Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2468: Ma Uyên!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một kiếm chém xuống!    Phụt!   Diệp Bắc Minh không hề quay đầu lại, bước vào trong ngục giam Trấn Hồn!   ……   Tin tức ở ngục giam Trấn Hồn được truyền về nơi rất sâu trong chín mươi tòa Long Sơn.   Ba Huyết Long nhanh chóng thức tỉnh, trừng lớn hai mắt!   Ngoài rung động, thì còn chất chứa vẻ khó tin!   Một con Huyết Long trong đó hét to: “Cậu nói cái gì? Diệp Bắc Minh trở lại hả?”   “Hơn nữa còn xông vào ngục giam Trấn Hồn lần thứ hai?”   Con Huyết Long kia nhíu mày lại thật chặt: “Nó đã cứu được Diệp Thanh Lam, ngục giam Trấn Hồn không còn tù phạm nào khác”.    Advertisement“Nó còn vào đó làm gì?”   Huyết Long thứ ba chợt hiểu ra: “Nguy rồi, kho báu nhà họ Diệp!”   “Cái gì?”   Ba con Huyết Long đều kinh hãi: “Đáng chết! Đi!”   Gào!   Ba tiếng rồng ngâm đầy tức giận vang lên, người nhà họ Từ chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ thấy được cảnh tượng vô cùng đáng sợ.   Ba con Huyết Long cơ thể khổng lồ bay từ một nơi sâu trong chín mươi chín ngọn Long Sơn ra, bay thẳng về phía ngục giam Trấn Hồn.   Lúc này, Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, một đường đánh thẳng xuống tầng dưới cùng của ngục giam Trấn Hồn.   Anh như ác ma chuyển thế, căn bản không có người nào đỡ nổi một kiếm của anh!   Từng tầng đánh xuống.   Dưới chân máu đã chảy thành sông!   Chỉ dùng đúng mười lăm phút, Diệp Bắc Minh đã xuống tới tầng dưới cùng của ngục giam Trấn Hồn.   Giọng nói kinh ngạc bỗng vang lên bên tai anh: “Này nhóc, cậu quay lại đấy hả?”   “Cái gì? Vết thương của cậu đã khỏi rồi á?”   Diệp Bắc Minh nhìn về phía giọng nói đó.   Phát hiện nơi góc nhà có một ông già lôi thôi đang bị giam giữ.   Mái tóc rối bời như rơm rạ che giấu đôi mắt đầy kinh ngạc.   Diệp Bắc Minh đi tới, tiện tay chém mở lồng giam: “Tiền bối, lần trước cảm ơn ông đã giúp, nếu không chắc tôi đã bỏ mạng ở đây rồi!”   “Cả ngục giam Trấn Hồn này đều bị tôi g**t ch*t rồi, tranh thủ lúc người nhà họ Từ chưa kịp phản ứng, tiền bối có thể rời khỏi đây”.   Lão già lôi thôi cười: “Nhóc à, tôi mà muốn đi thì cả thế giới Chân Võ này không ai ngăn được”.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Tiền bối, ông đừng mạnh miệng quá thế”.   “Nếu ông mạnh thật, thì đã không bị giam ở đây”.   Lão gia lôi thôi tức đến mức suýt hộc máu: “Nhóc con thì biết cái gì mà nói!”   “Lão già này ở đây là vì tôi muốn thế”.   “Nói tóm lại, trừ khi… Haiz, nói cậu cũng không hiểu”.  Đột nhiên, trong đầu anh có giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Này nhóc, có sức mạnh không gian cực lớn đang dao động!”    “Tới rồi!”    Soạt!    Ánh mắt Diệp Bắc Minh trở nên nghiêm trọng, nhìn về hướng kia.    Lão già lôi thôi nhận ra được sự thay đổi của ngục giam Trấn Hồn, gương mặt già nua biến sắc: “Không thể nào, cậu…”    Diệp Bắc Minh gật đầu: “Ma Uyên sắp buông xuống nơi này!”   

 Một kiếm chém xuống!  

 

 

Phụt!  

