Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2474: “Lẽ nào mình đã chết rồi sao?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ông ta cười tàn ác, ánh mắt lại càng thêm tàn nhẫn: “Tình mẫu tử thật vĩ đại!” Một suy nghĩ lóe lên trong đầu ông ta, đoạn kiếm thứ hai bay tới chỗ bụng Tôn Thiến. Tôn Thiến không chút do dự buông một bàn tay ra tóm lấy đoạn kiếm thứ hai. “Keng két”, tiếng xương cốt ma sát với lưỡi kiếm lại vang lên. “Á...”, gương mặt Tôn Thiến trắng bệch không còn chút máu nhưng vẫn rất kiên cường. Mọi người không khỏi bồi hồi xúc động. Tôn Vô Cực mỉm cười: “Hình như chỉ có hai tay thôi nhỉ?” Vút! Đoạn kiếm thứ ba bay phắt tới bụng Tôn Thiến, chỉ chốc lát nữa thôi nó sẽ rạch bụng cô ta ra. “Không!” AdvertisementTôn Thiến hét thảm lên, ra sức cuộn người lại. Tiếng máu thịt bị chém vang lên. Nháy mắt sau lưng cô ta đã xuất hiện một miệng vết thương hở sâu tới nổi thấy cả xương. Ánh mắt Tôn Vô Cực vẫn rất lạnh, ông ta tiếp tục điều khiển lưỡi kiếm tấn công. Tôn Thiến liều mạng né tránh không cho bụng mình bị thương. Chỉ mới vài phút mà sau lưng, cánh tay, đùi thậm chí là cổ Tôn Thiến đều đã có những miệng vết thương trông rất đáng sợ. Chỉ mỗi mình bụng của cô ta không hề bị thương. Tôn Vô Cực cười cực kỳ b**n th**: “Đây chính là tình mẫu tử thiêng liêng đây sao, thật vĩ đại đó!” Tôn Thiến yếu ớt nói: “Chỉ cần tôi còn một hơi thì ông đừng mơ đụng tới con của tôi...” Tôn Vô Cực cảm thấy rất nực cười: “Hôm nay lão phu phải cho cô biết cái gì là tuyệt vọng!” “Để coi thử ba đoạn kiếm này cùng lên liệu cô có cản được hay không đây?” Ngay khi ông ta vừa dứt câu. Vút! Vút! Vút! Ba đoạn kiếm cùng nhắm vào bụng Tôn Thiên như thề phái mổ toang bụng cô ta ra. Tôn Thiến định né tránh nhưng cơ thể thế nào cũng không động đậy được. Cô ta cúi đầu nhìn thoáng qua bụng mình rồi bảo: “Con ơi, mẹ hết sức rồi...” “Mẹ xin lỗi con nhiều lắm...” Cô ta nhắm mắt lại, khóe mắt trào ra hai hàng máu. Mãi một lúc lâu sau, Tôn Thiến vẫn không cảm thấy có gì. “Lẽ nào mình đã chết rồi sao?” Một dòng suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô ta. Tôn Vô Cực quát: “Cậu là ai?” Tôn Thiến chợt mở mắt ra nhìn xuống bụng mình theo bản năng làm mẹ. Ba đoạn kiếm kia như bị sức mạnh nào đó cản lại, chúng dừng trước bụng cô ta khoảng một tấc. Cô ta ngẩng đầu lên. Vừa vặn bắt gặp gương mặt mà mình nhung nhớ ngày đêm. “Bắc Minh?” Cơ thể Tôn Thiến run rẩy. Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng, cái mũi hơi cay: “Là anh tới muộn rồi, sau này anh sẽ không rời khỏi mẹ con em nửa bước!” Nói xong, Diệp Bắc Minh lấy đan dược ra đút cho Tôn Thiến ăn. Quỷ Môn Thập Tam Châm bay ra đâm vào cơ thể Tôn Thiến, ổn định tình trạng cơ thể cô ta.
