Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2420: Da thịt nhanh chóng khô héo!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhưng khi nghe thấy tin tức của Diệp Bắc Minh, Nam Cung Uyển lại chủ động chạy tới chỗ anh ta? Một lòng đố kỵ vô danh thiêu đốt trong lòng! Nam Cung Uyển thúc giục: “Nói mau!” Vẻ mặt Mục Hàn có chút khó coi: “Uyển Nhi, em như vậy thật là khiến anh quá thất vọng!” “Em muốn biết tin tức của cậu ta? Được, anh sẽ nói cho em!” “Diệp Bắc Minh không biết sống chết, xông vào ngục giam Trấn Hồn...” Anh ta nói hết tất cả tin tức bên ngoài cho Nam Cung Uyển! Nam Cung Uyển ngây người: “Sao có thể... Anh ấy… bây giờ anh ấy như thế nào rồi?” Mục Hàn nhe răng cười nói: “Thế nào ư? Cậu ta đã bị phế đi, vậy mà em còn quan tâm đến cậu ta?” “Thân là người tu võ, chẳng lẽ em không biết chân nguyên khô kiệt sẽ thế nào sao?” Nam Cung Uyển nóng nảy: “Không được, tôi muốn đi tìm anh ấy!” Nói xong cô ta liền chạy ra ngoài phòng. Mục Hàn vô cùng giận dữ: “Cậu ta đã biến thành một tên tàn phế rồi mà em còn muốn đi tìm cậu ta?” Ầm! Một khí tức cường đại thổi đến, đóng chặt cửa phòng lại. Nam Cung Uyển quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Mục Hàn đỏ rực mắt đi về phía cô ta: “Mục Hàn, anh muốn làm gì?” Mục Hàn phun ra một chữ: “Em!” Nói xong, anh ta nâng tay lên chộp về phía quần áo của Nam Cung Uyển! Lúc bàn tay của Mục Hàn sắp đụng vào Nam Cung Uyển, một lực lượng cực kỳ lạnh lẽo đánh úp lại. Ầm! Ngọn lửa màu lam thiêu đốt. “A!” Mục Hàn kêu thảm thiết, hoảng sợ nhìn ngọn lửa màu lam trên cổ tay. Da thịt nhanh chóng khô héo! Mục Hàn phản ứng rất nhanh. Anh ta lật cổ tay một cái, một con dao găm xuất hiện. Phập! Không ngờ anh ta lại chém đứt bàn tay của mình! Ánh mắt Mục Hàn co rút lại, nhìn bàn tay dưới đất của mình hóa thành tro tàn trong chớp mắt: “Huyền Minh Lãnh Hỏa? Em lại có được Huyền Minh Lãnh Hỏa!” Trong lòng anh ta vô cùng sợ hãi. Nếu anh ta phản ứng chậm nửa nhịp, chỉ sợ sẽ bị Huyền Minh Lãnh Hỏa trực tiếp đốt thành tro tàn. “Tay của anh!” Ánh mắt Mục Hàn cực kỳ thất vọng: “Nam Cung Uyển, em muốn giết anh?” Nam Cung Uyển lạnh lùng: “Mục Hàn, đây là anh tự tìm cả thôi”.
Nhưng khi nghe thấy tin tức của Diệp Bắc Minh, Nam Cung Uyển lại chủ động chạy tới chỗ anh ta?
Một lòng đố kỵ vô danh thiêu đốt trong lòng!
Nam Cung Uyển thúc giục: “Nói mau!”
Vẻ mặt Mục Hàn có chút khó coi: “Uyển Nhi, em như vậy thật là khiến anh quá thất vọng!”
“Em muốn biết tin tức của cậu ta? Được, anh sẽ nói cho em!”
“Diệp Bắc Minh không biết sống chết, xông vào ngục giam Trấn Hồn...”
Anh ta nói hết tất cả tin tức bên ngoài cho Nam Cung Uyển!
Nam Cung Uyển ngây người: “Sao có thể... Anh ấy… bây giờ anh ấy như thế nào rồi?”
Mục Hàn nhe răng cười nói: “Thế nào ư? Cậu ta đã bị phế đi, vậy mà em còn quan tâm đến cậu ta?”
“Thân là người tu võ, chẳng lẽ em không biết chân nguyên khô kiệt sẽ thế nào sao?”
Nam Cung Uyển nóng nảy: “Không được, tôi muốn đi tìm anh ấy!”
Nói xong cô ta liền chạy ra ngoài phòng.
Mục Hàn vô cùng giận dữ: “Cậu ta đã biến thành một tên tàn phế rồi mà em còn muốn đi tìm cậu ta?”
Ầm!
Một khí tức cường đại thổi đến, đóng chặt cửa phòng lại.
