Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2439: “Nếu tôi là ông, tôi cũng sẽ làm thế”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thật lòng xin lỗi cậu Diệp ạ, tôi biết mình sai rồi”.   Rầm rầm rầm rầm!   Anh ta cuồng loạn nện đầu xuống đất.   Diệp Bắc Minh kéo một cái ghế qua rồi ngồi xuống, chân nhấc lên giẫm lên đầu Mục Hàn.   Một cảm giác nhục nhã dâng lên trong Mục Hàn: “Cậu Diệp, tôi biết cậu muốn hỏi cái gì!”   “Nam Cung Uyển đang ở Vô Tướng thần cung, thánh tử Lý Vân Phi biết trên người cô ấy có dị hỏa nên chuẩn bị đến ngày tu luyện thành thần công sẽ móc dị hỏa trong cơ thể Nam Cung Uyển ra...”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Tôi cho anh nói à?”   Ánh mắt anh chăm chú rồi thi triển thuật sưu hồn.   Chỉ trong chốc lát, mọi thứ trong đầu Mục Hàn đã chảy vào đầu Diệp Bắc Minh.   "Con đ* Nam Cung Uyển này thật đáng chết!”   "Nếu không thì sao hôm nay ông đây có thể thành ra nông nỗi này chứ?"   "Chỉ cần đồ khốn nạn Lý Vân Phi kia móc dị hỏa trong cơ thể con đ* đó ra, mình không tra tấn đ* đó đến sống dở chết dở thì thật đáng tiếc!"   "Người nhà họ Tô đứng đây hôm nay chứng kiến cảnh ông đây dập đầu trước tên rác rưởi kia cũng phải chết hết!"   "Còn cái đồ rác rưởi đến từ hạ giới bẩn thỉu Diệp Bắc Minh kia nữa, chỉ cần hôm nay mình có thể còn sống rời khỏi đây thì phải diệt cả họ nhà cậu ta!"   "Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Chó má!"   Tiếng lòng căm hận tức tối mà Mục Hàn thầm giấu trong lòng.   Tiếc rằng tất cả đều đã bị Diệp Bắc Minh biết.   Mục Hàn khiếp hãi: “Không không không, cậu Diệp... không phải, tôi không có ý đó”.   Diệp Bắc Minh đưa tay lên chém một kiếm.   Phụt!   Đầu Mục Hàn lăn lóc xuống đất.   Đại sảnh nhà họ Tô lặng ngắt như tờ.   Một nỗi kinh hoàng nhấc lên trong lòng người nhà họ Tô.   Tô Chính Dương hoảng sở, rõ ràng Diệp Bắc Minh đã bị tàn phế rồi mà.   Sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi nhà họ Tô, ông ta đã đặc biệt đi tìm thần y hỏi riêng.   Gân mạch bị đứt đoạn, chân nguyên khô cạn.   Cho dù người của Y Thánh Cung ra tay thì cũng chắc tàn phế rồi.   Nhưng vào lúc này, chẳng những Diệp Bắc Minh đã trở lại mà còn mang theo thực lực khủng khiếp của bản thân nữa.   “Cậu Diệp, thành thật xin lỗi...”   Dẫu Diệp Bắc Minh giết bà Nguyên và Tô Hỏa thì Tô Chính Dương cũng không dám nổi giận.   “Là do trước kia tôi làm sai, tôi không nên đuổi mẹ con cậu Diệp ra khỏi nhà họ Diệp!”   “Nếu cậu Diệp muốn trách phạt nhà họ Tô thì cứ giết một mình Tô Chính Dương tôi là được, tôi sẽ không có lời oán hận nào đâu!”  Diệp Bắc Minh bình thản nói: “Tôi không trách ông”.   Tô Chính Dương bất ngờ: “Hả?”   Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Nếu tôi là ông, tôi cũng sẽ làm thế”.   “Chỉ vì một kẻ gần chết, không đời nào hại cả gia tộc được”.   Tô Chính Dương càng thêm kinh ngạc: “Vậy cậu Diệp đến nhà họ Tô không phải để báo thù ư?”   Diệp Bắc Minh cười bảo: “Tôi là loại người lòng dạ hẹp hòi vậy ư?”   

 “Thật lòng xin lỗi cậu Diệp ạ, tôi biết mình sai rồi”.  

