Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2462: Mặt đất màu nâu đỏ như đã bị ngâm máu tươi.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Tôi có một người bạn ở Thiên Cơ các rất tinh thông biến hóa vạn vật!”    “Rất nhiều người tu võ muốn tiến vào Ma Uyên đều tìm đến sự giúp đỡ của Thiên Cơ các”.   “Tôi có thể hỏi giúp anh Diệp”.   Diệp Bắc Minh nhìn Tần Mộc Dao: “Đổi lại cô cần tôi giúp cái gì?”   Tần Mộc Dao hít thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt Diệp Bắc Minh nói: “Tôi muốn hỏi mượn Phần Thiên Chi Diễm của anh Diệp dùng một chút!”   “Được thôi”.   Diệp Bắc Minh đồng ý một cách dứt khoát.   Nam Cung Uyển vẫn đang hôn mê sâu, khí huyết của cô ấy đã tiêu hao quá độ.   Tạm thời anh không thể bỏ mặc cô ấy được.   Diệp Bắc Minh còn đang lo lắng nên giải quyết chuyện Nam Cung Uyển thế nào đây.    AdvertisementTần Mộc Dao bèn nói: “Ninh Nhi, em đưa cô Nam Cung tới Y Thánh Cung dưỡng thương đi, tôi sẽ đưa anh Diệp tới Thiên Cơ các”.   “Xin anh Diệp yên tâm, cô Nam Cung ở Y Thánh Cung đảm bảo an toàn!”   ...   Ma Uyên.   Trên bầu trời âm u mờ mịt ngoại trừ không có mặt trăng và mặt trời thì dường như không hề khác biệt với thế giới bên ngoài.   Mặt đất màu nâu đỏ như đã bị ngâm máu tươi.   Trong không khí những màn sương kỳ dị vờn quanh, xa xa là mùi máu tươi tanh tưởi và tiếng ma thú gầm thét.   Bỗng nhiên.   Vút!   Một lưỡi kiếm sáng loáng lóe lên.   Một con ma thú đang ngủ say bừng tỉnh.   Phụt!   Nháy mắt đầu nó đã rơi xuống đất.   Một cô gái bụng bầu xông lên, một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện.   Thi thể ma thú khô queo trong nháy mắt, một màn sương máu đi vào bụng cô gái đó.   “Hầy...”   Gương mặt xinh đẹp nhợt nhạt của Tôn Thiến dần hồng hào trở lại, cô ta tìm một tảng đá rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.   Cô ta đặt trường kiếm qua một bên.   Rồi dịu dàng v**t v* bụng mình.   Trên gương mặt cô ta hiện lên một nụ cười hiền từ: “Thằng nhóc con ăn nhiều thật đấy, nếu cứ như thế thì hành mẹ mệt chết mất!”   Làm mẹ sẽ khiến một người con gái mạnh mẽ.   Sau khi bị hút vào Ma Uyên, cô ta đã lạc mất Giáo Phụ và Chu Nhược Giai.   Vì đứa bé trong bụng nên cô ta phải chống chọi đến cùng dù chỉ còn một hơi thở.   “Cục c*...”   Trong bụng truyền tới từng tiếng than bất mãn.   “Ha ha, đồ quỷ tham ăn này”.    Tôn Thiến mỉm cười cưng chiều: “Ăn đi, đợi đến khi chúng ta ra ngoài sẽ ăn phá sản bố con!”    Rồi cô nhặt thanh trường kiếm lên chuẩn bị tiếp tục đi săn.    Ngay sau đó.    Xoạt xoạt xoạt!    Một loạt tiếng bước chân truyền tới.    Một đoàn thanh niên có cả nam lẫn nữ bước tới, đúng lúc chạm mặt với Tôn Thiến.  

 “Tôi có một người bạn ở Thiên Cơ các rất tinh thông biến hóa vạn vật!”  

 

 

“Rất nhiều người tu võ muốn tiến vào Ma Uyên đều tìm đến sự giúp đỡ của Thiên Cơ các”.  

 

“Tôi có thể hỏi giúp anh Diệp”.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn Tần Mộc Dao: “Đổi lại cô cần tôi giúp cái gì?”  

 

Tần Mộc Dao hít thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt Diệp Bắc Minh nói: “Tôi muốn hỏi mượn Phần Thiên Chi Diễm của anh Diệp dùng một chút!”  

 

“Được thôi”.  

 

Diệp Bắc Minh đồng ý một cách dứt khoát.  

 

Nam Cung Uyển vẫn đang hôn mê sâu, khí huyết của cô ấy đã tiêu hao quá độ.  

 

Tạm thời anh không thể bỏ mặc cô ấy được.  

 

Diệp Bắc Minh còn đang lo lắng nên giải quyết chuyện Nam Cung Uyển thế nào đây.  

  Advertisement

Tần Mộc Dao bèn nói: “Ninh Nhi, em đưa cô Nam Cung tới Y Thánh Cung dưỡng thương đi, tôi sẽ đưa anh Diệp tới Thiên Cơ các”.  

 

“Xin anh Diệp yên tâm, cô Nam Cung ở Y Thánh Cung đảm bảo an toàn!”  

 

...  

 

Ma Uyên.  

 

Trên bầu trời âm u mờ mịt ngoại trừ không có mặt trăng và mặt trời thì dường như không hề khác biệt với thế giới bên ngoài.  

 

Mặt đất màu nâu đỏ như đã bị ngâm máu tươi.  

 

Trong không khí những màn sương kỳ dị vờn quanh, xa xa là mùi máu tươi tanh tưởi và tiếng ma thú gầm thét.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Vút!  

 

Một lưỡi kiếm sáng loáng lóe lên.  

