Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2418: “Các người là ai?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một chưởng của ông ta giáng xuống đã đánh gục hàng chục người: “Bổn tọa nói là để bọn họ đi, ai dám nhiều lời giết không tha!” Tất cả đều im lặng tột độ. Cho dù người nhà họ Từ không cam tâm thì cũng không dám nói thêm câu nào nữa. Diệp Bắc Minh yếu ớt nhìn ông lão lôi thôi kia nói: “Cảm ơn tiền bối!” Trước mắt anh bỗng tối sầm xuống, người té xụi lơ trên mặt đất. Diệp Thanh Lam biến sắc: “Minh Nhi!” Ông lão nhếch nhác thờ dài bảo: “Chân nguyên của cậu ta đã khô cạn rồi, chỉ dựa vào một hơi để chống chịu đến bây giờ!” “Tuy rằng tính mạng không có gì đáng ngại, nhưng sợ rằng thực lực đời này...” Nói đoạn, ông lão nhẹ nhàng lắc đầu. Đôi mắt Diệp Thanh Lam đỏ bừng, lẳng lặng đỡ Diệp Bắc Minh dậy: “Minh Nhi, mẹ đưa con về nhà”. Cả hai đi ra ngoài ngục giam Trấn Hồn. Nhà họ Từ không một ai dám ngăn cản bọn họ. ... Cùng lúc đó, ở bên ngoài sơn cốc ngục giam Trấn Hồn. Ngoài hai ông lão một béo một gầy ra. Ở đây còn có mười mấy ông lão khác nữa. Tô Lê đứng đằng xa, dán chặt mắt vào ngục giam Trấn Hồn ở phía trước. Tiếng động bên kia rất lớn, đã huyên náo suốt ngày trời. Khói bụi bay mịt mù, đủ tiếng kêu la truyền tới. Rồi ngục giam Trấn Hồn cũng dần yên tĩnh trở lại. Gương mặt Tô Lê đầy lo lắng: “Xong rồi sao?” Ông lão mập mạp lắc đầu đáp: “Cô chủ, chúng ta vẫn nên đi trước thôi”. “Nếu để nhà họ Từ biết chúng ta xuất hiện ở đây thì sợ rằng sẽ nảy sinh hiểu lầm gì đó”. Ông lão gầy gò gật đầu tán đồng: “Cô chủ, lão béo nói đúng lắm”. “Nếu Diệp Bắc Minh đã lựa chọn tiến vào ngục giam Trấn Hồn thì đó không liên can gì đến cô chủ hết!” “Đây là do cậu ta tự chọn, không thể trách được ai hết, cô chủ đã hết lòng quan tâm giúp đỡ cậu ta rồi!” Tô Lê nhíu chặt mày. Diệp Bắc Minh cứ như vậy ra đi thật sao? Nhưng ngay sau đó. Một người phụ nữ cả người đầy máu cõng một người đầm đìa máu chảy trên lưng đi ra khỏi sơn cốc. Tô Lê che miệng mình lại, suýt nữa hét to: “Anh Diệp, Anh Diệp ra rồi!” Người nhà họ Tô kinh hãi, nhanh chóng tiến lên. Diệp Thanh Lam vô cùng cảnh giác nhìn họ: “Các người là ai?” Gương mặt của Diệp Thanh Lam và Diệp Bắc Minh quá giống nhau. Nên Tô Lê liếc mắt là nhận ra bà ngay. Thế là cô ta bèn vội vàng giải thích: “Bác... Bác chính là mẹ của anh Diệp à?” “Cháu là Tô Lê, là cháu dẫn anh Diệp từ đại lục Chân Võ tới đây”. “Anh Diệp sao rồi ạ?” Diệp Thanh Lam thở phào đáp: “Minh Nhi vì cứu bác mà giết chóc ở ngục giam Trấn Hồn suốt mấy tiếng đồng hồ”. “Bây giờ chân nguyên đã rơi vào tình trạng cạn kiệt rồi”.
