Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2423: Thật đẹp!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Đủ rồi!”   Tô Chính Dương khẽ quát một tiếng: “Lão phu đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, không cần vì một người mà liên luỵ đến cả gia tộc”.   “Người đâu, canh chừng Tô Lê cho tôi”.   “Không có mệnh lệnh của tôi, cấm nó rời khỏi nhà họ Tô một bước”.   “Vâng!”   Mấy lão già tiến lên.   ...   Diệp Thanh Lam vừa rời đi được trăm dặm, phía sau đã truyền đến những tiếng bước chân dồn dập.   Không hề che giấu chút nào.   Tô Hỏa và người phụ nữ sang trọng dẫn theo một đám người đi đến.   “Chạy nhanh như vậy để làm gì?”   Người phụ nữ sang trọng trêu chọc: “Con trai bà đã chết rồi, cõng một thi thể chạy khắp nơi không thấy phiền sao?”   Diệp Thanh Lam khàn khàn nói: “Con tôi không chết!”   “Hahaha”.   Người phụ nữ sang trọng cười đến mức run rẩy cả người: “Nhưng mà cậu ta sẽ chết ngay lập tức thôi”.   Đôi mắt Tô Hỏa đỏ bừng: “Mẹ, vô nghĩa với một người sắp chết làm gì!”   “Kế tiếp cứ giao cho con đi, tiến lên hết cho tôi!”   “Vâng, công tử”.   Mười mấy lão già lạnh lùng gật đầu, rút vũ khí ra xông lên.   Diệp Thanh Lam đang muốn ra tay ngăn cản, lại bởi vì bị thương quá nặng.   Chỉ có thể phun ra một ngụm máu tươi, Diệp Bắc Minh trên lưng bà ấy mềm oặt ngã xuống.   Tô Hỏa nhe răng cười một tiếng: “Mẹ, người phụ này trông cũng không tệ lắm”.   “Không bằng để cho con chơi đùa một chút?”   Đột nhiên.   Một tiếng quát lạnh truyền đến: “Mẹ con người ta đã bị thương nặng như vậy, anh muốn giết người thì thôi đi”.   “Còn muốn nhục nhã mẹ người ta? Có phải cầm thú hay không?”   “Ai?”   Tô Hỏa biến sắc.   Ngay sau đó.   Hai người phụ nữ xinh đẹp đi tới, một người trong đó đeo khăn che mặt.   Một người khác hình như là nha hoàn của người đeo khăn che mặt kia.   Tuy rằng là nha hoàn, nhưng Tô Hỏa lại không rời mắt ra được!   Đẹp!   Thật đẹp!   Nha hoàn còn xinh đẹp như vậy, càng đừng nói đến người phụ nữ đeo khăn che mặt bên cạnh.   Cô gái đó trông tràn đầy tiên khí, mặc một chiếc váy dài trắng như tuyết.   Trong đôi mắt có loại khí chất cao thượng, lại làm cho trong lòng Tô Hỏa nóng như lửa đốt!  

 “Đủ rồi!”  

 

Tô Chính Dương khẽ quát một tiếng: “Lão phu đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, không cần vì một người mà liên luỵ đến cả gia tộc”.  

 

“Người đâu, canh chừng Tô Lê cho tôi”.  

 

“Không có mệnh lệnh của tôi, cấm nó rời khỏi nhà họ Tô một bước”.  

 

“Vâng!”  

 

Mấy lão già tiến lên.  

 

...  

 

Diệp Thanh Lam vừa rời đi được trăm dặm, phía sau đã truyền đến những tiếng bước chân dồn dập.  

 

Không hề che giấu chút nào.  

 

Tô Hỏa và người phụ nữ sang trọng dẫn theo một đám người đi đến.  

 

“Chạy nhanh như vậy để làm gì?”  

 

Người phụ nữ sang trọng trêu chọc: “Con trai bà đã chết rồi, cõng một thi thể chạy khắp nơi không thấy phiền sao?”  

 

Diệp Thanh Lam khàn khàn nói: “Con tôi không chết!”  

 

“Hahaha”.  

 

Người phụ nữ sang trọng cười đến mức run rẩy cả người: “Nhưng mà cậu ta sẽ chết ngay lập tức thôi”.  

 

Đôi mắt Tô Hỏa đỏ bừng: “Mẹ, vô nghĩa với một người sắp chết làm gì!”  

 

“Kế tiếp cứ giao cho con đi, tiến lên hết cho tôi!”  

 

“Vâng, công tử”.  

 

Mười mấy lão già lạnh lùng gật đầu, rút vũ khí ra xông lên.  

