Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2412: “Giữ cậu ta lại!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Từ Thiên hoảng sợ gào lên.   Rồi ông ta hóa thành một đống máu loãng văng ra bốn phương tám hướng.   Rầm!   Kiếm Trấn Ngục nện xuống mặt đất tháp Trấn Ngục, trời rung núi chuyển, một khe nứt cực kỳ khủng khiếp vạch ra.   Tấm thạch bích gần đó kêu lên từng tiếng răng rắc, bỗng nhiên nứt ra một lỗ hổng cực kỳ lớn.   Tấm thạch bích đã bị hỏng.   Một kiếm của Diệp Bắc Minh đã làm ngục giam Trấn Hồn vỡ nát.   Đây vẫn còn là người ư?   Thừa lúc mọi người còn đang bối rối.   “Mẹ, đừng sợ, chúng ta đi thôi!”   Diệp Bắc Minh không hề do dự dẫn theo Diệp Thanh Lam chạy ra ngoài ngục giam Trấn Hồn.   “Minh Nhi, chỉ cần có con bên cạnh thì mẹ chết ở đây cũng đáng”, Diệp Thanh Lam gật đầu nói.   “Giữ cậu ta lại!”   Huyết ảnh của Từ Thiên ngưng tụ trong ngục giam Trấn Hồn: “Đừng để cậu ta chạy thoát!”   Hơn trăm người đồng loạt xông lên.   Bọn họ ra tay gần như cùng lúc.   Diệp Bắc Minh quay đầu lại chém một kiếm, kiếm khí cuồng loạn, chém ngang phần lớn đòn đánh tới.   Nhưng làn khí khủng khiếp lại lan đến đây.   Rầm!   Hai mẹ con bị văng ra.   “Phụt!”   Diệp Thanh Lam phun ra một ngụm máu tươi.   Lòng Diệp Bắc Minh nóng như lửa đốt: “Mẹ!”   Diệp Thanh Lam lắc đầu trấn an anh: “Minh Nhi, mẹ không sao”.   Lúc này, người nhà họ Từ lại bao vây họ lần nữa: “Diệp Bắc Minh, từ xưa đến nay người bước vào ngục Trấn Hồn chưa có một ai còn sống chạy ra ngoài đâu!”   “Để mạng lại đây đi!”   “Giết!”   Hơn trăm người đuổi đằng sau cùng tấn công họ.   Từ hướng lối ra của ngục giam Trấn Hồn cũng có vô số người tu giả đang liên tục chạy vào.   Diệp Bắc Minh đút cho Diệp Thanh Lam chút đan dược rồi bảo: “Mẹ, mẹ cứ hồi phục vết thương rồi nói tiếp”.   “Được”.   Diệp Thanh Lam biết giờ khôi phục vết thương, để Minh Nhi an tâm mới là điều quan trọng nhất.   Bà nuốt đan dược vào, sắc mặt hồng hào hơn chút.   Diệp Bắc Minh vung kiếm mở một con đường máu.   Cả hai đi phóng thẳng ra ngoài ngục giam.   Nhưng khổ nỗi người của nhà họ Từ đông như kiến.   Dưới cảnh giới Thần Đế hầu như không gây thương tích cho anh nhưng anh lại phải bảo vệ mẹ sau lưng mình.   Trải qua hai tiếng đồng hồ giết chóc liên tục, cả người Diệp Bắc Minh và Diệp Thanh Lam đầm đìa máu chảy từ lâu.  Nhưng mà.   Bọn họ vẫn không ra khỏi tầng thứ mười của ngục giam Trấn Hồn.   Thế giới bên ngoài vẫn có vô số võ giả lũ lượt kéo vào.   Hàng chục người tu võ liều mạng tấn công họ.   Đủ loại năng lượng cuồng bạo, ám khí bắn tới.   Diệp Bắc Minh vung kiếm chém ra một màn sương máu.   

Từ Thiên hoảng sợ gào lên.  