Một chưởng của ông ta giáng xuống đã đánh gục hàng chục người: “Bổn tọa nói là để bọn họ đi, ai dám nhiều lời giết không tha!”
Tất cả đều im lặng tột độ.
Cho dù người nhà họ Từ không cam tâm thì cũng không dám nói thêm câu nào nữa.
Diệp Bắc Minh yếu ớt nhìn ông lão lôi thôi kia nói: “Cảm ơn tiền bối!”
Trước mắt anh bỗng tối sầm xuống, người té xụi lơ trên mặt đất.
Diệp Thanh Lam biến sắc: “Minh Nhi!”
Ông lão nhếch nhác thờ dài bảo: “Chân nguyên của cậu ta đã khô cạn rồi, chỉ dựa vào một hơi để chống chịu đến bây giờ!”
“Tuy rằng tính mạng không có gì đáng ngại, nhưng sợ rằng thực lực đời này...”
Nói đoạn, ông lão nhẹ nhàng lắc đầu.
Đôi mắt Diệp Thanh Lam đỏ bừng, lẳng lặng đỡ Diệp Bắc Minh dậy: “Minh Nhi, mẹ đưa con về nhà”.
Cả hai đi ra ngoài ngục giam Trấn Hồn.
Nhà họ Từ không một ai dám ngăn cản bọn họ.
...
Cùng lúc đó, ở bên ngoài sơn cốc ngục giam Trấn Hồn.
Ngoài hai ông lão một béo một gầy ra.
Ở đây còn có mười mấy ông lão khác nữa.
Tô Lê đứng đằng xa, dán chặt mắt vào ngục giam Trấn Hồn ở phía trước.
Tiếng động bên kia rất lớn, đã huyên náo suốt ngày trời.
Khói bụi bay mịt mù, đủ tiếng kêu la truyền tới.
Rồi ngục giam Trấn Hồn cũng dần yên tĩnh trở lại.
Gương mặt Tô Lê đầy lo lắng: “Xong rồi sao?”
Ông lão mập mạp lắc đầu đáp: “Cô chủ, chúng ta vẫn nên đi trước thôi”.
“Nếu để nhà họ Từ biết chúng ta xuất hiện ở đây thì sợ rằng sẽ nảy sinh hiểu lầm gì đó”.
Ông lão gầy gò gật đầu tán đồng: “Cô chủ, lão béo nói đúng lắm”.
“Nếu Diệp Bắc Minh đã lựa chọn tiến vào ngục giam Trấn Hồn thì đó không liên can gì đến cô chủ hết!”
“Đây là do cậu ta tự chọn, không thể trách được ai hết, cô chủ đã hết lòng quan tâm giúp đỡ cậu ta rồi!”
Tô Lê nhíu chặt mày.
Diệp Bắc Minh cứ như vậy ra đi thật sao?
Nhưng ngay sau đó.
Một người phụ nữ cả người đầy máu cõng một người đầm đìa máu chảy trên lưng đi ra khỏi sơn cốc.
Tô Lê che miệng mình lại, suýt nữa hét to: “Anh Diệp, Anh Diệp ra rồi!”
Người nhà họ Tô kinh hãi, nhanh chóng tiến lên.
Diệp Thanh Lam vô cùng cảnh giác nhìn họ: “Các người là ai?”
Gương mặt của Diệp Thanh Lam và Diệp Bắc Minh quá giống nhau.
Nên Tô Lê liếc mắt là nhận ra bà ngay.
Thế là cô ta bèn vội vàng giải thích: “Bác... Bác chính là mẹ của anh Diệp à?”
“Cháu là Tô Lê, là cháu dẫn anh Diệp từ đại lục Chân Võ tới đây”.
“Anh Diệp sao rồi ạ?”
Diệp Thanh Lam thở phào đáp: “Minh Nhi vì cứu bác mà giết chóc ở ngục giam Trấn Hồn suốt mấy tiếng đồng hồ”.