 

Diệp Thanh Lam đang muốn ra tay ngăn cản, lại bởi vì bị thương quá nặng.  

 

Chỉ có thể phun ra một ngụm máu tươi, Diệp Bắc Minh trên lưng bà ấy mềm oặt ngã xuống.  

 

Tô Hỏa nhe răng cười một tiếng: “Mẹ, người phụ này trông cũng không tệ lắm”.  

 

“Không bằng để cho con chơi đùa một chút?”  

 

Đột nhiên.  

 

Một tiếng quát lạnh truyền đến: “Mẹ con người ta đã bị thương nặng như vậy, anh muốn giết người thì thôi đi”.  

 

“Còn muốn nhục nhã mẹ người ta? Có phải cầm thú hay không?”  

 

“Ai?”  

 

Tô Hỏa biến sắc.  

 

Ngay sau đó.  

 

Hai người phụ nữ xinh đẹp đi tới, một người trong đó đeo khăn che mặt.  

 

Một người khác hình như là nha hoàn của người đeo khăn che mặt kia.  

 

Tuy rằng là nha hoàn, nhưng Tô Hỏa lại không rời mắt ra được!  

 

Đẹp!  

 

Thật đẹp!  

 

Nha hoàn còn xinh đẹp như vậy, càng đừng nói đến người phụ nữ đeo khăn che mặt bên cạnh.  

 

Cô gái đó trông tràn đầy tiên khí, mặc một chiếc váy dài trắng như tuyết.  

 

Trong đôi mắt có loại khí chất cao thượng, lại làm cho trong lòng Tô Hỏa nóng như lửa đốt!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Đủ rồi!”   Tô Chính Dương khẽ quát một tiếng: “Lão phu đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, không cần vì một người mà liên luỵ đến cả gia tộc”.   “Người đâu, canh chừng Tô Lê cho tôi”.   “Không có mệnh lệnh của tôi, cấm nó rời khỏi nhà họ Tô một bước”.   “Vâng!”   Mấy lão già tiến lên.   ...   Diệp Thanh Lam vừa rời đi được trăm dặm, phía sau đã truyền đến những tiếng bước chân dồn dập.   Không hề che giấu chút nào.   Tô Hỏa và người phụ nữ sang trọng dẫn theo một đám người đi đến.   “Chạy nhanh như vậy để làm gì?”   Người phụ nữ sang trọng trêu chọc: “Con trai bà đã chết rồi, cõng một thi thể chạy khắp nơi không thấy phiền sao?”   Diệp Thanh Lam khàn khàn nói: “Con tôi không chết!”   “Hahaha”.   Người phụ nữ sang trọng cười đến mức run rẩy cả người: “Nhưng mà cậu ta sẽ chết ngay lập tức thôi”.   Đôi mắt Tô Hỏa đỏ bừng: “Mẹ, vô nghĩa với một người sắp chết làm gì!”   “Kế tiếp cứ giao cho con đi, tiến lên hết cho tôi!”   “Vâng, công tử”.   Mười mấy lão già lạnh lùng gật đầu, rút vũ khí ra xông lên.   Diệp Thanh Lam đang muốn ra tay ngăn cản, lại bởi vì bị thương quá nặng.   Chỉ có thể phun ra một ngụm máu tươi, Diệp Bắc Minh trên lưng bà ấy mềm oặt ngã xuống.   Tô Hỏa nhe răng cười một tiếng: “Mẹ, người phụ này trông cũng không tệ lắm”.   “Không bằng để cho con chơi đùa một chút?”   Đột nhiên.   Một tiếng quát lạnh truyền đến: “Mẹ con người ta đã bị thương nặng như vậy, anh muốn giết người thì thôi đi”.   “Còn muốn nhục nhã mẹ người ta? Có phải cầm thú hay không?”   “Ai?”   Tô Hỏa biến sắc.   Ngay sau đó.   Hai người phụ nữ xinh đẹp đi tới, một người trong đó đeo khăn che mặt.   Một người khác hình như là nha hoàn của người đeo khăn che mặt kia.   Tuy rằng là nha hoàn, nhưng Tô Hỏa lại không rời mắt ra được!   Đẹp!   Thật đẹp!   Nha hoàn còn xinh đẹp như vậy, càng đừng nói đến người phụ nữ đeo khăn che mặt bên cạnh.   Cô gái đó trông tràn đầy tiên khí, mặc một chiếc váy dài trắng như tuyết.   Trong đôi mắt có loại khí chất cao thượng, lại làm cho trong lòng Tô Hỏa nóng như lửa đốt!  

Chương 2423: Thật đẹp!