Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2378: Đúng là khó có thể tin!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Gào!   Tiếng rồng gầm vang vọng toàn bộ con đường!   Hư ảnh ba con rồng hiện ra, lao về phía Lục Đằng từ ba phương hướng!   Ầm ầm!   Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền ra, ánh sáng trắng nổ tung!   Người phản ứng nhanh liền vội vã nhắm mắt lại, người phản ứng chậm trực tiếp bị chói mù!   Sau một lát.   Đợi đến khi một lần nữa mọi người mở mắt ra nhìn về phía Lục Đằng.   Tất cả mọi người đều trợn to con mắt, há to miệng, hoàn toàn không nói ra lời.   Cung chủ Thương Khung cung - Lục Đằng đã biến mất, tại chỗ chỉ còn lại một cái hố kinh khủng sâu mười mấy mét!   Mà Diệp Bắc Minh đã sớm không thấy bóng dáng.   ...   Tinh Đảo, trong sơn cốc nào đó.   Mấy cây ngân châm rơi xuống, đâm vào trong cơ thể Chu Chí Cao.   Lại cho hắn ta ăn ba viên đan dược!   "Được rồi, thương thế của cậu đã gần như khôi phục hoàn toàn".   Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: "Đúng rồi, còn có một việc nữa".   "Chắc hẳn thiên phú tập võ của cậu vô cùng tốt, nhưng về sau hình như bị người ta hạ thuốc dẫn đến gân mạch tàn phế một phần ba!"   "Tôi đã thuận tay chữa khỏi hết cho cậu rồi đấy".   Chu Chí Cao sửng sốt: "Đúng là khi còn bé thiên phú tập võ của tôi rất tốt, về sau đột nhiên biến thành một kẻ vô dụng".   "Lão đại, tôi..."   Chu Chí Cao đang muốn nói chuyện, con ngươi đột nhiên co mạnh lại.   Chỉ nhìn thấy.   Trên người Diệp Bắc Minh bộc phát ra một khí tức cực kỳ kinh khủng, đẩy lui hắn ta ra ngoài!   Ầm!   Ma huyết trong cơ thể sôi trào, giống như là nước sông đang gầm thét!   Bầu trời trong nháy mắt rơi vào một vùng tăm tối.   Mà cảnh giới võ đạo của Diệp Bắc Minh c*̃ng từ cảnh giới Hợp Nhất sơ kỳ vọt thẳng tới cảnh giới Thánh!   Trên mặt Diệp Bắc Minh toàn là vẻ không dám tin: "Tiểu Tháp, đây chính là lực lượng do ma huyết bị kích hoạt sinh ra sao?"   "Đậu má! Cũng quá nghịch thiên đi!"   "Không cần đột phá cảnh giới nhỏ, mà trực tiếp đột phá một cảnh giới lớn?"   Anh còn chưa kịp hưng phấn xong.   Ầm!   Đúng lúc này, trong đầu Diệp Bắc Minh truyền đến một tiếng rung.   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục động đậy!   Vào lúc kiếm Càn Khôn Trấn Ngục động đậy, tháp Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp nói tục: "Đậu má! Nhóc con, mẹ nó cậu cũng quá nghịch thiên!"   "Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!"   Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Cái gì không có khả năng?"  Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng kích động: "Nhóc con, từ khi chủ nhân đời thứ nhất ngã xuống".   "Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục mới chỉ nhận tổng cộng mười chủ nhân!"   "Trong đó có chín lần đều là ký chủ đạt tới cảnh giới Vực Chủ, nó mới thức tỉnh!"   "Chỉ có một người khiến kiếm Càn Khôn Trấn Ngục thức tỉnh sau khi ký chủ đến cảnh giới Thần Đế!"   "Nhưng chỉ có mỗi mình cậu!"   Đúng là khó có thể tin!   

Gào!  

 

Tiếng rồng gầm vang vọng toàn bộ con đường!  

