Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2447: "Tên này muốn lên trời sao?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đồng loạt cúi đầu xuống!   Thân thể bọn họ run lên, da đầu như muốn nổ tung.   "Tên này muốn lên trời sao?"   "Ông trời của tôi ơi, Thánh Cảnh giết Chí Tôn?"   "Chí Tôn cũng không đỡ nổi một kiếm của cậu ta? Ai còn dám đối địch nữa!"   "Ừng ực... Ừng ực..."   Vô số người tu võ nuốt nước bọt, trong lòng cực kỳ chấn động.   Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, chỉ vào Hà Vấn Thiên: "Hôm nay tôi muốn đi, ông còn muốn cản tôi sao?"   Cộc!   Sau lưng anh truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề.   Mười mấy người Thạch Phá Thiên, Sở Thiên Hùng, Đông Hoàng Trường Thiên, đạo trưởng Xích Dương, Quỷ Bà đồng thời tiến về phía trước một bước.   "Các người!"   ...   Trên trán Hà Vấn Thiên nổi gân xanh, suýt chút nữa bị tức chết!   Đúng lúc này.   Lý Vân Phi mỉm cười: "Tông chủ, nếu có nhiều người như vậy đều đứng ra nói cho tên này, vậy cứ để bọn họ đi đi".   "Cái gì?"   Ai nấy đều kinh ngạc.   Nhìn về phía Lý Vân Phi!   Hà Vấn Thiên vô cùng nghi ngờ: "Vân Phi? Nam Cung Uyển... Cậu chắc chắn?"   Lý Vân Phi cười cực kỳ rực rỡ: "Tông chủ, tôi chắc chắn".   Đôi mắt già nua của Hà Vấn Thiên lập lòe, nhìn Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển: "Từ giờ trở đi, Nam Cung Uyển không còn là đệ tử của Vô Tướng thần cung".   "Diệp Bắc Minh, cậu có thể đi!"   Nam Cung Uyển cắn cắn môi đỏ: "Cảm ơn cung chủ".   "Chỉ vậy thôi? Một đám phế vật, sau này nghe thấy tên Diệp Bắc Minh tôi thì nhớ cút ngay lập tức!", Diệp Bắc Minh ôm Nam Cung Uyển rời đi.   Dứt lời, mọi người trong đại điện hoàn toàn sửng sốt!   Chưa từng thấy người nào kiêu căng ngông cuồng đến thế!   Không biết bao lâu sau.   Thạch Phá Thiên lên tiếng: "Hà cung chủ, xin từ biệt!"   Sau đó.   Sở Thiên Hùng chắp tay: "Hà cung chủ, xin cáo từ!"  "Cáo từ!"   Mười mấy người Đông Hoàng Trường Thiên, đạo trưởng Xích Dương, Quỷ Bà cũng quay đầu bỏ đi.   Sát ý lập lòe trong mắt Hà Vấn Thiên: "Từ giờ trở đi, những thế lực rời đi này đều xếp vào danh sách đen của Vô Tướng thần cung!"   "Rõ!"   Một lão già gật đầu, lấy giấy bút ghi lại danh sách.   Mạc Ninh Nhi cảm thấy kỳ quặc, nhìn Tần Mộc Dao: "Cô chủ, chuyện gì xảy ra vậy?"  

 Đồng loạt cúi đầu xuống!  

 

Thân thể bọn họ run lên, da đầu như muốn nổ tung.  

 

"Tên này muốn lên trời sao?"  

 

"Ông trời của tôi ơi, Thánh Cảnh giết Chí Tôn?"  

 

"Chí Tôn cũng không đỡ nổi một kiếm của cậu ta? Ai còn dám đối địch nữa!"  

 

"Ừng ực... Ừng ực..."  

 

Vô số người tu võ nuốt nước bọt, trong lòng cực kỳ chấn động.  

 

Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, chỉ vào Hà Vấn Thiên: "Hôm nay tôi muốn đi, ông còn muốn cản tôi sao?"  

 

Cộc!  

 

Sau lưng anh truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề.  

 

Mười mấy người Thạch Phá Thiên, Sở Thiên Hùng, Đông Hoàng Trường Thiên, đạo trưởng Xích Dương, Quỷ Bà đồng thời tiến về phía trước một bước.  

 

"Các người!"  

 

...  

 

Trên trán Hà Vấn Thiên nổi gân xanh, suýt chút nữa bị tức chết!  

 

Đúng lúc này.  

 

Lý Vân Phi mỉm cười: "Tông chủ, nếu có nhiều người như vậy đều đứng ra nói cho tên này, vậy cứ để bọn họ đi đi".  

 

"Cái gì?"  

 

Ai nấy đều kinh ngạc.  

 

Nhìn về phía Lý Vân Phi!  

 

Hà Vấn Thiên vô cùng nghi ngờ: "Vân Phi? Nam Cung Uyển... Cậu chắc chắn?"  

 

Lý Vân Phi cười cực kỳ rực rỡ: "Tông chủ, tôi chắc chắn".  