“Bây giờ chân nguyên đã rơi vào tình trạng cạn kiệt rồi”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một chưởng của ông ta giáng xuống đã đánh gục hàng chục người: “Bổn tọa nói là để bọn họ đi, ai dám nhiều lời giết không tha!” Tất cả đều im lặng tột độ. Cho dù người nhà họ Từ không cam tâm thì cũng không dám nói thêm câu nào nữa. Diệp Bắc Minh yếu ớt nhìn ông lão lôi thôi kia nói: “Cảm ơn tiền bối!” Trước mắt anh bỗng tối sầm xuống, người té xụi lơ trên mặt đất. Diệp Thanh Lam biến sắc: “Minh Nhi!” Ông lão nhếch nhác thờ dài bảo: “Chân nguyên của cậu ta đã khô cạn rồi, chỉ dựa vào một hơi để chống chịu đến bây giờ!” “Tuy rằng tính mạng không có gì đáng ngại, nhưng sợ rằng thực lực đời này...” Nói đoạn, ông lão nhẹ nhàng lắc đầu. Đôi mắt Diệp Thanh Lam đỏ bừng, lẳng lặng đỡ Diệp Bắc Minh dậy: “Minh Nhi, mẹ đưa con về nhà”. Cả hai đi ra ngoài ngục giam Trấn Hồn. Nhà họ Từ không một ai dám ngăn cản bọn họ. ... Cùng lúc đó, ở bên ngoài sơn cốc ngục giam Trấn Hồn. Ngoài hai ông lão một béo một gầy ra. Ở đây còn có mười mấy ông lão khác nữa. Tô Lê đứng đằng xa, dán chặt mắt vào ngục giam Trấn Hồn ở phía trước. Tiếng động bên kia rất lớn, đã huyên náo suốt ngày trời. Khói bụi bay mịt mù, đủ tiếng kêu la truyền tới. Rồi ngục giam Trấn Hồn cũng dần yên tĩnh trở lại. Gương mặt Tô Lê đầy lo lắng: “Xong rồi sao?” Ông lão mập mạp lắc đầu đáp: “Cô chủ, chúng ta vẫn nên đi trước thôi”. “Nếu để nhà họ Từ biết chúng ta xuất hiện ở đây thì sợ rằng sẽ nảy sinh hiểu lầm gì đó”. Ông lão gầy gò gật đầu tán đồng: “Cô chủ, lão béo nói đúng lắm”. “Nếu Diệp Bắc Minh đã lựa chọn tiến vào ngục giam Trấn Hồn thì đó không liên can gì đến cô chủ hết!” “Đây là do cậu ta tự chọn, không thể trách được ai hết, cô chủ đã hết lòng quan tâm giúp đỡ cậu ta rồi!” Tô Lê nhíu chặt mày. Diệp Bắc Minh cứ như vậy ra đi thật sao? Nhưng ngay sau đó. Một người phụ nữ cả người đầy máu cõng một người đầm đìa máu chảy trên lưng đi ra khỏi sơn cốc. Tô Lê che miệng mình lại, suýt nữa hét to: “Anh Diệp, Anh Diệp ra rồi!” Người nhà họ Tô kinh hãi, nhanh chóng tiến lên. Diệp Thanh Lam vô cùng cảnh giác nhìn họ: “Các người là ai?” Gương mặt của Diệp Thanh Lam và Diệp Bắc Minh quá giống nhau. Nên Tô Lê liếc mắt là nhận ra bà ngay. Thế là cô ta bèn vội vàng giải thích: “Bác... Bác chính là mẹ của anh Diệp à?” “Cháu là Tô Lê, là cháu dẫn anh Diệp từ đại lục Chân Võ tới đây”. “Anh Diệp sao rồi ạ?” Diệp Thanh Lam thở phào đáp: “Minh Nhi vì cứu bác mà giết chóc ở ngục giam Trấn Hồn suốt mấy tiếng đồng hồ”. “Bây giờ chân nguyên đã rơi vào tình trạng cạn kiệt rồi”.