Ông ta cười tàn ác, ánh mắt lại càng thêm tàn nhẫn: “Tình mẫu tử thật vĩ đại!”
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu ông ta, đoạn kiếm thứ hai bay tới chỗ bụng Tôn Thiến.
Tôn Thiến không chút do dự buông một bàn tay ra tóm lấy đoạn kiếm thứ hai.
“Keng két”, tiếng xương cốt ma sát với lưỡi kiếm lại vang lên.
“Á...”, gương mặt Tôn Thiến trắng bệch không còn chút máu nhưng vẫn rất kiên cường.
Mọi người không khỏi bồi hồi xúc động.
Tôn Vô Cực mỉm cười: “Hình như chỉ có hai tay thôi nhỉ?”
Vút!
Đoạn kiếm thứ ba bay phắt tới bụng Tôn Thiến, chỉ chốc lát nữa thôi nó sẽ rạch bụng cô ta ra.
“Không!”
Advertisement
Tôn Thiến hét thảm lên, ra sức cuộn người lại.
Tiếng máu thịt bị chém vang lên.
Nháy mắt sau lưng cô ta đã xuất hiện một miệng vết thương hở sâu tới nổi thấy cả xương.
Ánh mắt Tôn Vô Cực vẫn rất lạnh, ông ta tiếp tục điều khiển lưỡi kiếm tấn công.
Tôn Thiến liều mạng né tránh không cho bụng mình bị thương.
Chỉ mới vài phút mà sau lưng, cánh tay, đùi thậm chí là cổ Tôn Thiến đều đã có những miệng vết thương trông rất đáng sợ.
Chỉ mỗi mình bụng của cô ta không hề bị thương.
Tôn Vô Cực cười cực kỳ b**n th**: “Đây chính là tình mẫu tử thiêng liêng đây sao, thật vĩ đại đó!”
Tôn Thiến yếu ớt nói: “Chỉ cần tôi còn một hơi thì ông đừng mơ đụng tới con của tôi...”
Tôn Vô Cực cảm thấy rất nực cười: “Hôm nay lão phu phải cho cô biết cái gì là tuyệt vọng!”
“Để coi thử ba đoạn kiếm này cùng lên liệu cô có cản được hay không đây?”
Ngay khi ông ta vừa dứt câu.
Vút! Vút! Vút!
Ba đoạn kiếm cùng nhắm vào bụng Tôn Thiên như thề phái mổ toang bụng cô ta ra.
Tôn Thiến định né tránh nhưng cơ thể thế nào cũng không động đậy được.
Cô ta cúi đầu nhìn thoáng qua bụng mình rồi bảo: “Con ơi, mẹ hết sức rồi...”
“Mẹ xin lỗi con nhiều lắm...”
Cô ta nhắm mắt lại, khóe mắt trào ra hai hàng máu.
Mãi một lúc lâu sau, Tôn Thiến vẫn không cảm thấy có gì.
“Lẽ nào mình đã chết rồi sao?”
Một dòng suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô ta.
Tôn Vô Cực quát: “Cậu là ai?”
Tôn Thiến chợt mở mắt ra nhìn xuống bụng mình theo bản năng làm mẹ.
Ba đoạn kiếm kia như bị sức mạnh nào đó cản lại, chúng dừng trước bụng cô ta khoảng một tấc.
Cô ta ngẩng đầu lên.
Vừa vặn bắt gặp gương mặt mà mình nhung nhớ ngày đêm.
“Bắc Minh?”
Cơ thể Tôn Thiến run rẩy.
Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng, cái mũi hơi cay: “Là anh tới muộn rồi, sau này anh sẽ không rời khỏi mẹ con em nửa bước!”
Nói xong, Diệp Bắc Minh lấy đan dược ra đút cho Tôn Thiến ăn.