 

Diệp Bắc Minh không hề quay đầu lại, bước vào trong ngục giam Trấn Hồn!  

 

……  

 

Tin tức ở ngục giam Trấn Hồn được truyền về nơi rất sâu trong chín mươi tòa Long Sơn.  

 

Ba Huyết Long nhanh chóng thức tỉnh, trừng lớn hai mắt!  

 

Ngoài rung động, thì còn chất chứa vẻ khó tin!  

 

Một con Huyết Long trong đó hét to: “Cậu nói cái gì? Diệp Bắc Minh trở lại hả?”  

 

“Hơn nữa còn xông vào ngục giam Trấn Hồn lần thứ hai?”  

 

Con Huyết Long kia nhíu mày lại thật chặt: “Nó đã cứu được Diệp Thanh Lam, ngục giam Trấn Hồn không còn tù phạm nào khác”.  

  Advertisement

“Nó còn vào đó làm gì?”  

 

Huyết Long thứ ba chợt hiểu ra: “Nguy rồi, kho báu nhà họ Diệp!”  

 

“Cái gì?”  

 

Ba con Huyết Long đều kinh hãi: “Đáng chết! Đi!”  

 

Gào!  

 

Ba tiếng rồng ngâm đầy tức giận vang lên, người nhà họ Từ chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ thấy được cảnh tượng vô cùng đáng sợ.  

 

Ba con Huyết Long cơ thể khổng lồ bay từ một nơi sâu trong chín mươi chín ngọn Long Sơn ra, bay thẳng về phía ngục giam Trấn Hồn.  

 

Lúc này, Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, một đường đánh thẳng xuống tầng dưới cùng của ngục giam Trấn Hồn.  

 

Anh như ác ma chuyển thế, căn bản không có người nào đỡ nổi một kiếm của anh!  

 

Từng tầng đánh xuống.  

 

Dưới chân máu đã chảy thành sông!  

 

Chỉ dùng đúng mười lăm phút, Diệp Bắc Minh đã xuống tới tầng dưới cùng của ngục giam Trấn Hồn.  

 

Giọng nói kinh ngạc bỗng vang lên bên tai anh: “Này nhóc, cậu quay lại đấy hả?”  

 

“Cái gì? Vết thương của cậu đã khỏi rồi á?”  

 

Diệp Bắc Minh nhìn về phía giọng nói đó.  

 

Phát hiện nơi góc nhà có một ông già lôi thôi đang bị giam giữ.  

 

Mái tóc rối bời như rơm rạ che giấu đôi mắt đầy kinh ngạc.  

 

Diệp Bắc Minh đi tới, tiện tay chém mở lồng giam: “Tiền bối, lần trước cảm ơn ông đã giúp, nếu không chắc tôi đã bỏ mạng ở đây rồi!”  

 

“Cả ngục giam Trấn Hồn này đều bị tôi g**t ch*t rồi, tranh thủ lúc người nhà họ Từ chưa kịp phản ứng, tiền bối có thể rời khỏi đây”.  

 

Lão già lôi thôi cười: “Nhóc à, tôi mà muốn đi thì cả thế giới Chân Võ này không ai ngăn được”.  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Tiền bối, ông đừng mạnh miệng quá thế”.  

 

“Nếu ông mạnh thật, thì đã không bị giam ở đây”.  

 

Lão gia lôi thôi tức đến mức suýt hộc máu: “Nhóc con thì biết cái gì mà nói!”  

 

“Lão già này ở đây là vì tôi muốn thế”.  

 

“Nói tóm lại, trừ khi… Haiz, nói cậu cũng không hiểu”.  

Đột nhiên, trong đầu anh có giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Này nhóc, có sức mạnh không gian cực lớn đang dao động!”  

 

 

“Tới rồi!”  

 

 

Soạt!  

 

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh trở nên nghiêm trọng, nhìn về hướng kia.  

