phải một mình diệt tứ đại gia tộc Thượng Cổ hay sao? Vậy sao giờ lại không chịu nổi một đòn thế kia, khác xa người trong truyền thuyết kia quá!’ Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hối hả hỏi han: “Này nhóc, không cần tôi ra tay thật à?” “Cứ tiếp tục như thế thì cậu sẽ chết mất!” Diệp Bắc Minh cắn răng truyền âm trả lời: “Không được, mỗi lần đều để ông ra tay hết”.
Dứt lời, anh từ từ bước ra khỏi phạm vi của nhà họ Tô.
Rồi ngoắc ngón tay với thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung: “Lên rồi chết đi!”
“Cái gì?”
Tô Lê biến sắc.
“Ôi mẹ ơi...”, Chu Chí Cao ngồi phịch xuống đất.
Lục Đằng khó tin nhìn về phía Diệp Bắc Minh.
Vui vẻ!
Thật đúng là một niềm vui to lớn mà!
Những người còn lại ở đây đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ: “Không hổ danh là người tiêu diệt tứ đại gia tộc Thượng Cổ, thật dũng cảm!”
“Chỉ dũng cảm thôi thì chưa đủ đâu, thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung đâu phải ngồi chơi xơi nước”.
“Đúng vậy, cậu ta bước ra khỏi khu vực của nhà họ Tô chẳng khác nào chịu chết”.
Rất nhiều người đổ dồn ánh mắt qua đó.
Bọn họ cũng không đánh giá cao Diệp Bắc Minh.
Lời nói của Diệp Bắc Minh đã chọc giận thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung: “Người trẻ tuổi à, chữ chết có tổng cộng sáu nét, chắc có lẽ cậu không biết viết thế nào rồi!”
Ba bóng người lắc mình phút chốc đã xuất hiện ngay trước mặt Diệp Bắc Minh.
Ba lão già kia đều vươn một bàn tay ra hướng thẳng về phía anh.
Ầm!
Sắc mặt Diệp Bắc Minh trắng bệch, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động mạnh.
Anh phun ra một ngụm máu.
Chu Chí Cao hét lên: “Đại ca!”
Lục Đằng nhe răng cười cợt: “Haha, oắt con, cậu ngang tiếp đi chứ?”
“Ở trước mặt thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung tôi đây, cậu không có tư cách ngông cuồng!”
Ông già áo xanh cười khẩy: “Đúng là yếu như sên, không chịu nổi một đòn!”
Rầm!
Ông ta đưa tay lên tung ra một chưởng.
Diệp Bắc Minh đứng im tại chỗ như trời trồng.
Anh trúng đòn bay phắt ra sau rồi nện mạnh xuống mặt đất, khói bụi bay mịt mù.
“Chà”.
“Không có gì hồi hộp hết!”
“Chả phải đương nhiên còn gì? Ba thái thượng trưởng lão cùng ra tay liệu ai có thể sống sót chứ?”
“Tôi còn tưởng Diệp Bắc Minh mạnh lắm!”
Cả hội trường rộ lên.
Tô Lê nhíu mày thầm nghĩ: ‘Sao lại vậy? Lẽ nào tin tức mình nhận được là sai hay sao?’
‘Cậu ta không phải một mình diệt tứ đại gia tộc Thượng Cổ hay sao? Vậy sao giờ lại không chịu nổi một đòn thế kia, khác xa người trong truyền thuyết kia quá!’
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hối hả hỏi han: “Này nhóc, không cần tôi ra tay thật à?”
“Cứ tiếp tục như thế thì cậu sẽ chết mất!”
Diệp Bắc Minh cắn răng truyền âm trả lời: “Không được, mỗi lần đều để ông ra tay hết”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dứt lời, anh từ từ bước ra khỏi phạm vi của nhà họ Tô. Rồi ngoắc ngón tay với thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung: “Lên rồi chết đi!” “Cái gì?” Tô Lê biến sắc. “Ôi mẹ ơi...”, Chu Chí Cao ngồi phịch xuống đất. Lục Đằng khó tin nhìn về phía Diệp Bắc Minh. Vui vẻ! Thật đúng là một niềm vui to lớn mà! Những người còn lại ở đây đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ: “Không hổ danh là người tiêu diệt tứ đại gia tộc Thượng Cổ, thật dũng cảm!” “Chỉ dũng cảm thôi thì chưa đủ đâu, thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung đâu phải ngồi chơi xơi nước”. “Đúng vậy, cậu ta bước ra khỏi khu vực của nhà họ Tô chẳng khác nào chịu chết”. Rất nhiều người đổ dồn ánh mắt qua đó. Bọn họ cũng không đánh giá cao Diệp Bắc Minh. Lời nói của Diệp Bắc Minh đã chọc giận thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung: “Người trẻ tuổi à, chữ chết có tổng cộng sáu nét, chắc có lẽ cậu không biết viết thế nào rồi!” Ba bóng người lắc mình phút chốc đã xuất hiện ngay trước mặt Diệp Bắc Minh. Ba lão già kia đều vươn một bàn tay ra hướng thẳng về phía anh. Ầm! Sắc mặt Diệp Bắc Minh trắng bệch, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động mạnh. Anh phun ra một ngụm máu. Chu Chí Cao hét lên: “Đại ca!” Lục Đằng nhe răng cười cợt: “Haha, oắt con, cậu ngang tiếp đi chứ?” “Ở trước mặt thái thượng trưởng lão của Thương Khung cung tôi đây, cậu không có tư cách ngông cuồng!” Ông già áo xanh cười khẩy: “Đúng là yếu như sên, không chịu nổi một đòn!” Rầm! Ông ta đưa tay lên tung ra một chưởng. Diệp Bắc Minh đứng im tại chỗ như trời trồng. Anh trúng đòn bay phắt ra sau rồi nện mạnh xuống mặt đất, khói bụi bay mịt mù. “Chà”. “Không có gì hồi hộp hết!” “Chả phải đương nhiên còn gì? Ba thái thượng trưởng lão cùng ra tay liệu ai có thể sống sót chứ?” “Tôi còn tưởng Diệp Bắc Minh mạnh lắm!” Cả hội trường rộ lên. Tô Lê nhíu mày thầm nghĩ: ‘Sao lại vậy? Lẽ nào tin tức mình nhận được là sai hay sao?’ ‘Cậu ta không phải một mình diệt tứ đại gia tộc Thượng Cổ hay sao? Vậy sao giờ lại không chịu nổi một đòn thế kia, khác xa người trong truyền thuyết kia quá!’ Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hối hả hỏi han: “Này nhóc, không cần tôi ra tay thật à?” “Cứ tiếp tục như thế thì cậu sẽ chết mất!” Diệp Bắc Minh cắn răng truyền âm trả lời: “Không được, mỗi lần đều để ông ra tay hết”.