Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2390: “Giữa tôi với cậu Diệp chẳng có gì cả!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cổ Thông Thiên, Cổ Tuyền, Tô Lê và La Vãn Vãn sững sờ.   Cung chủ Tinh Cung, Long trưởng lão và bà lão lòng đầy ngổn ngang.   Còn những người tu võ ở đây lại ngơ ngác chết trân.   “Vãi nồi!”   “Thằng nhãi này trâu bò vậy à?”   “Dưới ánh mắt hàng trăm nghìn người mà dám tán tỉnh hai tuyệt sắc mỹ nữ luôn à?”   “Đời này làm đàn ông không thể qua Diệp Bắc Minh rồi, cậu ta chính là hình mẫu của tôi!”   Vô số người tu võ thầm sợ hãi.   “Anh! Diệp Bắc Minh anh là đồ đáng ghét!”   Nam Cung Uyển hét lên, con ngươi đỏ bừng.   Ngay lập tức.   Sau lưng tỏa ra một vầng sáng đỏ thẫm.   Cả người cô ấy rơi vào trạng thái cuồng loạn cực kỳ quái dị, rít gào: “Diệp Bắc Minh, anh đáng chết!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hối hả nói: “Nguy rồi, cô ấy bị k*ch th*ch nên tẩu hỏa nhập ma mẹ rồi!”   Đôi mắt Nam Cung Uyển đỏ rực, rút ra một thanh kiếm dài đâm thẳng vào trái tim Diệp Bắc Minh.   “Tôi sẽ giết đồ đàn ông bội bạc nhà anh!”   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi bội bạc thế nào?”   “Tôi có nghĩ đến việc chịu trách nhiệm nhưng cô đâu cho tôi cơ hội”.   “Anh còn nói nữa à, câm miệng cho tôi!”   Nam Cung Uyển quát to.   Đôi mắt cô ấy rực lửa kéo theo một luồng sát ý lạnh như băng.   Mọi người nghẹn họ đứng nhìn.   Lâm Hi, Tần Lỗi và Lôi Bá rất kinh ngạc.   Nam Cung Uyển và Diệp Bắc Minh có quan hệ gì chứ?   Cổ Tuyền ghen tị nói: “Hứ, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, đúng là quá đáng!”   Hai người họ lao vào chiến đấu với nhau.   Nhan Như Ngọc cắn bờ môi đỏ mọng, trong lòng có chút mất mác.   La Vãn Vãn tức tối giậm chân nói: “Hừ, quả nhiên là đồ bội bạc”.   “Vừa mới chọc ghẹo con tim chị Nhan mà giờ đã mập mờ với em gái khác!”   “Trước mắt nhiều người như vậy mà sao cậu ta dám tán tỉnh cùng lúc hai cô gái thế?”   “Tức chết mất, tức chết mất!”   La Vãn Vãn tức giận nói.   Những người khác dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn qua họ.   Nhan Như Ngọc vội vàng nói: “Vãn Vãn, đừng nói lung tung”.  “Giữa tôi với cậu Diệp chẳng có gì cả!”   Cô ta càng giải thích mọi người càng cho rằng giữa hai người có gì đó mờ ám.   “Mẹ kiếp, tên Diệp Bắc Minh kia có chỗ nào tốt đẹp chứ?”   “Chẳng phải chỉ đẹp trai hơn mình một chút, trẻ hơn mình một chút thôi sao?”   “Đúng thế! Tưởng đẹp trai là ngon à? Có thể no bụng được hả?”, rất nhiều đàn ông ghen tị gật đầu.   Giữa sân.  

Cổ Thông Thiên, Cổ Tuyền, Tô Lê và La Vãn Vãn sững sờ.  

 

Cung chủ Tinh Cung, Long trưởng lão và bà lão lòng đầy ngổn ngang.  

 

Còn những người tu võ ở đây lại ngơ ngác chết trân.  

 

“Vãi nồi!”  

 

“Thằng nhãi này trâu bò vậy à?”  

 

“Dưới ánh mắt hàng trăm nghìn người mà dám tán tỉnh hai tuyệt sắc mỹ nữ luôn à?”  

 

“Đời này làm đàn ông không thể qua Diệp Bắc Minh rồi, cậu ta chính là hình mẫu của tôi!”  

 

Vô số người tu võ thầm sợ hãi.  

 

“Anh! Diệp Bắc Minh anh là đồ đáng ghét!”  

 

Nam Cung Uyển hét lên, con ngươi đỏ bừng.  

 

Ngay lập tức.  

 

Sau lưng tỏa ra một vầng sáng đỏ thẫm.  

 

Cả người cô ấy rơi vào trạng thái cuồng loạn cực kỳ quái dị, rít gào: “Diệp Bắc Minh, anh đáng chết!”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hối hả nói: “Nguy rồi, cô ấy bị k*ch th*ch nên tẩu hỏa nhập ma mẹ rồi!”  

 

Đôi mắt Nam Cung Uyển đỏ rực, rút ra một thanh kiếm dài đâm thẳng vào trái tim Diệp Bắc Minh.  

 

“Tôi sẽ giết đồ đàn ông bội bạc nhà anh!”  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi bội bạc thế nào?”  

 

“Tôi có nghĩ đến việc chịu trách nhiệm nhưng cô đâu cho tôi cơ hội”.  

 

“Anh còn nói nữa à, câm miệng cho tôi!”  

 

Nam Cung Uyển quát to.  

