Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2476: Đó quả thật là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tuy rằng mới chỉ là Chí Tôn sơ kỳ, hơn nữa còn nhờ dùng đan dược mới đột phá. Cho dù là thế ông ta cũng không thể nào bị một thanh niên mới Thánh Cảnh đánh một quyền vỡ đan điền như thế được. Điều này quá vô lý. Suy nghĩ ấy vừa mới thoáng hiện trong đầu thì bên tai Tôn Vỗ Cực bỗng truyền tới ba tiếng xé gió bay tới. Ông ta bèn ngẩng đầu lên. Vậy mà đó lại là ba đoạn kiếm ông ta dùng để tra tấn Tôn Thiến. Advertisement“Cậu định làm gì?”, Tôn Vô Cực run rẩy hỏi, ông ta có một linh cảm không lành. Diệp Bắc Minh không trả lời ông ta. Anh chợt nghĩ gì đó. Vút! Vút! Vút! Ba đoạn kiếm lao tới như sao xẹt, chúng liên tục xuyên qua xuyên lại cơ thể Tôn Vô Cực. “Á!” Chỉ mới mười mấy giây, người Tôn Vô Cực đã đầm đìa máu tươi. Cả người bị cắt ít nhất một nghìn đao. Lăng trì xử tử cũng chỉ như thế mà thôi! “Thằng chó, sao cậu dám đối... á, đối xử với tôi như vậy!” Tôn Vô Cực nghiến răng, nổi điên kêu lên: “Cậu có biết nhà họ Tôn tôi mạnh như thế nào không?” “Cho dù tính cả đại lục Thượng Cổ thì Tôn Vô Cực tôi cũng là người có máu mặt đấy!” “Cả đời cậu cũng không chọc nổi nhà họ Tôn đâu!” Diệp Bắc Minh hờ hững nói: “Trên cơ thể con người có tổng cộng hai trăm lẻ sáu cái xương!” “Mắt thường có thể thấy hơn ba nghìn mạch máu!” Tôn Vô Cực rống lên: “Tên nhãi ranh kia, cậu đang nói hưu nói vượn cái gì đó?” “Lão phu không có hứng thú với xương cốt và mạch máu trong cơ thể con người!” Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Ông có muốn xem xương với mạch máu trong cơ thể mình không?” “Như ông cho Tôn Thiến gặp con của mình vậy!” “Cậu định làm gì?” Tôn Vô Cực bất giác run lẩy bẩy. Ngay sau đó. Một đoạn kiếm bay tới, lẻo một miếng thịt trên người Tôn Vô Cực xuống. Và rồi. Kiếm thứ hai xuống! Rồi tới kiếm thứ ba... Mỗi một kiếm chém xuống, trên người Tôn Vô Cực lại bớt đi một miếng thịt. Cuối cùng, Tôn Vô Cực chỉ còn một cái đầu với một bộ xương, còn có cả mạch máu và nội tạng vẫn hoàn chỉnh nguyên vẹn. Đó quả thật là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ. “Cậu ta... cậu ta đã tránh được hết tất cả cơ quan nội tạng và mạch máu...” “Ôi trời ơi...” Mười mấy người nhà họ Tôn mặt cắt không còn chút máu. Giết người chỉ đầu rơi xuống đất quá thảnh thơi, còn thủ đoạn như thiên đao vạn quả này quá đáng sợ. Mà điều càng đáng sợ hơn ấy là. Bởi vì anh không làm tổn thương nội tạng và mạch máu nên Tôn Vô Cực vẫn còn sống nhăn răng. “Á... á...” Tôn Vô Cực hoảng sợ kêu lên thảm thiết, ông ta đã thấy được từng khúc xương và từng mạch máu của mình thật.
Tuy rằng mới chỉ là Chí Tôn sơ kỳ, hơn nữa còn nhờ dùng đan dược mới đột phá.
Cho dù là thế ông ta cũng không thể nào bị một thanh niên mới Thánh Cảnh đánh một quyền vỡ đan điền như thế được.
Điều này quá vô lý.
Suy nghĩ ấy vừa mới thoáng hiện trong đầu thì bên tai Tôn Vỗ Cực bỗng truyền tới ba tiếng xé gió bay tới.
Ông ta bèn ngẩng đầu lên.
Vậy mà đó lại là ba đoạn kiếm ông ta dùng để tra tấn Tôn Thiến.
Advertisement
“Cậu định làm gì?”, Tôn Vô Cực run rẩy hỏi, ông ta có một linh cảm không lành.
Diệp Bắc Minh không trả lời ông ta.
Anh chợt nghĩ gì đó.
Vút! Vút! Vút!
Ba đoạn kiếm lao tới như sao xẹt, chúng liên tục xuyên qua xuyên lại cơ thể Tôn Vô Cực.
“Á!”
Chỉ mới mười mấy giây, người Tôn Vô Cực đã đầm đìa máu tươi.
Cả người bị cắt ít nhất một nghìn đao.
Lăng trì xử tử cũng chỉ như thế mà thôi!
“Thằng chó, sao cậu dám đối... á, đối xử với tôi như vậy!”
Tôn Vô Cực nghiến răng, nổi điên kêu lên: “Cậu có biết nhà họ Tôn tôi mạnh như thế nào không?”
“Cho dù tính cả đại lục Thượng Cổ thì Tôn Vô Cực tôi cũng là người có máu mặt đấy!”
“Cả đời cậu cũng không chọc nổi nhà họ Tôn đâu!”
Diệp Bắc Minh hờ hững nói: “Trên cơ thể con người có tổng cộng hai trăm lẻ sáu cái xương!”