 

Rầm rầm rầm rầm!  

 

Anh ta cuồng loạn nện đầu xuống đất.  

 

Diệp Bắc Minh kéo một cái ghế qua rồi ngồi xuống, chân nhấc lên giẫm lên đầu Mục Hàn.  

 

Một cảm giác nhục nhã dâng lên trong Mục Hàn: “Cậu Diệp, tôi biết cậu muốn hỏi cái gì!”  

 

“Nam Cung Uyển đang ở Vô Tướng thần cung, thánh tử Lý Vân Phi biết trên người cô ấy có dị hỏa nên chuẩn bị đến ngày tu luyện thành thần công sẽ móc dị hỏa trong cơ thể Nam Cung Uyển ra...”  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Tôi cho anh nói à?”  

 

Ánh mắt anh chăm chú rồi thi triển thuật sưu hồn.  

 

Chỉ trong chốc lát, mọi thứ trong đầu Mục Hàn đã chảy vào đầu Diệp Bắc Minh.  

 

"Con đ* Nam Cung Uyển này thật đáng chết!”  

 

"Nếu không thì sao hôm nay ông đây có thể thành ra nông nỗi này chứ?"  

 

"Chỉ cần đồ khốn nạn Lý Vân Phi kia móc dị hỏa trong cơ thể con đ* đó ra, mình không tra tấn đ* đó đến sống dở chết dở thì thật đáng tiếc!"  

 

"Người nhà họ Tô đứng đây hôm nay chứng kiến cảnh ông đây dập đầu trước tên rác rưởi kia cũng phải chết hết!"  

 

"Còn cái đồ rác rưởi đến từ hạ giới bẩn thỉu Diệp Bắc Minh kia nữa, chỉ cần hôm nay mình có thể còn sống rời khỏi đây thì phải diệt cả họ nhà cậu ta!"  

 

"Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Chó má!"  

 

Tiếng lòng căm hận tức tối mà Mục Hàn thầm giấu trong lòng.  

 

Tiếc rằng tất cả đều đã bị Diệp Bắc Minh biết.  

 

Mục Hàn khiếp hãi: “Không không không, cậu Diệp... không phải, tôi không có ý đó”.  

 

Diệp Bắc Minh đưa tay lên chém một kiếm.  

 

Phụt!  

 

Đầu Mục Hàn lăn lóc xuống đất.  

 

Đại sảnh nhà họ Tô lặng ngắt như tờ.  

 

Một nỗi kinh hoàng nhấc lên trong lòng người nhà họ Tô.  

 

Tô Chính Dương hoảng sở, rõ ràng Diệp Bắc Minh đã bị tàn phế rồi mà.  

 

Sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi nhà họ Tô, ông ta đã đặc biệt đi tìm thần y hỏi riêng.  

 

Gân mạch bị đứt đoạn, chân nguyên khô cạn.  

 

Cho dù người của Y Thánh Cung ra tay thì cũng chắc tàn phế rồi.  

 

Nhưng vào lúc này, chẳng những Diệp Bắc Minh đã trở lại mà còn mang theo thực lực khủng khiếp của bản thân nữa.  

 

“Cậu Diệp, thành thật xin lỗi...”  

 

Dẫu Diệp Bắc Minh giết bà Nguyên và Tô Hỏa thì Tô Chính Dương cũng không dám nổi giận.  

 

“Là do trước kia tôi làm sai, tôi không nên đuổi mẹ con cậu Diệp ra khỏi nhà họ Diệp!”  

 

“Nếu cậu Diệp muốn trách phạt nhà họ Tô thì cứ giết một mình Tô Chính Dương tôi là được, tôi sẽ không có lời oán hận nào đâu!”  

Diệp Bắc Minh bình thản nói: “Tôi không trách ông”.  

 

Tô Chính Dương bất ngờ: “Hả?”  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Nếu tôi là ông, tôi cũng sẽ làm thế”.  

 

“Chỉ vì một kẻ gần chết, không đời nào hại cả gia tộc được”.  

 

Tô Chính Dương càng thêm kinh ngạc: “Vậy cậu Diệp đến nhà họ Tô không phải để báo thù ư?”  

