Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2478: “Song Nhi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một cô gái người đầy máu tuyệt vọng hỏi.   Ông lão bên cạnh cười đau đớn nói: “Đều là do lão phu cả, ai ngờ rằng ở Ma Uyền lại có yêu thú cấp ba chứ!”   Cấp bậc cao nhất của ma thú là cấp mười hai.   Trên ma thú là yêu thú.   Chỉ số thông minh của yêu thú có thể coi là ngang với nhân loại.   Yêu thú cấp ba có thể ngang tay với người tu võ cảnh giới Chí Tôn.   “Chỉ là con người mà cũng dám đặt chân tới Ma Giới à, đúng là không biết sống chết!”   “Ma Hoàng sắp giáng trần rồi, tất cả con người đặt chân tới Ma Giới đều phải chết hết!”   Con yêu thú đầu đàn thốt ra tiếng người.   Gầm gừ!   Chỉ số thông minh của mười con yêu thú này vô cùng cao.   Chúng tấn công từ ba hướng.   Chúng nó biết chỉ chừa cho kẻ địch một đường sống thì kẻ địch mới không liều mạng đánh trả.   Ông lão cắn đầu lưỡi, phun máu tươi lên trên thanh trường kiếm trong tay: “Kỷ Dương, đưa Song Nhi đi đi!”   “Ông sẽ ngăn cản lũ yêu thú này!”   Người đàn ông bên cạnh nuốt một ngụm nước miếng nói: “Sư phụ, sư phụ phải cẩn thận đó”.   “Song Nhi, chúng ta đi trước thôi!”   Nói xong bèn tóm lấy cổ tay của cô gái lao về phía an toàn duy nhất.   Người nọ đã nhận ra sư phụ mình đã ôm quyết tâm hy sinh rồi.   Mình vẫn nên bỏ chạy thôi.   Cô gái phản kháng mãnh liệt: “Buông ra, nếu chúng ta bỏ chạy thì ông nội sẽ chết mất!”   “Kỷ Dương, cầu xin đó, hai ta về cứu ông nội đi!”   Kỷ Dương quay đầu lại nhìn thoáng qua, trong ánh mắt thoáng hiện lên sự sợ hãi: “Song Nhi, bọn chúng đều là yêu thú cấp ba”.   “Dựa vào thực lực của chúng ta, quay về chẳng khác nào tự sát cả!”   “Sư phụ đã dùng cả tính mạng để mở đường máu cho chúng ta, chúng ta phải sống thì mới không phụ lòng sư phụ!”   Cô gái thất vọng nói: “Kỷ Dương, không ngờ anh lại là loại người nhát gan sợ chết!”   “Ông nội cứu anh về, cho anh ăn no, dạy anh tập võ mà anh lại báo đáp ông nội như vậy sao?”   “Kỷ Vô Song tôi đã nhìn nhầm anh rồi! Buông tay cho tôi!”   “Cô!”   Ánh mắt Kỷ Dương đầy phức tạp, trong lòng bùng lên một ngọn lửa tức giận.   “Mẹ kiếp, ôi đồ đàn bà ngu ngốc này, đầu óc bị úng nước à!”   “Bản thân mình muốn tự sát thì được thôi, tự đi chết đi!”   Một dòng suy nghĩ thoáng hiện lên trong đầu, Kỷ Dương bèn buông lỏng cổ tay Kỷ Vô Song ra.   Kỷ Vô Song không hề do dự chạy về phía ông nội mình.   Kỷ Dương thấy thế bèn xoay người bỏ chạy.   Nhưng khi Kỷ Dương vừa mới bước ra một bước.   Một con yêu thú sau khi xé rách hai người đồng đội của Kỷ Dương xong bèn xông về phía Kỷ Dương, chặn đứng tất cả đường lui.   Luồng khí tức sặc mùi máu khiến Kỷ Dương run rẩy, không chút do dự thu hút sự chú ý của yêu thú qua người Kỷ Vô Song.   “Song Nhi!”   Ông lão lo lắng sốt vó cho sự an toàn của Kỷ Vô Song thế là nhanh chóng đứng trước mặt Kỷ Vô Song nhận ngay một đòn của mấy con yêu thú hợp sức lại.   Rầm!  Một luồng khí tức cuồng bạo giáng xuống.    Ông lão dùng chút sức lực cuối cùng đỡ một đòn ấy.    Cả ông lão và Kỷ Vô Song đều bị làn khí tức cuồng loạn kia đánh bay ra ngoài: “Kỷ Dương, cậu...”    Bọn yêu thú còn lại tiến lên bao vây.    Chúng không còn chừa một con đường sống nào.    Ánh mắt Kỷ Dương kinh hãi, tuyệt vọng cười to nói: “Ai bảo cô không đi chứ, cả đám đều là lũ đần độn!”   

 

Một cô gái người đầy máu tuyệt vọng hỏi.  