“Mắt thường có thể thấy hơn ba nghìn mạch máu!”
Tôn Vô Cực rống lên: “Tên nhãi ranh kia, cậu đang nói hưu nói vượn cái gì đó?”
“Lão phu không có hứng thú với xương cốt và mạch máu trong cơ thể con người!”
Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Ông có muốn xem xương với mạch máu trong cơ thể mình không?”
“Như ông cho Tôn Thiến gặp con của mình vậy!”
“Cậu định làm gì?”
Tôn Vô Cực bất giác run lẩy bẩy.
Ngay sau đó.
Một đoạn kiếm bay tới, lẻo một miếng thịt trên người Tôn Vô Cực xuống.
Và rồi.
Kiếm thứ hai xuống!
Rồi tới kiếm thứ ba...
Mỗi một kiếm chém xuống, trên người Tôn Vô Cực lại bớt đi một miếng thịt.
Cuối cùng, Tôn Vô Cực chỉ còn một cái đầu với một bộ xương, còn có cả mạch máu và nội tạng vẫn hoàn chỉnh nguyên vẹn.
Đó quả thật là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.
“Cậu ta... cậu ta đã tránh được hết tất cả cơ quan nội tạng và mạch máu...”
“Ôi trời ơi...”
Mười mấy người nhà họ Tôn mặt cắt không còn chút máu.
Giết người chỉ đầu rơi xuống đất quá thảnh thơi, còn thủ đoạn như thiên đao vạn quả này quá đáng sợ.
Mà điều càng đáng sợ hơn ấy là.
Bởi vì anh không làm tổn thương nội tạng và mạch máu nên Tôn Vô Cực vẫn còn sống nhăn răng.
“Á... á...”
Tôn Vô Cực hoảng sợ kêu lên thảm thiết, ông ta đã thấy được từng khúc xương và từng mạch máu của mình thật.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tuy rằng mới chỉ là Chí Tôn sơ kỳ, hơn nữa còn nhờ dùng đan dược mới đột phá. Cho dù là thế ông ta cũng không thể nào bị một thanh niên mới Thánh Cảnh đánh một quyền vỡ đan điền như thế được. Điều này quá vô lý. Suy nghĩ ấy vừa mới thoáng hiện trong đầu thì bên tai Tôn Vỗ Cực bỗng truyền tới ba tiếng xé gió bay tới. Ông ta bèn ngẩng đầu lên. Vậy mà đó lại là ba đoạn kiếm ông ta dùng để tra tấn Tôn Thiến. Advertisement“Cậu định làm gì?”, Tôn Vô Cực run rẩy hỏi, ông ta có một linh cảm không lành. Diệp Bắc Minh không trả lời ông ta. Anh chợt nghĩ gì đó. Vút! Vút! Vút! Ba đoạn kiếm lao tới như sao xẹt, chúng liên tục xuyên qua xuyên lại cơ thể Tôn Vô Cực. “Á!” Chỉ mới mười mấy giây, người Tôn Vô Cực đã đầm đìa máu tươi. Cả người bị cắt ít nhất một nghìn đao. Lăng trì xử tử cũng chỉ như thế mà thôi! “Thằng chó, sao cậu dám đối... á, đối xử với tôi như vậy!” Tôn Vô Cực nghiến răng, nổi điên kêu lên: “Cậu có biết nhà họ Tôn tôi mạnh như thế nào không?” “Cho dù tính cả đại lục Thượng Cổ thì Tôn Vô Cực tôi cũng là người có máu mặt đấy!” “Cả đời cậu cũng không chọc nổi nhà họ Tôn đâu!” Diệp Bắc Minh hờ hững nói: “Trên cơ thể con người có tổng cộng hai trăm lẻ sáu cái xương!” “Mắt thường có thể thấy hơn ba nghìn mạch máu!” Tôn Vô Cực rống lên: “Tên nhãi ranh kia, cậu đang nói hưu nói vượn cái gì đó?” “Lão phu không có hứng thú với xương cốt và mạch máu trong cơ thể con người!” Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Ông có muốn xem xương với mạch máu trong cơ thể mình không?” “Như ông cho Tôn Thiến gặp con của mình vậy!” “Cậu định làm gì?” Tôn Vô Cực bất giác run lẩy bẩy. Ngay sau đó. Một đoạn kiếm bay tới, lẻo một miếng thịt trên người Tôn Vô Cực xuống. Và rồi. Kiếm thứ hai xuống! Rồi tới kiếm thứ ba... Mỗi một kiếm chém xuống, trên người Tôn Vô Cực lại bớt đi một miếng thịt. Cuối cùng, Tôn Vô Cực chỉ còn một cái đầu với một bộ xương, còn có cả mạch máu và nội tạng vẫn hoàn chỉnh nguyên vẹn. Đó quả thật là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ. “Cậu ta... cậu ta đã tránh được hết tất cả cơ quan nội tạng và mạch máu...” “Ôi trời ơi...” Mười mấy người nhà họ Tôn mặt cắt không còn chút máu. Giết người chỉ đầu rơi xuống đất quá thảnh thơi, còn thủ đoạn như thiên đao vạn quả này quá đáng sợ. Mà điều càng đáng sợ hơn ấy là. Bởi vì anh không làm tổn thương nội tạng và mạch máu nên Tôn Vô Cực vẫn còn sống nhăn răng. “Á... á...” Tôn Vô Cực hoảng sợ kêu lên thảm thiết, ông ta đã thấy được từng khúc xương và từng mạch máu của mình thật.