 

Diệp Bắc Minh cười bảo: “Tôi là loại người lòng dạ hẹp hòi vậy ư?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thật lòng xin lỗi cậu Diệp ạ, tôi biết mình sai rồi”.   Rầm rầm rầm rầm!   Anh ta cuồng loạn nện đầu xuống đất.   Diệp Bắc Minh kéo một cái ghế qua rồi ngồi xuống, chân nhấc lên giẫm lên đầu Mục Hàn.   Một cảm giác nhục nhã dâng lên trong Mục Hàn: “Cậu Diệp, tôi biết cậu muốn hỏi cái gì!”   “Nam Cung Uyển đang ở Vô Tướng thần cung, thánh tử Lý Vân Phi biết trên người cô ấy có dị hỏa nên chuẩn bị đến ngày tu luyện thành thần công sẽ móc dị hỏa trong cơ thể Nam Cung Uyển ra...”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Tôi cho anh nói à?”   Ánh mắt anh chăm chú rồi thi triển thuật sưu hồn.   Chỉ trong chốc lát, mọi thứ trong đầu Mục Hàn đã chảy vào đầu Diệp Bắc Minh.   "Con đ* Nam Cung Uyển này thật đáng chết!”   "Nếu không thì sao hôm nay ông đây có thể thành ra nông nỗi này chứ?"   "Chỉ cần đồ khốn nạn Lý Vân Phi kia móc dị hỏa trong cơ thể con đ* đó ra, mình không tra tấn đ* đó đến sống dở chết dở thì thật đáng tiếc!"   "Người nhà họ Tô đứng đây hôm nay chứng kiến cảnh ông đây dập đầu trước tên rác rưởi kia cũng phải chết hết!"   "Còn cái đồ rác rưởi đến từ hạ giới bẩn thỉu Diệp Bắc Minh kia nữa, chỉ cần hôm nay mình có thể còn sống rời khỏi đây thì phải diệt cả họ nhà cậu ta!"   "Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Chó má!"   Tiếng lòng căm hận tức tối mà Mục Hàn thầm giấu trong lòng.   Tiếc rằng tất cả đều đã bị Diệp Bắc Minh biết.   Mục Hàn khiếp hãi: “Không không không, cậu Diệp... không phải, tôi không có ý đó”.   Diệp Bắc Minh đưa tay lên chém một kiếm.   Phụt!   Đầu Mục Hàn lăn lóc xuống đất.   Đại sảnh nhà họ Tô lặng ngắt như tờ.   Một nỗi kinh hoàng nhấc lên trong lòng người nhà họ Tô.   Tô Chính Dương hoảng sở, rõ ràng Diệp Bắc Minh đã bị tàn phế rồi mà.   Sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi nhà họ Tô, ông ta đã đặc biệt đi tìm thần y hỏi riêng.   Gân mạch bị đứt đoạn, chân nguyên khô cạn.   Cho dù người của Y Thánh Cung ra tay thì cũng chắc tàn phế rồi.   Nhưng vào lúc này, chẳng những Diệp Bắc Minh đã trở lại mà còn mang theo thực lực khủng khiếp của bản thân nữa.   “Cậu Diệp, thành thật xin lỗi...”   Dẫu Diệp Bắc Minh giết bà Nguyên và Tô Hỏa thì Tô Chính Dương cũng không dám nổi giận.   “Là do trước kia tôi làm sai, tôi không nên đuổi mẹ con cậu Diệp ra khỏi nhà họ Diệp!”   “Nếu cậu Diệp muốn trách phạt nhà họ Tô thì cứ giết một mình Tô Chính Dương tôi là được, tôi sẽ không có lời oán hận nào đâu!”  Diệp Bắc Minh bình thản nói: “Tôi không trách ông”.   Tô Chính Dương bất ngờ: “Hả?”   Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Nếu tôi là ông, tôi cũng sẽ làm thế”.   “Chỉ vì một kẻ gần chết, không đời nào hại cả gia tộc được”.   Tô Chính Dương càng thêm kinh ngạc: “Vậy cậu Diệp đến nhà họ Tô không phải để báo thù ư?”   Diệp Bắc Minh cười bảo: “Tôi là loại người lòng dạ hẹp hòi vậy ư?”   

Chương 2439: “Nếu tôi là ông, tôi cũng sẽ làm thế”.