 

Ông lão bên cạnh cười đau đớn nói: “Đều là do lão phu cả, ai ngờ rằng ở Ma Uyền lại có yêu thú cấp ba chứ!”  

 

Cấp bậc cao nhất của ma thú là cấp mười hai.  

 

Trên ma thú là yêu thú.  

 

Chỉ số thông minh của yêu thú có thể coi là ngang với nhân loại.  

 

Yêu thú cấp ba có thể ngang tay với người tu võ cảnh giới Chí Tôn.  

 

“Chỉ là con người mà cũng dám đặt chân tới Ma Giới à, đúng là không biết sống chết!”  

 

“Ma Hoàng sắp giáng trần rồi, tất cả con người đặt chân tới Ma Giới đều phải chết hết!”  

 

Con yêu thú đầu đàn thốt ra tiếng người.  

 

Gầm gừ!  

 

Chỉ số thông minh của mười con yêu thú này vô cùng cao.  

 

Chúng tấn công từ ba hướng.  

 

Chúng nó biết chỉ chừa cho kẻ địch một đường sống thì kẻ địch mới không liều mạng đánh trả.  

 

Ông lão cắn đầu lưỡi, phun máu tươi lên trên thanh trường kiếm trong tay: “Kỷ Dương, đưa Song Nhi đi đi!”  

 

“Ông sẽ ngăn cản lũ yêu thú này!”  

 

Người đàn ông bên cạnh nuốt một ngụm nước miếng nói: “Sư phụ, sư phụ phải cẩn thận đó”.  

 

“Song Nhi, chúng ta đi trước thôi!”  

 

Nói xong bèn tóm lấy cổ tay của cô gái lao về phía an toàn duy nhất.  

 

Người nọ đã nhận ra sư phụ mình đã ôm quyết tâm hy sinh rồi.  

 

Mình vẫn nên bỏ chạy thôi.  

 

Cô gái phản kháng mãnh liệt: “Buông ra, nếu chúng ta bỏ chạy thì ông nội sẽ chết mất!”  

 

“Kỷ Dương, cầu xin đó, hai ta về cứu ông nội đi!”  

 

Kỷ Dương quay đầu lại nhìn thoáng qua, trong ánh mắt thoáng hiện lên sự sợ hãi: “Song Nhi, bọn chúng đều là yêu thú cấp ba”.  

 

“Dựa vào thực lực của chúng ta, quay về chẳng khác nào tự sát cả!”  

 

“Sư phụ đã dùng cả tính mạng để mở đường máu cho chúng ta, chúng ta phải sống thì mới không phụ lòng sư phụ!”  

 

Cô gái thất vọng nói: “Kỷ Dương, không ngờ anh lại là loại người nhát gan sợ chết!”  

 

“Ông nội cứu anh về, cho anh ăn no, dạy anh tập võ mà anh lại báo đáp ông nội như vậy sao?”  

 

“Kỷ Vô Song tôi đã nhìn nhầm anh rồi! Buông tay cho tôi!”  

 

“Cô!”  

 

Ánh mắt Kỷ Dương đầy phức tạp, trong lòng bùng lên một ngọn lửa tức giận.  

 

“Mẹ kiếp, ôi đồ đàn bà ngu ngốc này, đầu óc bị úng nước à!”  

 

“Bản thân mình muốn tự sát thì được thôi, tự đi chết đi!”  

 

Một dòng suy nghĩ thoáng hiện lên trong đầu, Kỷ Dương bèn buông lỏng cổ tay Kỷ Vô Song ra.  

 

Kỷ Vô Song không hề do dự chạy về phía ông nội mình.  

 

Kỷ Dương thấy thế bèn xoay người bỏ chạy.  

 

Nhưng khi Kỷ Dương vừa mới bước ra một bước.  

 

Một con yêu thú sau khi xé rách hai người đồng đội của Kỷ Dương xong bèn xông về phía Kỷ Dương, chặn đứng tất cả đường lui.  

 

Luồng khí tức sặc mùi máu khiến Kỷ Dương run rẩy, không chút do dự thu hút sự chú ý của yêu thú qua người Kỷ Vô Song.  

 

“Song Nhi!”  

 

Ông lão lo lắng sốt vó cho sự an toàn của Kỷ Vô Song thế là nhanh chóng đứng trước mặt Kỷ Vô Song nhận ngay một đòn của mấy con yêu thú hợp sức lại.  

 

Rầm!  

Một luồng khí tức cuồng bạo giáng xuống.  

 

 

Ông lão dùng chút sức lực cuối cùng đỡ một đòn ấy.  

 

 

Cả ông lão và Kỷ Vô Song đều bị làn khí tức cuồng loạn kia đánh bay ra ngoài: “Kỷ Dương, cậu...”  

 

 

Bọn yêu thú còn lại tiến lên bao vây.  

 

 

Chúng không còn chừa một con đường sống nào.  

