Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2441: Đó chính là Nam Cung Uyển.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đó chính là Nam Cung Uyển.   Mạc Ninh Nhi nhìn Nam Cung Uyển nói: “Nghe nói cô ấy là kẻ phản bội của Vô Tướng thần cung, trong cơ thể có dị hỏa!”   “Vô Tướng thần cung chuẩn bị hiến tế dị hỏa trong cơ thể cô ấy cho Lý Vân Phi, cô chủ à, cô ấy sẽ chết ư?”   “Không liên quan tới tôi”, cô gái đeo khăn che mặt lạnh nhạt lắc đầu.   Ngoài y thuật ra.   Thì không có gì có thể làm cô chủ động lòng.    AdvertisementBỗng nhiên.   Ánh mắt cô gái trở nên đăm chiêu: “Đến rồi!”   Ở cửa đại điện ồn ào, một giọng nói chói tai vang lên: “Cung chủ tới, thánh tử tới!”   Xoạt!   Vô số ánh mắt đổ dồn vào cửa đại điện.   Một người đàn ông thong dong sải bước đi tới, Lý Vân Phi nối gót theo sau.   Theo sau là một đám trưởng lão của Vô Tướng thần cung.   “Ồ, hắn ta chính là Lý Vân Phi ư? Đẹp trai quá đi!”   Ánh mắt Mạc Ninh Nhi rực sáng.   Người chen chúc nhau chạy tới, phía sau nối phía trước kêu to, sợ rằng mình chậm chân hơn người khác.   “Huyền Vũ tông tặng một khối thiên thạch ngoài hành tinh!”   Mọi người kinh ngạc: “Thiên thạch ngoài hành tinh sao? Thật là vật hiếm!”   Giọng nói thứ hai vang lên.   “Nhà họ Trịnh thượng cổ tặng mười gốc Huyết Sâm ba mươi nghìn năm!”   Mọi người bất ngờ: “Huyết Sâm ba mươi nghìn năm sao? Tận mười gốc!”   “Vãi chưởng, một gốc thôi đã không gì đong đếm rồi vậy mà một lần tặng tận mười cây sao?”   Giọng nói thứ ba vang lên.   “Lôi Âm tự tặng một viên phật cốt xá lợi tử!”   Mọi người hít sâu: “Ôi! Phật cốt xá lợi tử đó! Truyền thuyết đồn rằng đeo nó có thể giúp người tu võ không có tâm ma!”   “Bảo bối cỡ này mà cũng tặng hả?”   Giọng nói thứ tư vang lên.   “Nhà họ Lăng thượng cổ tặng một trăm viên đan dược đế phẩm có chín đường đan văn!”   Mọi người ghen tị đỏ mắt: “Một trăm viên đan dược đế phẩm! Mà còn có chín đường đan văn nữa hả?”   “Ôi mẹ ơi!”   Vô số khách khứa tim đập loạn nhịp, vô cùng kinh ngạc.   “Nhà họ Giang thượng cổ tặng một bộ chiến giáp cấp đế!”   “Nhà họ Hoa thượng cổ...”   Đủ loại quà tặng nối liền không dứt.   Mỗi một món lễ vật đều đủ khiến người khác đỏ mắt.   Nếu đặt nó ở thế giới bên ngoài đủ nhấc lên một hồi phong ba bão táp.   Ánh mắt mọi người ở đây rực lửa.   Bỗng nhiên.  Một giọng nói lạnh lùng ác liệt truyền tới: “Thanh Huyền tông, Diệp Bắc Minh, tới đây tặng một cái đầu người!”    “Đầu người?”    Người trong đại điện chết đứng.    Cả đại điện im lặng như đất chết.    Trong đầu bọn họ không hẹn cùng nảy ra một câu hỏi: "Thằng nào to gan vậy?"    Mạc Ninh Nhi kinh ngạc nói: “Cô chủ, ai dám nói bậy nói bạ thế?”   

 

Đó chính là Nam Cung Uyển.  