 

Hư ảnh ba con rồng hiện ra, lao về phía Lục Đằng từ ba phương hướng!  

 

Ầm ầm!  

 

Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền ra, ánh sáng trắng nổ tung!  

 

Người phản ứng nhanh liền vội vã nhắm mắt lại, người phản ứng chậm trực tiếp bị chói mù!  

 

Sau một lát.  

 

Đợi đến khi một lần nữa mọi người mở mắt ra nhìn về phía Lục Đằng.  

 

Tất cả mọi người đều trợn to con mắt, há to miệng, hoàn toàn không nói ra lời.  

 

Cung chủ Thương Khung cung - Lục Đằng đã biến mất, tại chỗ chỉ còn lại một cái hố kinh khủng sâu mười mấy mét!  

 

Mà Diệp Bắc Minh đã sớm không thấy bóng dáng.  

 

...  

 

Tinh Đảo, trong sơn cốc nào đó.  

 

Mấy cây ngân châm rơi xuống, đâm vào trong cơ thể Chu Chí Cao.  

 

Lại cho hắn ta ăn ba viên đan dược!  

 

"Được rồi, thương thế của cậu đã gần như khôi phục hoàn toàn".  

 

Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: "Đúng rồi, còn có một việc nữa".  

 

"Chắc hẳn thiên phú tập võ của cậu vô cùng tốt, nhưng về sau hình như bị người ta hạ thuốc dẫn đến gân mạch tàn phế một phần ba!"  

 

"Tôi đã thuận tay chữa khỏi hết cho cậu rồi đấy".  

 

Chu Chí Cao sửng sốt: "Đúng là khi còn bé thiên phú tập võ của tôi rất tốt, về sau đột nhiên biến thành một kẻ vô dụng".  

 

"Lão đại, tôi..."  

 

Chu Chí Cao đang muốn nói chuyện, con ngươi đột nhiên co mạnh lại.  

 

Chỉ nhìn thấy.  

 

Trên người Diệp Bắc Minh bộc phát ra một khí tức cực kỳ kinh khủng, đẩy lui hắn ta ra ngoài!  

 

Ầm!  

 

Ma huyết trong cơ thể sôi trào, giống như là nước sông đang gầm thét!  

 

Bầu trời trong nháy mắt rơi vào một vùng tăm tối.  

 

Mà cảnh giới võ đạo của Diệp Bắc Minh c*̃ng từ cảnh giới Hợp Nhất sơ kỳ vọt thẳng tới cảnh giới Thánh!  

 

Trên mặt Diệp Bắc Minh toàn là vẻ không dám tin: "Tiểu Tháp, đây chính là lực lượng do ma huyết bị kích hoạt sinh ra sao?"  

 

"Đậu má! Cũng quá nghịch thiên đi!"  

 

"Không cần đột phá cảnh giới nhỏ, mà trực tiếp đột phá một cảnh giới lớn?"  

 

Anh còn chưa kịp hưng phấn xong.  

 

Ầm!  

 

Đúng lúc này, trong đầu Diệp Bắc Minh truyền đến một tiếng rung.  

 

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục động đậy!  

 

Vào lúc kiếm Càn Khôn Trấn Ngục động đậy, tháp Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp nói tục: "Đậu má! Nhóc con, mẹ nó cậu cũng quá nghịch thiên!"  

 

"Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!"  

 

Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Cái gì không có khả năng?"  

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng kích động: "Nhóc con, từ khi chủ nhân đời thứ nhất ngã xuống".  

 

"Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục mới chỉ nhận tổng cộng mười chủ nhân!"  

 

"Trong đó có chín lần đều là ký chủ đạt tới cảnh giới Vực Chủ, nó mới thức tỉnh!"  

 

"Chỉ có một người khiến kiếm Càn Khôn Trấn Ngục thức tỉnh sau khi ký chủ đến cảnh giới Thần Đế!"  