 

 

Ánh mắt Kỷ Dương kinh hãi, tuyệt vọng cười to nói: “Ai bảo cô không đi chứ, cả đám đều là lũ đần độn!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một cô gái người đầy máu tuyệt vọng hỏi.   Ông lão bên cạnh cười đau đớn nói: “Đều là do lão phu cả, ai ngờ rằng ở Ma Uyền lại có yêu thú cấp ba chứ!”   Cấp bậc cao nhất của ma thú là cấp mười hai.   Trên ma thú là yêu thú.   Chỉ số thông minh của yêu thú có thể coi là ngang với nhân loại.   Yêu thú cấp ba có thể ngang tay với người tu võ cảnh giới Chí Tôn.   “Chỉ là con người mà cũng dám đặt chân tới Ma Giới à, đúng là không biết sống chết!”   “Ma Hoàng sắp giáng trần rồi, tất cả con người đặt chân tới Ma Giới đều phải chết hết!”   Con yêu thú đầu đàn thốt ra tiếng người.   Gầm gừ!   Chỉ số thông minh của mười con yêu thú này vô cùng cao.   Chúng tấn công từ ba hướng.   Chúng nó biết chỉ chừa cho kẻ địch một đường sống thì kẻ địch mới không liều mạng đánh trả.   Ông lão cắn đầu lưỡi, phun máu tươi lên trên thanh trường kiếm trong tay: “Kỷ Dương, đưa Song Nhi đi đi!”   “Ông sẽ ngăn cản lũ yêu thú này!”   Người đàn ông bên cạnh nuốt một ngụm nước miếng nói: “Sư phụ, sư phụ phải cẩn thận đó”.   “Song Nhi, chúng ta đi trước thôi!”   Nói xong bèn tóm lấy cổ tay của cô gái lao về phía an toàn duy nhất.   Người nọ đã nhận ra sư phụ mình đã ôm quyết tâm hy sinh rồi.   Mình vẫn nên bỏ chạy thôi.   Cô gái phản kháng mãnh liệt: “Buông ra, nếu chúng ta bỏ chạy thì ông nội sẽ chết mất!”   “Kỷ Dương, cầu xin đó, hai ta về cứu ông nội đi!”   Kỷ Dương quay đầu lại nhìn thoáng qua, trong ánh mắt thoáng hiện lên sự sợ hãi: “Song Nhi, bọn chúng đều là yêu thú cấp ba”.   “Dựa vào thực lực của chúng ta, quay về chẳng khác nào tự sát cả!”   “Sư phụ đã dùng cả tính mạng để mở đường máu cho chúng ta, chúng ta phải sống thì mới không phụ lòng sư phụ!”   Cô gái thất vọng nói: “Kỷ Dương, không ngờ anh lại là loại người nhát gan sợ chết!”   “Ông nội cứu anh về, cho anh ăn no, dạy anh tập võ mà anh lại báo đáp ông nội như vậy sao?”   “Kỷ Vô Song tôi đã nhìn nhầm anh rồi! Buông tay cho tôi!”   “Cô!”   Ánh mắt Kỷ Dương đầy phức tạp, trong lòng bùng lên một ngọn lửa tức giận.   “Mẹ kiếp, ôi đồ đàn bà ngu ngốc này, đầu óc bị úng nước à!”   “Bản thân mình muốn tự sát thì được thôi, tự đi chết đi!”   Một dòng suy nghĩ thoáng hiện lên trong đầu, Kỷ Dương bèn buông lỏng cổ tay Kỷ Vô Song ra.   Kỷ Vô Song không hề do dự chạy về phía ông nội mình.   Kỷ Dương thấy thế bèn xoay người bỏ chạy.   Nhưng khi Kỷ Dương vừa mới bước ra một bước.   Một con yêu thú sau khi xé rách hai người đồng đội của Kỷ Dương xong bèn xông về phía Kỷ Dương, chặn đứng tất cả đường lui.   Luồng khí tức sặc mùi máu khiến Kỷ Dương run rẩy, không chút do dự thu hút sự chú ý của yêu thú qua người Kỷ Vô Song.   “Song Nhi!”   Ông lão lo lắng sốt vó cho sự an toàn của Kỷ Vô Song thế là nhanh chóng đứng trước mặt Kỷ Vô Song nhận ngay một đòn của mấy con yêu thú hợp sức lại.   Rầm!  Một luồng khí tức cuồng bạo giáng xuống.    Ông lão dùng chút sức lực cuối cùng đỡ một đòn ấy.    Cả ông lão và Kỷ Vô Song đều bị làn khí tức cuồng loạn kia đánh bay ra ngoài: “Kỷ Dương, cậu...”    Bọn yêu thú còn lại tiến lên bao vây.    Chúng không còn chừa một con đường sống nào.    Ánh mắt Kỷ Dương kinh hãi, tuyệt vọng cười to nói: “Ai bảo cô không đi chứ, cả đám đều là lũ đần độn!”   

Chương 2478: “Song Nhi!”