 

 

Lão già lôi thôi nhận ra được sự thay đổi của ngục giam Trấn Hồn, gương mặt già nua biến sắc: “Không thể nào, cậu…”  

 

 

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Ma Uyên sắp buông xuống nơi này!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một kiếm chém xuống!    Phụt!   Diệp Bắc Minh không hề quay đầu lại, bước vào trong ngục giam Trấn Hồn!   ……   Tin tức ở ngục giam Trấn Hồn được truyền về nơi rất sâu trong chín mươi tòa Long Sơn.   Ba Huyết Long nhanh chóng thức tỉnh, trừng lớn hai mắt!   Ngoài rung động, thì còn chất chứa vẻ khó tin!   Một con Huyết Long trong đó hét to: “Cậu nói cái gì? Diệp Bắc Minh trở lại hả?”   “Hơn nữa còn xông vào ngục giam Trấn Hồn lần thứ hai?”   Con Huyết Long kia nhíu mày lại thật chặt: “Nó đã cứu được Diệp Thanh Lam, ngục giam Trấn Hồn không còn tù phạm nào khác”.    Advertisement“Nó còn vào đó làm gì?”   Huyết Long thứ ba chợt hiểu ra: “Nguy rồi, kho báu nhà họ Diệp!”   “Cái gì?”   Ba con Huyết Long đều kinh hãi: “Đáng chết! Đi!”   Gào!   Ba tiếng rồng ngâm đầy tức giận vang lên, người nhà họ Từ chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ thấy được cảnh tượng vô cùng đáng sợ.   Ba con Huyết Long cơ thể khổng lồ bay từ một nơi sâu trong chín mươi chín ngọn Long Sơn ra, bay thẳng về phía ngục giam Trấn Hồn.   Lúc này, Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, một đường đánh thẳng xuống tầng dưới cùng của ngục giam Trấn Hồn.   Anh như ác ma chuyển thế, căn bản không có người nào đỡ nổi một kiếm của anh!   Từng tầng đánh xuống.   Dưới chân máu đã chảy thành sông!   Chỉ dùng đúng mười lăm phút, Diệp Bắc Minh đã xuống tới tầng dưới cùng của ngục giam Trấn Hồn.   Giọng nói kinh ngạc bỗng vang lên bên tai anh: “Này nhóc, cậu quay lại đấy hả?”   “Cái gì? Vết thương của cậu đã khỏi rồi á?”   Diệp Bắc Minh nhìn về phía giọng nói đó.   Phát hiện nơi góc nhà có một ông già lôi thôi đang bị giam giữ.   Mái tóc rối bời như rơm rạ che giấu đôi mắt đầy kinh ngạc.   Diệp Bắc Minh đi tới, tiện tay chém mở lồng giam: “Tiền bối, lần trước cảm ơn ông đã giúp, nếu không chắc tôi đã bỏ mạng ở đây rồi!”   “Cả ngục giam Trấn Hồn này đều bị tôi g**t ch*t rồi, tranh thủ lúc người nhà họ Từ chưa kịp phản ứng, tiền bối có thể rời khỏi đây”.   Lão già lôi thôi cười: “Nhóc à, tôi mà muốn đi thì cả thế giới Chân Võ này không ai ngăn được”.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Tiền bối, ông đừng mạnh miệng quá thế”.   “Nếu ông mạnh thật, thì đã không bị giam ở đây”.   Lão gia lôi thôi tức đến mức suýt hộc máu: “Nhóc con thì biết cái gì mà nói!”   “Lão già này ở đây là vì tôi muốn thế”.   “Nói tóm lại, trừ khi… Haiz, nói cậu cũng không hiểu”.  Đột nhiên, trong đầu anh có giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Này nhóc, có sức mạnh không gian cực lớn đang dao động!”    “Tới rồi!”    Soạt!    Ánh mắt Diệp Bắc Minh trở nên nghiêm trọng, nhìn về hướng kia.    Lão già lôi thôi nhận ra được sự thay đổi của ngục giam Trấn Hồn, gương mặt già nua biến sắc: “Không thể nào, cậu…”    Diệp Bắc Minh gật đầu: “Ma Uyên sắp buông xuống nơi này!”   

Chương 2468: Ma Uyên!"