Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2429: Trước mặt là một màn đêm tối tăm!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Các trưởng lão lạnh mặt ngăn cản bà ta lại: “Đoàn trưởng lão, có thể chết vì Thánh Tử âu cũng là số phận của Nam Cung Uyển”. “Cô ta có thể luyện được Thái Thượng Vong Tình Quyết, cũng được tính là thiên tài của Vô Tướng thần cung”. “Nhưng cô ta lại không biết giữ mình, đúng là tự làm tự chịu!” “Người đâu, trông chừng Nam Cung Uyển, từ giờ trở đi cô ta sẽ bị cấm không được rời khỏi nơi này nửa bước!” Mấy ông lão xoay người rời đi. Trong lòng Mục Hàn là cảm giác thích thú đầy b**n th**! “Nam Cung Uyển ơi là Nam Cung Uyển, ông đây không chơi được cô thì sẽ không cho Diệp Bắc Minh có cơ hội chạm vào cô dù chỉ là một chút!” “Đúng rồi, cả Tô Lê nhà họ Tô nữa!” Ánh mắt tối sầm xuống: “Đến lúc phải ghé sang nhà họ Tô rồi!” …… Núi Côn Luân. Diệp Bắc Minh khoanh chân ngồi lơ lửng giữa không trung suốt một ngày. Cả long mạch đã hoàn toàn hòa vào trong cơ thể anh! Bấy giờ, Diệp Bắc Minh nhìn chằm chằm vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục! Một con rồng vàng đang quấn quanh tòa tháp! Khiến con người ta có cảm giác cực kỳ rung động! “Đây là long mạch ư?" Ánh mắt Diệp Bắc Minh chớp chớp. Anh cứ có một cảm giác như thể mỗi một hơi thở của mình đều hòa cùng với kim long. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục xúc động giải thích: “Nhóc, đây chính là một long mạch hoàn chỉnh, nó đã thành công lựa chọn cậu”. Cùng lúc đó, kim long bỗng nhiên nói tiếng người: “Huyết mạch nhà họ Diệp thượng cổ…” Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Ngươi… Có thể nói chuyện hả?” Kim Long lầm bầm lầu bầu: “Đúng là huyết mạch nhà họ Diệp thượng cổ, thảo nào tôi lại bị thức tỉnh”. “Xem ra trời cao lại cho thế giới Chân Võ một cơ hội nữa, thanh niên, dẫn tôi quay về gia tổ nhà họ Diệp”. “Tôi sẽ kể cho cậu biết tất cả!” Dứt lời, cơ thể Kim Long hoàn toàn ngưng đọng. Quấn quanh tháp Càn Khôn Trấn Ngục, như một bức tượng điêu khắc! Diệp Bắc Minh nhíu mày thật chặt: “Ý nó là sao? Xem ra phải đến gia tổ nhà họ Diệp mới biết được”. Ngẩng đầu nhìn về phía mặt đất: “Đi lên trước đã”. “Mẹ tôi đang chờ tôi, rốt cuộc cha tôi là người thế nào?” “Nhà họ Diệp thượng cổ đó rốt cuộc là sao?" Bên ngoài lối vào long mạch, tất cả mọi người cùng lo lắng chờ đợi. Suốt một ngày trôi qua, ánh mắt Diệp Thanh Lam vẫn nhìn về hướng đó không nháy mắt. Gắt gao nhìn chằm chằm vào sâu trong khe nứt. Trước mặt là một màn đêm tối tăm! Nửa ngày trước, sau khi bên dưới phát ra tiếng động thì không còn một tin tức gì mới nữa. “Bác gái, bác đã không ăn uống gì hai mươi bốn tiếng rồi, ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi đi ạ”.
Các trưởng lão lạnh mặt ngăn cản bà ta lại: “Đoàn trưởng lão, có thể chết vì Thánh Tử âu cũng là số phận của Nam Cung Uyển”.
“Cô ta có thể luyện được Thái Thượng Vong Tình Quyết, cũng được tính là thiên tài của Vô Tướng thần cung”.
“Nhưng cô ta lại không biết giữ mình, đúng là tự làm tự chịu!”
“Người đâu, trông chừng Nam Cung Uyển, từ giờ trở đi cô ta sẽ bị cấm không được rời khỏi nơi này nửa bước!”
Mấy ông lão xoay người rời đi.
Trong lòng Mục Hàn là cảm giác thích thú đầy b**n th**!
“Nam Cung Uyển ơi là Nam Cung Uyển, ông đây không chơi được cô thì sẽ không cho Diệp Bắc Minh có cơ hội chạm vào cô dù chỉ là một chút!”
“Đúng rồi, cả Tô Lê nhà họ Tô nữa!”
Ánh mắt tối sầm xuống: “Đến lúc phải ghé sang nhà họ Tô rồi!”
……
Núi Côn Luân.
Diệp Bắc Minh khoanh chân ngồi lơ lửng giữa không trung suốt một ngày.
Cả long mạch đã hoàn toàn hòa vào trong cơ thể anh!
Bấy giờ, Diệp Bắc Minh nhìn chằm chằm vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục!
Một con rồng vàng đang quấn quanh tòa tháp!
Khiến con người ta có cảm giác cực kỳ rung động!
“Đây là long mạch ư?"
Ánh mắt Diệp Bắc Minh chớp chớp.
Anh cứ có một cảm giác như thể mỗi một hơi thở của mình đều hòa cùng với kim long.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục xúc động giải thích: “Nhóc, đây chính là một long mạch hoàn chỉnh, nó đã thành công lựa chọn cậu”.