Nam Cung Uyển quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Mục Hàn đỏ rực mắt đi về phía cô ta: “Mục Hàn, anh muốn làm gì?”
Mục Hàn phun ra một chữ: “Em!”
Nói xong, anh ta nâng tay lên chộp về phía quần áo của Nam Cung Uyển!
Lúc bàn tay của Mục Hàn sắp đụng vào Nam Cung Uyển, một lực lượng cực kỳ lạnh lẽo đánh úp lại.
Ầm!
Ngọn lửa màu lam thiêu đốt.
“A!”
Mục Hàn kêu thảm thiết, hoảng sợ nhìn ngọn lửa màu lam trên cổ tay.
Da thịt nhanh chóng khô héo!
Mục Hàn phản ứng rất nhanh.
Anh ta lật cổ tay một cái, một con dao găm xuất hiện.
Phập!
Không ngờ anh ta lại chém đứt bàn tay của mình!
Ánh mắt Mục Hàn co rút lại, nhìn bàn tay dưới đất của mình hóa thành tro tàn trong chớp mắt: “Huyền Minh Lãnh Hỏa? Em lại có được Huyền Minh Lãnh Hỏa!”
Trong lòng anh ta vô cùng sợ hãi.
Nếu anh ta phản ứng chậm nửa nhịp, chỉ sợ sẽ bị Huyền Minh Lãnh Hỏa trực tiếp đốt thành tro tàn.
“Tay của anh!”
Ánh mắt Mục Hàn cực kỳ thất vọng: “Nam Cung Uyển, em muốn giết anh?”
Nam Cung Uyển lạnh lùng: “Mục Hàn, đây là anh tự tìm cả thôi”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhưng khi nghe thấy tin tức của Diệp Bắc Minh, Nam Cung Uyển lại chủ động chạy tới chỗ anh ta? Một lòng đố kỵ vô danh thiêu đốt trong lòng! Nam Cung Uyển thúc giục: “Nói mau!” Vẻ mặt Mục Hàn có chút khó coi: “Uyển Nhi, em như vậy thật là khiến anh quá thất vọng!” “Em muốn biết tin tức của cậu ta? Được, anh sẽ nói cho em!” “Diệp Bắc Minh không biết sống chết, xông vào ngục giam Trấn Hồn...” Anh ta nói hết tất cả tin tức bên ngoài cho Nam Cung Uyển! Nam Cung Uyển ngây người: “Sao có thể... Anh ấy… bây giờ anh ấy như thế nào rồi?” Mục Hàn nhe răng cười nói: “Thế nào ư? Cậu ta đã bị phế đi, vậy mà em còn quan tâm đến cậu ta?” “Thân là người tu võ, chẳng lẽ em không biết chân nguyên khô kiệt sẽ thế nào sao?” Nam Cung Uyển nóng nảy: “Không được, tôi muốn đi tìm anh ấy!” Nói xong cô ta liền chạy ra ngoài phòng. Mục Hàn vô cùng giận dữ: “Cậu ta đã biến thành một tên tàn phế rồi mà em còn muốn đi tìm cậu ta?” Ầm! Một khí tức cường đại thổi đến, đóng chặt cửa phòng lại. Nam Cung Uyển quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Mục Hàn đỏ rực mắt đi về phía cô ta: “Mục Hàn, anh muốn làm gì?” Mục Hàn phun ra một chữ: “Em!” Nói xong, anh ta nâng tay lên chộp về phía quần áo của Nam Cung Uyển! Lúc bàn tay của Mục Hàn sắp đụng vào Nam Cung Uyển, một lực lượng cực kỳ lạnh lẽo đánh úp lại. Ầm! Ngọn lửa màu lam thiêu đốt. “A!” Mục Hàn kêu thảm thiết, hoảng sợ nhìn ngọn lửa màu lam trên cổ tay. Da thịt nhanh chóng khô héo! Mục Hàn phản ứng rất nhanh. Anh ta lật cổ tay một cái, một con dao găm xuất hiện. Phập! Không ngờ anh ta lại chém đứt bàn tay của mình! Ánh mắt Mục Hàn co rút lại, nhìn bàn tay dưới đất của mình hóa thành tro tàn trong chớp mắt: “Huyền Minh Lãnh Hỏa? Em lại có được Huyền Minh Lãnh Hỏa!” Trong lòng anh ta vô cùng sợ hãi. Nếu anh ta phản ứng chậm nửa nhịp, chỉ sợ sẽ bị Huyền Minh Lãnh Hỏa trực tiếp đốt thành tro tàn. “Tay của anh!” Ánh mắt Mục Hàn cực kỳ thất vọng: “Nam Cung Uyển, em muốn giết anh?” Nam Cung Uyển lạnh lùng: “Mục Hàn, đây là anh tự tìm cả thôi”.