 

Một con ma thú đang ngủ say bừng tỉnh.  

 

Phụt!  

 

Nháy mắt đầu nó đã rơi xuống đất.  

 

Một cô gái bụng bầu xông lên, một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện.  

 

Thi thể ma thú khô queo trong nháy mắt, một màn sương máu đi vào bụng cô gái đó.  

 

“Hầy...”  

 

Gương mặt xinh đẹp nhợt nhạt của Tôn Thiến dần hồng hào trở lại, cô ta tìm một tảng đá rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.  

 

Cô ta đặt trường kiếm qua một bên.  

 

Rồi dịu dàng v**t v* bụng mình.  

 

Trên gương mặt cô ta hiện lên một nụ cười hiền từ: “Thằng nhóc con ăn nhiều thật đấy, nếu cứ như thế thì hành mẹ mệt chết mất!”  

 

Làm mẹ sẽ khiến một người con gái mạnh mẽ.  

 

Sau khi bị hút vào Ma Uyên, cô ta đã lạc mất Giáo Phụ và Chu Nhược Giai.  

 

Vì đứa bé trong bụng nên cô ta phải chống chọi đến cùng dù chỉ còn một hơi thở.  

 

“Cục c*...”  

 

Trong bụng truyền tới từng tiếng than bất mãn.  

 

“Ha ha, đồ quỷ tham ăn này”.  

 

 

Tôn Thiến mỉm cười cưng chiều: “Ăn đi, đợi đến khi chúng ta ra ngoài sẽ ăn phá sản bố con!”  

 

 

Rồi cô nhặt thanh trường kiếm lên chuẩn bị tiếp tục đi săn.  

 

 

Ngay sau đó.  

 

 

Xoạt xoạt xoạt!  

 

 

Một loạt tiếng bước chân truyền tới.  

 

 

Một đoàn thanh niên có cả nam lẫn nữ bước tới, đúng lúc chạm mặt với Tôn Thiến.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Tôi có một người bạn ở Thiên Cơ các rất tinh thông biến hóa vạn vật!”    “Rất nhiều người tu võ muốn tiến vào Ma Uyên đều tìm đến sự giúp đỡ của Thiên Cơ các”.   “Tôi có thể hỏi giúp anh Diệp”.   Diệp Bắc Minh nhìn Tần Mộc Dao: “Đổi lại cô cần tôi giúp cái gì?”   Tần Mộc Dao hít thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt Diệp Bắc Minh nói: “Tôi muốn hỏi mượn Phần Thiên Chi Diễm của anh Diệp dùng một chút!”   “Được thôi”.   Diệp Bắc Minh đồng ý một cách dứt khoát.   Nam Cung Uyển vẫn đang hôn mê sâu, khí huyết của cô ấy đã tiêu hao quá độ.   Tạm thời anh không thể bỏ mặc cô ấy được.   Diệp Bắc Minh còn đang lo lắng nên giải quyết chuyện Nam Cung Uyển thế nào đây.    AdvertisementTần Mộc Dao bèn nói: “Ninh Nhi, em đưa cô Nam Cung tới Y Thánh Cung dưỡng thương đi, tôi sẽ đưa anh Diệp tới Thiên Cơ các”.   “Xin anh Diệp yên tâm, cô Nam Cung ở Y Thánh Cung đảm bảo an toàn!”   ...   Ma Uyên.   Trên bầu trời âm u mờ mịt ngoại trừ không có mặt trăng và mặt trời thì dường như không hề khác biệt với thế giới bên ngoài.   Mặt đất màu nâu đỏ như đã bị ngâm máu tươi.   Trong không khí những màn sương kỳ dị vờn quanh, xa xa là mùi máu tươi tanh tưởi và tiếng ma thú gầm thét.   Bỗng nhiên.   Vút!   Một lưỡi kiếm sáng loáng lóe lên.   Một con ma thú đang ngủ say bừng tỉnh.   Phụt!   Nháy mắt đầu nó đã rơi xuống đất.   Một cô gái bụng bầu xông lên, một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện.   Thi thể ma thú khô queo trong nháy mắt, một màn sương máu đi vào bụng cô gái đó.   “Hầy...”   Gương mặt xinh đẹp nhợt nhạt của Tôn Thiến dần hồng hào trở lại, cô ta tìm một tảng đá rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.   Cô ta đặt trường kiếm qua một bên.   Rồi dịu dàng v**t v* bụng mình.   Trên gương mặt cô ta hiện lên một nụ cười hiền từ: “Thằng nhóc con ăn nhiều thật đấy, nếu cứ như thế thì hành mẹ mệt chết mất!”   Làm mẹ sẽ khiến một người con gái mạnh mẽ.   Sau khi bị hút vào Ma Uyên, cô ta đã lạc mất Giáo Phụ và Chu Nhược Giai.   Vì đứa bé trong bụng nên cô ta phải chống chọi đến cùng dù chỉ còn một hơi thở.   “Cục c*...”   Trong bụng truyền tới từng tiếng than bất mãn.   “Ha ha, đồ quỷ tham ăn này”.    Tôn Thiến mỉm cười cưng chiều: “Ăn đi, đợi đến khi chúng ta ra ngoài sẽ ăn phá sản bố con!”    Rồi cô nhặt thanh trường kiếm lên chuẩn bị tiếp tục đi săn.    Ngay sau đó.    Xoạt xoạt xoạt!    Một loạt tiếng bước chân truyền tới.    Một đoàn thanh niên có cả nam lẫn nữ bước tới, đúng lúc chạm mặt với Tôn Thiến.  

Chương 2462: Mặt đất màu nâu đỏ như đã bị ngâm máu tươi.