 

"Nhưng chỉ có mỗi mình cậu!"  

 

Đúng là khó có thể tin!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Gào!   Tiếng rồng gầm vang vọng toàn bộ con đường!   Hư ảnh ba con rồng hiện ra, lao về phía Lục Đằng từ ba phương hướng!   Ầm ầm!   Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền ra, ánh sáng trắng nổ tung!   Người phản ứng nhanh liền vội vã nhắm mắt lại, người phản ứng chậm trực tiếp bị chói mù!   Sau một lát.   Đợi đến khi một lần nữa mọi người mở mắt ra nhìn về phía Lục Đằng.   Tất cả mọi người đều trợn to con mắt, há to miệng, hoàn toàn không nói ra lời.   Cung chủ Thương Khung cung - Lục Đằng đã biến mất, tại chỗ chỉ còn lại một cái hố kinh khủng sâu mười mấy mét!   Mà Diệp Bắc Minh đã sớm không thấy bóng dáng.   ...   Tinh Đảo, trong sơn cốc nào đó.   Mấy cây ngân châm rơi xuống, đâm vào trong cơ thể Chu Chí Cao.   Lại cho hắn ta ăn ba viên đan dược!   "Được rồi, thương thế của cậu đã gần như khôi phục hoàn toàn".   Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: "Đúng rồi, còn có một việc nữa".   "Chắc hẳn thiên phú tập võ của cậu vô cùng tốt, nhưng về sau hình như bị người ta hạ thuốc dẫn đến gân mạch tàn phế một phần ba!"   "Tôi đã thuận tay chữa khỏi hết cho cậu rồi đấy".   Chu Chí Cao sửng sốt: "Đúng là khi còn bé thiên phú tập võ của tôi rất tốt, về sau đột nhiên biến thành một kẻ vô dụng".   "Lão đại, tôi..."   Chu Chí Cao đang muốn nói chuyện, con ngươi đột nhiên co mạnh lại.   Chỉ nhìn thấy.   Trên người Diệp Bắc Minh bộc phát ra một khí tức cực kỳ kinh khủng, đẩy lui hắn ta ra ngoài!   Ầm!   Ma huyết trong cơ thể sôi trào, giống như là nước sông đang gầm thét!   Bầu trời trong nháy mắt rơi vào một vùng tăm tối.   Mà cảnh giới võ đạo của Diệp Bắc Minh c*̃ng từ cảnh giới Hợp Nhất sơ kỳ vọt thẳng tới cảnh giới Thánh!   Trên mặt Diệp Bắc Minh toàn là vẻ không dám tin: "Tiểu Tháp, đây chính là lực lượng do ma huyết bị kích hoạt sinh ra sao?"   "Đậu má! Cũng quá nghịch thiên đi!"   "Không cần đột phá cảnh giới nhỏ, mà trực tiếp đột phá một cảnh giới lớn?"   Anh còn chưa kịp hưng phấn xong.   Ầm!   Đúng lúc này, trong đầu Diệp Bắc Minh truyền đến một tiếng rung.   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục động đậy!   Vào lúc kiếm Càn Khôn Trấn Ngục động đậy, tháp Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp nói tục: "Đậu má! Nhóc con, mẹ nó cậu cũng quá nghịch thiên!"   "Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!"   Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Cái gì không có khả năng?"  Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng kích động: "Nhóc con, từ khi chủ nhân đời thứ nhất ngã xuống".   "Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục mới chỉ nhận tổng cộng mười chủ nhân!"   "Trong đó có chín lần đều là ký chủ đạt tới cảnh giới Vực Chủ, nó mới thức tỉnh!"   "Chỉ có một người khiến kiếm Càn Khôn Trấn Ngục thức tỉnh sau khi ký chủ đến cảnh giới Thần Đế!"   "Nhưng chỉ có mỗi mình cậu!"   Đúng là khó có thể tin!   

Chương 2378: Đúng là khó có thể tin!