Quỷ Môn Thập Tam Châm bay ra đâm vào cơ thể Tôn Thiến, ổn định tình trạng cơ thể cô ta.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ông ta cười tàn ác, ánh mắt lại càng thêm tàn nhẫn: “Tình mẫu tử thật vĩ đại!” Một suy nghĩ lóe lên trong đầu ông ta, đoạn kiếm thứ hai bay tới chỗ bụng Tôn Thiến. Tôn Thiến không chút do dự buông một bàn tay ra tóm lấy đoạn kiếm thứ hai. “Keng két”, tiếng xương cốt ma sát với lưỡi kiếm lại vang lên. “Á...”, gương mặt Tôn Thiến trắng bệch không còn chút máu nhưng vẫn rất kiên cường. Mọi người không khỏi bồi hồi xúc động. Tôn Vô Cực mỉm cười: “Hình như chỉ có hai tay thôi nhỉ?” Vút! Đoạn kiếm thứ ba bay phắt tới bụng Tôn Thiến, chỉ chốc lát nữa thôi nó sẽ rạch bụng cô ta ra. “Không!” AdvertisementTôn Thiến hét thảm lên, ra sức cuộn người lại. Tiếng máu thịt bị chém vang lên. Nháy mắt sau lưng cô ta đã xuất hiện một miệng vết thương hở sâu tới nổi thấy cả xương. Ánh mắt Tôn Vô Cực vẫn rất lạnh, ông ta tiếp tục điều khiển lưỡi kiếm tấn công. Tôn Thiến liều mạng né tránh không cho bụng mình bị thương. Chỉ mới vài phút mà sau lưng, cánh tay, đùi thậm chí là cổ Tôn Thiến đều đã có những miệng vết thương trông rất đáng sợ. Chỉ mỗi mình bụng của cô ta không hề bị thương. Tôn Vô Cực cười cực kỳ b**n th**: “Đây chính là tình mẫu tử thiêng liêng đây sao, thật vĩ đại đó!” Tôn Thiến yếu ớt nói: “Chỉ cần tôi còn một hơi thì ông đừng mơ đụng tới con của tôi...” Tôn Vô Cực cảm thấy rất nực cười: “Hôm nay lão phu phải cho cô biết cái gì là tuyệt vọng!” “Để coi thử ba đoạn kiếm này cùng lên liệu cô có cản được hay không đây?” Ngay khi ông ta vừa dứt câu. Vút! Vút! Vút! Ba đoạn kiếm cùng nhắm vào bụng Tôn Thiên như thề phái mổ toang bụng cô ta ra. Tôn Thiến định né tránh nhưng cơ thể thế nào cũng không động đậy được. Cô ta cúi đầu nhìn thoáng qua bụng mình rồi bảo: “Con ơi, mẹ hết sức rồi...” “Mẹ xin lỗi con nhiều lắm...” Cô ta nhắm mắt lại, khóe mắt trào ra hai hàng máu. Mãi một lúc lâu sau, Tôn Thiến vẫn không cảm thấy có gì. “Lẽ nào mình đã chết rồi sao?” Một dòng suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô ta. Tôn Vô Cực quát: “Cậu là ai?” Tôn Thiến chợt mở mắt ra nhìn xuống bụng mình theo bản năng làm mẹ. Ba đoạn kiếm kia như bị sức mạnh nào đó cản lại, chúng dừng trước bụng cô ta khoảng một tấc. Cô ta ngẩng đầu lên. Vừa vặn bắt gặp gương mặt mà mình nhung nhớ ngày đêm. “Bắc Minh?” Cơ thể Tôn Thiến run rẩy. Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng, cái mũi hơi cay: “Là anh tới muộn rồi, sau này anh sẽ không rời khỏi mẹ con em nửa bước!” Nói xong, Diệp Bắc Minh lấy đan dược ra đút cho Tôn Thiến ăn. Quỷ Môn Thập Tam Châm bay ra đâm vào cơ thể Tôn Thiến, ổn định tình trạng cơ thể cô ta.