 

Đôi mắt cô ấy rực lửa kéo theo một luồng sát ý lạnh như băng.  

 

Mọi người nghẹn họ đứng nhìn.  

 

Lâm Hi, Tần Lỗi và Lôi Bá rất kinh ngạc.  

 

Nam Cung Uyển và Diệp Bắc Minh có quan hệ gì chứ?  

 

Cổ Tuyền ghen tị nói: “Hứ, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, đúng là quá đáng!”  

 

Hai người họ lao vào chiến đấu với nhau.  

 

Nhan Như Ngọc cắn bờ môi đỏ mọng, trong lòng có chút mất mác.  

 

La Vãn Vãn tức tối giậm chân nói: “Hừ, quả nhiên là đồ bội bạc”.  

 

“Vừa mới chọc ghẹo con tim chị Nhan mà giờ đã mập mờ với em gái khác!”  

 

“Trước mắt nhiều người như vậy mà sao cậu ta dám tán tỉnh cùng lúc hai cô gái thế?”  

 

“Tức chết mất, tức chết mất!”  

 

La Vãn Vãn tức giận nói.  

 

Những người khác dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn qua họ.  

 

Nhan Như Ngọc vội vàng nói: “Vãn Vãn, đừng nói lung tung”.  

“Giữa tôi với cậu Diệp chẳng có gì cả!”  

 

Cô ta càng giải thích mọi người càng cho rằng giữa hai người có gì đó mờ ám.  

 

“Mẹ kiếp, tên Diệp Bắc Minh kia có chỗ nào tốt đẹp chứ?”  

 

“Chẳng phải chỉ đẹp trai hơn mình một chút, trẻ hơn mình một chút thôi sao?”  

 

“Đúng thế! Tưởng đẹp trai là ngon à? Có thể no bụng được hả?”, rất nhiều đàn ông ghen tị gật đầu.  

 

Giữa sân.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cổ Thông Thiên, Cổ Tuyền, Tô Lê và La Vãn Vãn sững sờ.   Cung chủ Tinh Cung, Long trưởng lão và bà lão lòng đầy ngổn ngang.   Còn những người tu võ ở đây lại ngơ ngác chết trân.   “Vãi nồi!”   “Thằng nhãi này trâu bò vậy à?”   “Dưới ánh mắt hàng trăm nghìn người mà dám tán tỉnh hai tuyệt sắc mỹ nữ luôn à?”   “Đời này làm đàn ông không thể qua Diệp Bắc Minh rồi, cậu ta chính là hình mẫu của tôi!”   Vô số người tu võ thầm sợ hãi.   “Anh! Diệp Bắc Minh anh là đồ đáng ghét!”   Nam Cung Uyển hét lên, con ngươi đỏ bừng.   Ngay lập tức.   Sau lưng tỏa ra một vầng sáng đỏ thẫm.   Cả người cô ấy rơi vào trạng thái cuồng loạn cực kỳ quái dị, rít gào: “Diệp Bắc Minh, anh đáng chết!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hối hả nói: “Nguy rồi, cô ấy bị k*ch th*ch nên tẩu hỏa nhập ma mẹ rồi!”   Đôi mắt Nam Cung Uyển đỏ rực, rút ra một thanh kiếm dài đâm thẳng vào trái tim Diệp Bắc Minh.   “Tôi sẽ giết đồ đàn ông bội bạc nhà anh!”   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi bội bạc thế nào?”   “Tôi có nghĩ đến việc chịu trách nhiệm nhưng cô đâu cho tôi cơ hội”.   “Anh còn nói nữa à, câm miệng cho tôi!”   Nam Cung Uyển quát to.   Đôi mắt cô ấy rực lửa kéo theo một luồng sát ý lạnh như băng.   Mọi người nghẹn họ đứng nhìn.   Lâm Hi, Tần Lỗi và Lôi Bá rất kinh ngạc.   Nam Cung Uyển và Diệp Bắc Minh có quan hệ gì chứ?   Cổ Tuyền ghen tị nói: “Hứ, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, đúng là quá đáng!”   Hai người họ lao vào chiến đấu với nhau.   Nhan Như Ngọc cắn bờ môi đỏ mọng, trong lòng có chút mất mác.   La Vãn Vãn tức tối giậm chân nói: “Hừ, quả nhiên là đồ bội bạc”.   “Vừa mới chọc ghẹo con tim chị Nhan mà giờ đã mập mờ với em gái khác!”   “Trước mắt nhiều người như vậy mà sao cậu ta dám tán tỉnh cùng lúc hai cô gái thế?”   “Tức chết mất, tức chết mất!”   La Vãn Vãn tức giận nói.   Những người khác dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn qua họ.   Nhan Như Ngọc vội vàng nói: “Vãn Vãn, đừng nói lung tung”.  “Giữa tôi với cậu Diệp chẳng có gì cả!”   Cô ta càng giải thích mọi người càng cho rằng giữa hai người có gì đó mờ ám.   “Mẹ kiếp, tên Diệp Bắc Minh kia có chỗ nào tốt đẹp chứ?”   “Chẳng phải chỉ đẹp trai hơn mình một chút, trẻ hơn mình một chút thôi sao?”   “Đúng thế! Tưởng đẹp trai là ngon à? Có thể no bụng được hả?”, rất nhiều đàn ông ghen tị gật đầu.   Giữa sân.  

Chương 2390: “Giữa tôi với cậu Diệp chẳng có gì cả!”