 

Mạc Ninh Nhi nhìn Nam Cung Uyển nói: “Nghe nói cô ấy là kẻ phản bội của Vô Tướng thần cung, trong cơ thể có dị hỏa!”  

 

“Vô Tướng thần cung chuẩn bị hiến tế dị hỏa trong cơ thể cô ấy cho Lý Vân Phi, cô chủ à, cô ấy sẽ chết ư?”  

 

“Không liên quan tới tôi”, cô gái đeo khăn che mặt lạnh nhạt lắc đầu.  

 

Ngoài y thuật ra.  

 

Thì không có gì có thể làm cô chủ động lòng.  

  Advertisement

Bỗng nhiên.  

 

Ánh mắt cô gái trở nên đăm chiêu: “Đến rồi!”  

 

Ở cửa đại điện ồn ào, một giọng nói chói tai vang lên: “Cung chủ tới, thánh tử tới!”  

 

Xoạt!  

 

Vô số ánh mắt đổ dồn vào cửa đại điện.  

 

Một người đàn ông thong dong sải bước đi tới, Lý Vân Phi nối gót theo sau.  

 

Theo sau là một đám trưởng lão của Vô Tướng thần cung.  

 

“Ồ, hắn ta chính là Lý Vân Phi ư? Đẹp trai quá đi!”  

 

Ánh mắt Mạc Ninh Nhi rực sáng.  

 

Người chen chúc nhau chạy tới, phía sau nối phía trước kêu to, sợ rằng mình chậm chân hơn người khác.  

 

“Huyền Vũ tông tặng một khối thiên thạch ngoài hành tinh!”  

 

Mọi người kinh ngạc: “Thiên thạch ngoài hành tinh sao? Thật là vật hiếm!”  

 

Giọng nói thứ hai vang lên.  

 

“Nhà họ Trịnh thượng cổ tặng mười gốc Huyết Sâm ba mươi nghìn năm!”  

 

Mọi người bất ngờ: “Huyết Sâm ba mươi nghìn năm sao? Tận mười gốc!”  

 

“Vãi chưởng, một gốc thôi đã không gì đong đếm rồi vậy mà một lần tặng tận mười cây sao?”  

 

Giọng nói thứ ba vang lên.  

 

“Lôi Âm tự tặng một viên phật cốt xá lợi tử!”  

 

Mọi người hít sâu: “Ôi! Phật cốt xá lợi tử đó! Truyền thuyết đồn rằng đeo nó có thể giúp người tu võ không có tâm ma!”  

 

“Bảo bối cỡ này mà cũng tặng hả?”  

 

Giọng nói thứ tư vang lên.  

 

“Nhà họ Lăng thượng cổ tặng một trăm viên đan dược đế phẩm có chín đường đan văn!”  

 

Mọi người ghen tị đỏ mắt: “Một trăm viên đan dược đế phẩm! Mà còn có chín đường đan văn nữa hả?”  

 

“Ôi mẹ ơi!”  

 

Vô số khách khứa tim đập loạn nhịp, vô cùng kinh ngạc.  

 

“Nhà họ Giang thượng cổ tặng một bộ chiến giáp cấp đế!”  

 

“Nhà họ Hoa thượng cổ...”  

 

Đủ loại quà tặng nối liền không dứt.  

 

Mỗi một món lễ vật đều đủ khiến người khác đỏ mắt.  

 

Nếu đặt nó ở thế giới bên ngoài đủ nhấc lên một hồi phong ba bão táp.  

 

Ánh mắt mọi người ở đây rực lửa.  

 

Bỗng nhiên.  

Một giọng nói lạnh lùng ác liệt truyền tới: “Thanh Huyền tông, Diệp Bắc Minh, tới đây tặng một cái đầu người!”  

 

 

“Đầu người?”  

 

 

Người trong đại điện chết đứng.  

 

 

Cả đại điện im lặng như đất chết.  

 

 

Trong đầu bọn họ không hẹn cùng nảy ra một câu hỏi: "Thằng nào to gan vậy?"  

