Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2371: Cả người Lục Đằng ướt đẫm.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vô số người tu võ nghe vậy đều cùng nhìn về phía khu vực đấu giá của nhà họ Tô. Một luồng khí rét lạnh như băng sương khóa chặt lão già áo xanh: “Vừa rồi đánh đập tôi thích lắm nhỉ?” “Bây giờ đến lượt tôi!” Diệp Bắc Minh nhe răng cười. Anh bước từng bước tới chỗ lão già áo xanh, tóm lấy một cánh tay của ông ta. Rồi xé mạnh xuống. “Á!” Lão già áo xanh hét thảm, định phản kháng nhưng lại không thể. Khí tức của Huyết Long, Tổ Long và Long Hồn ập tới chỗ ông ta khiến ông ta không sinh nổi lòng phản kháng. Ngay sau đó. Yết hầu của lão già áo xanh bị Diệp Bắc Minh tóm lấy, cảm giác tử vong ập tới. Giọng anh vang lên hệt như thần chết giáng thế: “Để tôi xem cổ của ông có đủ cứng hay không!” Tiếng răng rắc giòn tan vang lên, yết hầu của lão già áo xanh bị bóp nát. Đầu ông ta nghiêng qua một bên, chết không nhắm mắt. “Mẹ ơi!” Mọi người hít một hơi thật sâu. Thời gian như ngừng lại. Diệp Bắc Minh lắc đầu thở dài: “Xem ra cổ của ông không cứng lắm nha”. Đôi mắt anh dời qua lão già áo đen và lão già áo tím, nói: “Người tiếp theo!” “Người tiếp theo!” Ngay khi ba chữ ấy vừa dứt. Trái tim mọi người loạn nhịp như sắp nổ tung tới nơi. Không gian im lặng như tờ. Cả người Lục Đằng ướt đẫm. Lòng ông ta bỗng nhiên sinh ra một nỗi sợ không thôi: "Tên Diệp Bắc Minh này rốt cuộc là quái vật gì thế? Tại sao lại mạnh đến vậy chứ?" Những người còn lại ngây dại đứng nhìn. Bọn họ đã bị anh dọa sợ. Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Nếu không ai trả lời thì các ngươi đi theo cùng nhau đi”. Rồi anh nhìn vào lão già áo đen và lão già áo tím. Gầm gừ! Anh vừa dứt lời, ba con rồng đằng sau gầm lên. Trái tim mọi người đập mạnh, bọn họ dần tỉnh lại từ trong cơn ngây dại. Giọng lão già áo đen hơi khàn, xen lẫn một nỗi khiếp sợ cùng cực: “Khí tức của Ma tộc, Diệp Bắc Minh cậu không phải là con người, cậu là Ma tộc!” Ông ta vừa nói thế, cả không gian xôn xao.
Vô số người tu võ nghe vậy đều cùng nhìn về phía khu vực đấu giá của nhà họ Tô.
Một luồng khí rét lạnh như băng sương khóa chặt lão già áo xanh: “Vừa rồi đánh đập tôi thích lắm nhỉ?”
“Bây giờ đến lượt tôi!”
Diệp Bắc Minh nhe răng cười.
Anh bước từng bước tới chỗ lão già áo xanh, tóm lấy một cánh tay của ông ta.
Rồi xé mạnh xuống.
“Á!”
Lão già áo xanh hét thảm, định phản kháng nhưng lại không thể.
Khí tức của Huyết Long, Tổ Long và Long Hồn ập tới chỗ ông ta khiến ông ta không sinh nổi lòng phản kháng.
Ngay sau đó.
Yết hầu của lão già áo xanh bị Diệp Bắc Minh tóm lấy, cảm giác tử vong ập tới.
Giọng anh vang lên hệt như thần chết giáng thế: “Để tôi xem cổ của ông có đủ cứng hay không!”
Tiếng răng rắc giòn tan vang lên, yết hầu của lão già áo xanh bị bóp nát.
Đầu ông ta nghiêng qua một bên, chết không nhắm mắt.
“Mẹ ơi!”
Mọi người hít một hơi thật sâu.
Thời gian như ngừng lại.