 

Rồi ông ta hóa thành một đống máu loãng văng ra bốn phương tám hướng.  

 

Rầm!  

 

Kiếm Trấn Ngục nện xuống mặt đất tháp Trấn Ngục, trời rung núi chuyển, một khe nứt cực kỳ khủng khiếp vạch ra.  

 

Tấm thạch bích gần đó kêu lên từng tiếng răng rắc, bỗng nhiên nứt ra một lỗ hổng cực kỳ lớn.  

 

Tấm thạch bích đã bị hỏng.  

 

Một kiếm của Diệp Bắc Minh đã làm ngục giam Trấn Hồn vỡ nát.  

 

Đây vẫn còn là người ư?  

 

Thừa lúc mọi người còn đang bối rối.  

 

“Mẹ, đừng sợ, chúng ta đi thôi!”  

 

Diệp Bắc Minh không hề do dự dẫn theo Diệp Thanh Lam chạy ra ngoài ngục giam Trấn Hồn.  

 

“Minh Nhi, chỉ cần có con bên cạnh thì mẹ chết ở đây cũng đáng”, Diệp Thanh Lam gật đầu nói.  

 

“Giữ cậu ta lại!”  

 

Huyết ảnh của Từ Thiên ngưng tụ trong ngục giam Trấn Hồn: “Đừng để cậu ta chạy thoát!”  

 

Hơn trăm người đồng loạt xông lên.  

 

Bọn họ ra tay gần như cùng lúc.  

 

Diệp Bắc Minh quay đầu lại chém một kiếm, kiếm khí cuồng loạn, chém ngang phần lớn đòn đánh tới.  

 

Nhưng làn khí khủng khiếp lại lan đến đây.  

 

Rầm!  

 

Hai mẹ con bị văng ra.  

 

“Phụt!”  

 

Diệp Thanh Lam phun ra một ngụm máu tươi.  

 

Lòng Diệp Bắc Minh nóng như lửa đốt: “Mẹ!”  

 

Diệp Thanh Lam lắc đầu trấn an anh: “Minh Nhi, mẹ không sao”.  

 

Lúc này, người nhà họ Từ lại bao vây họ lần nữa: “Diệp Bắc Minh, từ xưa đến nay người bước vào ngục Trấn Hồn chưa có một ai còn sống chạy ra ngoài đâu!”  

 

“Để mạng lại đây đi!”  

 

“Giết!”  

 

Hơn trăm người đuổi đằng sau cùng tấn công họ.  

 

Từ hướng lối ra của ngục giam Trấn Hồn cũng có vô số người tu giả đang liên tục chạy vào.  

 

Diệp Bắc Minh đút cho Diệp Thanh Lam chút đan dược rồi bảo: “Mẹ, mẹ cứ hồi phục vết thương rồi nói tiếp”.  

 

“Được”.  

 

Diệp Thanh Lam biết giờ khôi phục vết thương, để Minh Nhi an tâm mới là điều quan trọng nhất.  

 

Bà nuốt đan dược vào, sắc mặt hồng hào hơn chút.  

 

Diệp Bắc Minh vung kiếm mở một con đường máu.  

 

Cả hai đi phóng thẳng ra ngoài ngục giam.  

 

Nhưng khổ nỗi người của nhà họ Từ đông như kiến.  

 

Dưới cảnh giới Thần Đế hầu như không gây thương tích cho anh nhưng anh lại phải bảo vệ mẹ sau lưng mình.  

 

Trải qua hai tiếng đồng hồ giết chóc liên tục, cả người Diệp Bắc Minh và Diệp Thanh Lam đầm đìa máu chảy từ lâu.  

Nhưng mà.  

 

Bọn họ vẫn không ra khỏi tầng thứ mười của ngục giam Trấn Hồn.  

 

Thế giới bên ngoài vẫn có vô số võ giả lũ lượt kéo vào.  

 

Hàng chục người tu võ liều mạng tấn công họ.  

 

Đủ loại năng lượng cuồng bạo, ám khí bắn tới.  