 

 

Mạc Ninh Nhi kinh ngạc nói: “Cô chủ, ai dám nói bậy nói bạ thế?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đó chính là Nam Cung Uyển.   Mạc Ninh Nhi nhìn Nam Cung Uyển nói: “Nghe nói cô ấy là kẻ phản bội của Vô Tướng thần cung, trong cơ thể có dị hỏa!”   “Vô Tướng thần cung chuẩn bị hiến tế dị hỏa trong cơ thể cô ấy cho Lý Vân Phi, cô chủ à, cô ấy sẽ chết ư?”   “Không liên quan tới tôi”, cô gái đeo khăn che mặt lạnh nhạt lắc đầu.   Ngoài y thuật ra.   Thì không có gì có thể làm cô chủ động lòng.    AdvertisementBỗng nhiên.   Ánh mắt cô gái trở nên đăm chiêu: “Đến rồi!”   Ở cửa đại điện ồn ào, một giọng nói chói tai vang lên: “Cung chủ tới, thánh tử tới!”   Xoạt!   Vô số ánh mắt đổ dồn vào cửa đại điện.   Một người đàn ông thong dong sải bước đi tới, Lý Vân Phi nối gót theo sau.   Theo sau là một đám trưởng lão của Vô Tướng thần cung.   “Ồ, hắn ta chính là Lý Vân Phi ư? Đẹp trai quá đi!”   Ánh mắt Mạc Ninh Nhi rực sáng.   Người chen chúc nhau chạy tới, phía sau nối phía trước kêu to, sợ rằng mình chậm chân hơn người khác.   “Huyền Vũ tông tặng một khối thiên thạch ngoài hành tinh!”   Mọi người kinh ngạc: “Thiên thạch ngoài hành tinh sao? Thật là vật hiếm!”   Giọng nói thứ hai vang lên.   “Nhà họ Trịnh thượng cổ tặng mười gốc Huyết Sâm ba mươi nghìn năm!”   Mọi người bất ngờ: “Huyết Sâm ba mươi nghìn năm sao? Tận mười gốc!”   “Vãi chưởng, một gốc thôi đã không gì đong đếm rồi vậy mà một lần tặng tận mười cây sao?”   Giọng nói thứ ba vang lên.   “Lôi Âm tự tặng một viên phật cốt xá lợi tử!”   Mọi người hít sâu: “Ôi! Phật cốt xá lợi tử đó! Truyền thuyết đồn rằng đeo nó có thể giúp người tu võ không có tâm ma!”   “Bảo bối cỡ này mà cũng tặng hả?”   Giọng nói thứ tư vang lên.   “Nhà họ Lăng thượng cổ tặng một trăm viên đan dược đế phẩm có chín đường đan văn!”   Mọi người ghen tị đỏ mắt: “Một trăm viên đan dược đế phẩm! Mà còn có chín đường đan văn nữa hả?”   “Ôi mẹ ơi!”   Vô số khách khứa tim đập loạn nhịp, vô cùng kinh ngạc.   “Nhà họ Giang thượng cổ tặng một bộ chiến giáp cấp đế!”   “Nhà họ Hoa thượng cổ...”   Đủ loại quà tặng nối liền không dứt.   Mỗi một món lễ vật đều đủ khiến người khác đỏ mắt.   Nếu đặt nó ở thế giới bên ngoài đủ nhấc lên một hồi phong ba bão táp.   Ánh mắt mọi người ở đây rực lửa.   Bỗng nhiên.  Một giọng nói lạnh lùng ác liệt truyền tới: “Thanh Huyền tông, Diệp Bắc Minh, tới đây tặng một cái đầu người!”    “Đầu người?”    Người trong đại điện chết đứng.    Cả đại điện im lặng như đất chết.    Trong đầu bọn họ không hẹn cùng nảy ra một câu hỏi: "Thằng nào to gan vậy?"    Mạc Ninh Nhi kinh ngạc nói: “Cô chủ, ai dám nói bậy nói bạ thế?”   

Chương 2441: Đó chính là Nam Cung Uyển.