 

Đôi mắt già nua của Hà Vấn Thiên lập lòe, nhìn Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển: "Từ giờ trở đi, Nam Cung Uyển không còn là đệ tử của Vô Tướng thần cung".  

 

"Diệp Bắc Minh, cậu có thể đi!"  

 

Nam Cung Uyển cắn cắn môi đỏ: "Cảm ơn cung chủ".  

 

"Chỉ vậy thôi? Một đám phế vật, sau này nghe thấy tên Diệp Bắc Minh tôi thì nhớ cút ngay lập tức!", Diệp Bắc Minh ôm Nam Cung Uyển rời đi.  

 

Dứt lời, mọi người trong đại điện hoàn toàn sửng sốt!  

 

Chưa từng thấy người nào kiêu căng ngông cuồng đến thế!  

 

Không biết bao lâu sau.  

 

Thạch Phá Thiên lên tiếng: "Hà cung chủ, xin từ biệt!"  

 

Sau đó.  

 

Sở Thiên Hùng chắp tay: "Hà cung chủ, xin cáo từ!"  

"Cáo từ!"  

 

Mười mấy người Đông Hoàng Trường Thiên, đạo trưởng Xích Dương, Quỷ Bà cũng quay đầu bỏ đi.  

 

Sát ý lập lòe trong mắt Hà Vấn Thiên: "Từ giờ trở đi, những thế lực rời đi này đều xếp vào danh sách đen của Vô Tướng thần cung!"  

 

"Rõ!"  

 

Một lão già gật đầu, lấy giấy bút ghi lại danh sách.  

 

Mạc Ninh Nhi cảm thấy kỳ quặc, nhìn Tần Mộc Dao: "Cô chủ, chuyện gì xảy ra vậy?"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đồng loạt cúi đầu xuống!   Thân thể bọn họ run lên, da đầu như muốn nổ tung.   "Tên này muốn lên trời sao?"   "Ông trời của tôi ơi, Thánh Cảnh giết Chí Tôn?"   "Chí Tôn cũng không đỡ nổi một kiếm của cậu ta? Ai còn dám đối địch nữa!"   "Ừng ực... Ừng ực..."   Vô số người tu võ nuốt nước bọt, trong lòng cực kỳ chấn động.   Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, chỉ vào Hà Vấn Thiên: "Hôm nay tôi muốn đi, ông còn muốn cản tôi sao?"   Cộc!   Sau lưng anh truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề.   Mười mấy người Thạch Phá Thiên, Sở Thiên Hùng, Đông Hoàng Trường Thiên, đạo trưởng Xích Dương, Quỷ Bà đồng thời tiến về phía trước một bước.   "Các người!"   ...   Trên trán Hà Vấn Thiên nổi gân xanh, suýt chút nữa bị tức chết!   Đúng lúc này.   Lý Vân Phi mỉm cười: "Tông chủ, nếu có nhiều người như vậy đều đứng ra nói cho tên này, vậy cứ để bọn họ đi đi".   "Cái gì?"   Ai nấy đều kinh ngạc.   Nhìn về phía Lý Vân Phi!   Hà Vấn Thiên vô cùng nghi ngờ: "Vân Phi? Nam Cung Uyển... Cậu chắc chắn?"   Lý Vân Phi cười cực kỳ rực rỡ: "Tông chủ, tôi chắc chắn".   Đôi mắt già nua của Hà Vấn Thiên lập lòe, nhìn Diệp Bắc Minh và Nam Cung Uyển: "Từ giờ trở đi, Nam Cung Uyển không còn là đệ tử của Vô Tướng thần cung".   "Diệp Bắc Minh, cậu có thể đi!"   Nam Cung Uyển cắn cắn môi đỏ: "Cảm ơn cung chủ".   "Chỉ vậy thôi? Một đám phế vật, sau này nghe thấy tên Diệp Bắc Minh tôi thì nhớ cút ngay lập tức!", Diệp Bắc Minh ôm Nam Cung Uyển rời đi.   Dứt lời, mọi người trong đại điện hoàn toàn sửng sốt!   Chưa từng thấy người nào kiêu căng ngông cuồng đến thế!   Không biết bao lâu sau.   Thạch Phá Thiên lên tiếng: "Hà cung chủ, xin từ biệt!"   Sau đó.   Sở Thiên Hùng chắp tay: "Hà cung chủ, xin cáo từ!"  "Cáo từ!"   Mười mấy người Đông Hoàng Trường Thiên, đạo trưởng Xích Dương, Quỷ Bà cũng quay đầu bỏ đi.   Sát ý lập lòe trong mắt Hà Vấn Thiên: "Từ giờ trở đi, những thế lực rời đi này đều xếp vào danh sách đen của Vô Tướng thần cung!"   "Rõ!"   Một lão già gật đầu, lấy giấy bút ghi lại danh sách.   Mạc Ninh Nhi cảm thấy kỳ quặc, nhìn Tần Mộc Dao: "Cô chủ, chuyện gì xảy ra vậy?"  

Chương 2447: "Tên này muốn lên trời sao?"