Cùng lúc đó, kim long bỗng nhiên nói tiếng người: “Huyết mạch nhà họ Diệp thượng cổ…”
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Ngươi… Có thể nói chuyện hả?”
Kim Long lầm bầm lầu bầu: “Đúng là huyết mạch nhà họ Diệp thượng cổ, thảo nào tôi lại bị thức tỉnh”.
“Xem ra trời cao lại cho thế giới Chân Võ một cơ hội nữa, thanh niên, dẫn tôi quay về gia tổ nhà họ Diệp”.
“Tôi sẽ kể cho cậu biết tất cả!”
Dứt lời, cơ thể Kim Long hoàn toàn ngưng đọng.
Quấn quanh tháp Càn Khôn Trấn Ngục, như một bức tượng điêu khắc!
Diệp Bắc Minh nhíu mày thật chặt: “Ý nó là sao? Xem ra phải đến gia tổ nhà họ Diệp mới biết được”.
Ngẩng đầu nhìn về phía mặt đất: “Đi lên trước đã”.
“Mẹ tôi đang chờ tôi, rốt cuộc cha tôi là người thế nào?”
“Nhà họ Diệp thượng cổ đó rốt cuộc là sao?"
Bên ngoài lối vào long mạch, tất cả mọi người cùng lo lắng chờ đợi.
Suốt một ngày trôi qua, ánh mắt Diệp Thanh Lam vẫn nhìn về hướng đó không nháy mắt.
Gắt gao nhìn chằm chằm vào sâu trong khe nứt.
Trước mặt là một màn đêm tối tăm!
Nửa ngày trước, sau khi bên dưới phát ra tiếng động thì không còn một tin tức gì mới nữa.
“Bác gái, bác đã không ăn uống gì hai mươi bốn tiếng rồi, ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi đi ạ”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Các trưởng lão lạnh mặt ngăn cản bà ta lại: “Đoàn trưởng lão, có thể chết vì Thánh Tử âu cũng là số phận của Nam Cung Uyển”. “Cô ta có thể luyện được Thái Thượng Vong Tình Quyết, cũng được tính là thiên tài của Vô Tướng thần cung”. “Nhưng cô ta lại không biết giữ mình, đúng là tự làm tự chịu!” “Người đâu, trông chừng Nam Cung Uyển, từ giờ trở đi cô ta sẽ bị cấm không được rời khỏi nơi này nửa bước!” Mấy ông lão xoay người rời đi. Trong lòng Mục Hàn là cảm giác thích thú đầy b**n th**! “Nam Cung Uyển ơi là Nam Cung Uyển, ông đây không chơi được cô thì sẽ không cho Diệp Bắc Minh có cơ hội chạm vào cô dù chỉ là một chút!” “Đúng rồi, cả Tô Lê nhà họ Tô nữa!” Ánh mắt tối sầm xuống: “Đến lúc phải ghé sang nhà họ Tô rồi!” …… Núi Côn Luân. Diệp Bắc Minh khoanh chân ngồi lơ lửng giữa không trung suốt một ngày. Cả long mạch đã hoàn toàn hòa vào trong cơ thể anh! Bấy giờ, Diệp Bắc Minh nhìn chằm chằm vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục! Một con rồng vàng đang quấn quanh tòa tháp! Khiến con người ta có cảm giác cực kỳ rung động! “Đây là long mạch ư?" Ánh mắt Diệp Bắc Minh chớp chớp. Anh cứ có một cảm giác như thể mỗi một hơi thở của mình đều hòa cùng với kim long. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục xúc động giải thích: “Nhóc, đây chính là một long mạch hoàn chỉnh, nó đã thành công lựa chọn cậu”. Cùng lúc đó, kim long bỗng nhiên nói tiếng người: “Huyết mạch nhà họ Diệp thượng cổ…” Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Ngươi… Có thể nói chuyện hả?” Kim Long lầm bầm lầu bầu: “Đúng là huyết mạch nhà họ Diệp thượng cổ, thảo nào tôi lại bị thức tỉnh”. “Xem ra trời cao lại cho thế giới Chân Võ một cơ hội nữa, thanh niên, dẫn tôi quay về gia tổ nhà họ Diệp”. “Tôi sẽ kể cho cậu biết tất cả!” Dứt lời, cơ thể Kim Long hoàn toàn ngưng đọng. Quấn quanh tháp Càn Khôn Trấn Ngục, như một bức tượng điêu khắc! Diệp Bắc Minh nhíu mày thật chặt: “Ý nó là sao? Xem ra phải đến gia tổ nhà họ Diệp mới biết được”. Ngẩng đầu nhìn về phía mặt đất: “Đi lên trước đã”. “Mẹ tôi đang chờ tôi, rốt cuộc cha tôi là người thế nào?” “Nhà họ Diệp thượng cổ đó rốt cuộc là sao?" Bên ngoài lối vào long mạch, tất cả mọi người cùng lo lắng chờ đợi. Suốt một ngày trôi qua, ánh mắt Diệp Thanh Lam vẫn nhìn về hướng đó không nháy mắt. Gắt gao nhìn chằm chằm vào sâu trong khe nứt. Trước mặt là một màn đêm tối tăm! Nửa ngày trước, sau khi bên dưới phát ra tiếng động thì không còn một tin tức gì mới nữa. “Bác gái, bác đã không ăn uống gì hai mươi bốn tiếng rồi, ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi đi ạ”.