 

Diệp Bắc Minh vung kiếm chém ra một màn sương máu.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Từ Thiên hoảng sợ gào lên.   Rồi ông ta hóa thành một đống máu loãng văng ra bốn phương tám hướng.   Rầm!   Kiếm Trấn Ngục nện xuống mặt đất tháp Trấn Ngục, trời rung núi chuyển, một khe nứt cực kỳ khủng khiếp vạch ra.   Tấm thạch bích gần đó kêu lên từng tiếng răng rắc, bỗng nhiên nứt ra một lỗ hổng cực kỳ lớn.   Tấm thạch bích đã bị hỏng.   Một kiếm của Diệp Bắc Minh đã làm ngục giam Trấn Hồn vỡ nát.   Đây vẫn còn là người ư?   Thừa lúc mọi người còn đang bối rối.   “Mẹ, đừng sợ, chúng ta đi thôi!”   Diệp Bắc Minh không hề do dự dẫn theo Diệp Thanh Lam chạy ra ngoài ngục giam Trấn Hồn.   “Minh Nhi, chỉ cần có con bên cạnh thì mẹ chết ở đây cũng đáng”, Diệp Thanh Lam gật đầu nói.   “Giữ cậu ta lại!”   Huyết ảnh của Từ Thiên ngưng tụ trong ngục giam Trấn Hồn: “Đừng để cậu ta chạy thoát!”   Hơn trăm người đồng loạt xông lên.   Bọn họ ra tay gần như cùng lúc.   Diệp Bắc Minh quay đầu lại chém một kiếm, kiếm khí cuồng loạn, chém ngang phần lớn đòn đánh tới.   Nhưng làn khí khủng khiếp lại lan đến đây.   Rầm!   Hai mẹ con bị văng ra.   “Phụt!”   Diệp Thanh Lam phun ra một ngụm máu tươi.   Lòng Diệp Bắc Minh nóng như lửa đốt: “Mẹ!”   Diệp Thanh Lam lắc đầu trấn an anh: “Minh Nhi, mẹ không sao”.   Lúc này, người nhà họ Từ lại bao vây họ lần nữa: “Diệp Bắc Minh, từ xưa đến nay người bước vào ngục Trấn Hồn chưa có một ai còn sống chạy ra ngoài đâu!”   “Để mạng lại đây đi!”   “Giết!”   Hơn trăm người đuổi đằng sau cùng tấn công họ.   Từ hướng lối ra của ngục giam Trấn Hồn cũng có vô số người tu giả đang liên tục chạy vào.   Diệp Bắc Minh đút cho Diệp Thanh Lam chút đan dược rồi bảo: “Mẹ, mẹ cứ hồi phục vết thương rồi nói tiếp”.   “Được”.   Diệp Thanh Lam biết giờ khôi phục vết thương, để Minh Nhi an tâm mới là điều quan trọng nhất.   Bà nuốt đan dược vào, sắc mặt hồng hào hơn chút.   Diệp Bắc Minh vung kiếm mở một con đường máu.   Cả hai đi phóng thẳng ra ngoài ngục giam.   Nhưng khổ nỗi người của nhà họ Từ đông như kiến.   Dưới cảnh giới Thần Đế hầu như không gây thương tích cho anh nhưng anh lại phải bảo vệ mẹ sau lưng mình.   Trải qua hai tiếng đồng hồ giết chóc liên tục, cả người Diệp Bắc Minh và Diệp Thanh Lam đầm đìa máu chảy từ lâu.  Nhưng mà.   Bọn họ vẫn không ra khỏi tầng thứ mười của ngục giam Trấn Hồn.   Thế giới bên ngoài vẫn có vô số võ giả lũ lượt kéo vào.   Hàng chục người tu võ liều mạng tấn công họ.   Đủ loại năng lượng cuồng bạo, ám khí bắn tới.   Diệp Bắc Minh vung kiếm chém ra một màn sương máu.   

Chương 2412: “Giữ cậu ta lại!”