Tác giả:

Mẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta…

Chương 33: Chương 33

Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Trên tờ hồng bảng, tên Kỷ Tùng Trúc hiện lên ngay hàng đầu.Trạng nguyên.Chàng lại thực sự là trạng nguyên.Đúng là lẽ đương nhiên mà!Ánh ban mai rực rỡ rọi vào đôi mắt chàng, chàng đỏ hoe hốc mắt, hướng về phía hoàng cung cúi lạy thật sâu.“Thần đa tạ bệ hạ ưu ái!”“Thần nguyện vì Đại Sở, tận trung đến chết!”Chúng ta cả nhà ôm chầm lấy nhau, ta và bà bà khóc đến không thành tiếng.Chỉ có Phúc nhi không hiểu chuyện, cũng oa oa khóc theo.Ta hỏi con bé:“Con khóc cái gì?”“Con… con không biết! Mọi người đều khóc, con… con cũng khóc!”Vịt Bay Lạc BầyBà bà đang nức nở cũng không nhịn được bật cười.Ta cũng cười theo.Phúc nhi mờ mịt: “Bây giờ… là phải cười sao?”Tùng Trúc ngồi xổm xuống, xoa đầu con bé:“Phải! Những ngày tháng sau này, Phúc nhi của chúng ta ngày nào cũng phải cười thật vui vẻ!”

Trên tờ hồng bảng, tên Kỷ Tùng Trúc hiện lên ngay hàng đầu.

Trạng nguyên.

Chàng lại thực sự là trạng nguyên.

Đúng là lẽ đương nhiên mà!

Ánh ban mai rực rỡ rọi vào đôi mắt chàng, chàng đỏ hoe hốc mắt, hướng về phía hoàng cung cúi lạy thật sâu.

“Thần đa tạ bệ hạ ưu ái!”

“Thần nguyện vì Đại Sở, tận trung đến chết!”

Chúng ta cả nhà ôm chầm lấy nhau, ta và bà bà khóc đến không thành tiếng.

Chỉ có Phúc nhi không hiểu chuyện, cũng oa oa khóc theo.

Ta hỏi con bé:

“Con khóc cái gì?”

“Con… con không biết! Mọi người đều khóc, con… con cũng khóc!”

Vịt Bay Lạc Bầy

Bà bà đang nức nở cũng không nhịn được bật cười.

Ta cũng cười theo.

Phúc nhi mờ mịt: “Bây giờ… là phải cười sao?”

Tùng Trúc ngồi xổm xuống, xoa đầu con bé:

“Phải! Những ngày tháng sau này, Phúc nhi của chúng ta ngày nào cũng phải cười thật vui vẻ!”

Trạng Nguyên Nương Tử - Đêm Thứ BảyTác giả: Đêm Thứ BảyTruyện Cổ ĐạiMẫu thân nắm tay ta, nhẹ nhàng x** n*n:  “Đại Nương, con đừng trách nương. Hổ nhi năm nay đã mười bốn tuổi, còn biểu muội con nhất quyết đòi sính lễ năm lượng bạc mới chịu gả đi!” Trời mùa đông lạnh giá, ngày nào ta cũng phải giặt giũ quần áo cho cả nhà, rửa rau nấu cơm, đôi tay vì vậy mà nứt nẻ đầy những vết cước.  Bị nương xoa bóp, ta chỉ thấy ngứa ngáy vô cùng. Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Phụ thân ngồi trên bậu cửa, chậm rãi rít từng hơi thuốc lào, chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.  Hẳn ông đã quên mất rồi. Trước khi các đệ đệ ra đời, ông cũng từng để ta cưỡi lên vai, chơi trò cưỡi ngựa, rồi cười ha hả nói rằng sau này nhất định sẽ tìm cho ta một tấm phu quân khỏe mạnh, tốt tính. Ta thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Không trách, nhà họ Kỷ rất tốt.” Vì hai người vợ trước còn chưa kịp vào cửa đã qua đời, lần này nhà họ Kỷ đặc biệt mời đại sư xem quẻ, nói rằng hôn sự phải diễn ra lặng lẽ, tuyệt đối không được kinh động đến sát thần. Vì vậy, vào ngày xuất giá, chỉ có phụ thân đánh xe bò đưa ta… Trên tờ hồng bảng, tên Kỷ Tùng Trúc hiện lên ngay hàng đầu.Trạng nguyên.Chàng lại thực sự là trạng nguyên.Đúng là lẽ đương nhiên mà!Ánh ban mai rực rỡ rọi vào đôi mắt chàng, chàng đỏ hoe hốc mắt, hướng về phía hoàng cung cúi lạy thật sâu.“Thần đa tạ bệ hạ ưu ái!”“Thần nguyện vì Đại Sở, tận trung đến chết!”Chúng ta cả nhà ôm chầm lấy nhau, ta và bà bà khóc đến không thành tiếng.Chỉ có Phúc nhi không hiểu chuyện, cũng oa oa khóc theo.Ta hỏi con bé:“Con khóc cái gì?”“Con… con không biết! Mọi người đều khóc, con… con cũng khóc!”Vịt Bay Lạc BầyBà bà đang nức nở cũng không nhịn được bật cười.Ta cũng cười theo.Phúc nhi mờ mịt: “Bây giờ… là phải cười sao?”Tùng Trúc ngồi xổm xuống, xoa đầu con bé:“Phải! Những ngày tháng sau này, Phúc nhi của chúng ta ngày nào cũng phải cười thật vui vẻ!”

Chương 33: Chương 33