Diệp Bắc Minh lắc đầu thở dài: “Xem ra cổ của ông không cứng lắm nha”.
Đôi mắt anh dời qua lão già áo đen và lão già áo tím, nói: “Người tiếp theo!”
“Người tiếp theo!”
Ngay khi ba chữ ấy vừa dứt.
Trái tim mọi người loạn nhịp như sắp nổ tung tới nơi.
Không gian im lặng như tờ.
Cả người Lục Đằng ướt đẫm.
Lòng ông ta bỗng nhiên sinh ra một nỗi sợ không thôi: "Tên Diệp Bắc Minh này rốt cuộc là quái vật gì thế? Tại sao lại mạnh đến vậy chứ?"
Những người còn lại ngây dại đứng nhìn.
Bọn họ đã bị anh dọa sợ.
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Nếu không ai trả lời thì các ngươi đi theo cùng nhau đi”.
Rồi anh nhìn vào lão già áo đen và lão già áo tím.
Gầm gừ!
Anh vừa dứt lời, ba con rồng đằng sau gầm lên.
Trái tim mọi người đập mạnh, bọn họ dần tỉnh lại từ trong cơn ngây dại.
Giọng lão già áo đen hơi khàn, xen lẫn một nỗi khiếp sợ cùng cực: “Khí tức của Ma tộc, Diệp Bắc Minh cậu không phải là con người, cậu là Ma tộc!”
Ông ta vừa nói thế, cả không gian xôn xao.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vô số người tu võ nghe vậy đều cùng nhìn về phía khu vực đấu giá của nhà họ Tô. Một luồng khí rét lạnh như băng sương khóa chặt lão già áo xanh: “Vừa rồi đánh đập tôi thích lắm nhỉ?” “Bây giờ đến lượt tôi!” Diệp Bắc Minh nhe răng cười. Anh bước từng bước tới chỗ lão già áo xanh, tóm lấy một cánh tay của ông ta. Rồi xé mạnh xuống. “Á!” Lão già áo xanh hét thảm, định phản kháng nhưng lại không thể. Khí tức của Huyết Long, Tổ Long và Long Hồn ập tới chỗ ông ta khiến ông ta không sinh nổi lòng phản kháng. Ngay sau đó. Yết hầu của lão già áo xanh bị Diệp Bắc Minh tóm lấy, cảm giác tử vong ập tới. Giọng anh vang lên hệt như thần chết giáng thế: “Để tôi xem cổ của ông có đủ cứng hay không!” Tiếng răng rắc giòn tan vang lên, yết hầu của lão già áo xanh bị bóp nát. Đầu ông ta nghiêng qua một bên, chết không nhắm mắt. “Mẹ ơi!” Mọi người hít một hơi thật sâu. Thời gian như ngừng lại. Diệp Bắc Minh lắc đầu thở dài: “Xem ra cổ của ông không cứng lắm nha”. Đôi mắt anh dời qua lão già áo đen và lão già áo tím, nói: “Người tiếp theo!” “Người tiếp theo!” Ngay khi ba chữ ấy vừa dứt. Trái tim mọi người loạn nhịp như sắp nổ tung tới nơi. Không gian im lặng như tờ. Cả người Lục Đằng ướt đẫm. Lòng ông ta bỗng nhiên sinh ra một nỗi sợ không thôi: "Tên Diệp Bắc Minh này rốt cuộc là quái vật gì thế? Tại sao lại mạnh đến vậy chứ?" Những người còn lại ngây dại đứng nhìn. Bọn họ đã bị anh dọa sợ. Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Nếu không ai trả lời thì các ngươi đi theo cùng nhau đi”. Rồi anh nhìn vào lão già áo đen và lão già áo tím. Gầm gừ! Anh vừa dứt lời, ba con rồng đằng sau gầm lên. Trái tim mọi người đập mạnh, bọn họ dần tỉnh lại từ trong cơn ngây dại. Giọng lão già áo đen hơi khàn, xen lẫn một nỗi khiếp sợ cùng cực: “Khí tức của Ma tộc, Diệp Bắc Minh cậu không phải là con người, cậu là Ma tộc!” Ông ta vừa nói thế, cả không gian xôn xao.