Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2499: "Đây là con của anh sao?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Khụ khụ, ấy..." Mặt già của Độc Cô Vũ Vân đỏ bừng, hết sức khó xử. Ai ngờ Kiếm Chủ Bất Diệt lại bổ sung: "Rõ ràng là giống tôi!" Vua tàn sát: "Mẹ nhà nó, Kiếm Chủ Bất Diệt ông có cần mặt nữa không đấy?" Đan Đế Bất Hủ gật đầu theo: "Lão già này dùng kiếm, hèn hạ sẵn rồi!" "Trợn mắt nói dối, con gái Minh Nhi rõ ràng giống tôi!" Các sư phụ khác: "Đậu xanh..." Long Huyết Chiến Thần trực tiếp lấy ra một miếng ngọc bội: "Nhóc con, đây là ngọc bội đã được máu rồng nhuộm đẫm!" "Cho con vật này, có thể phòng thân kiện thể, phù hộ con trưởng thành khỏe mạnh!" Dược Vương Quỷ Cốc bước ra một bước: "Bé con à, viên này là Cửu Khiếu Linh Lung đan!" "Ăn viên này, bảo đảm tương lai con tu võ làm chơi ăn thật!" Độc Cô Vũ Vân duỗi tay cầm một thanh bảo kiếm có khí thế kinh người: "Bé à, đây là thần kiếm đứng hạng đầu Đại Lục Chân Võ!" "Từ hôm nay trở đi, nó sẽ là của con!" Kiếm Chủ Bất Diệt cười lạnh: "Kiếm Bất Diệt của tôi mới là đệ nhất Đại Lục Chân Võ!" "Nhóc con, cầm đi!" Vua tàn sát không phục: "Kiếm Tu La của ông đây mới là thiên hạ đệ nhất! Cầm!" "Bé con à, đi học đạo tàn sát theo ta đi!" Thiên Thần Điện Chủ đẩy Vua tàn sát ra: "Ông nằm mơ đi, con gái con đứa sao có thể học chém chém giết giết được?" "Con cầm lệnh bài này của Thiên Thần Điện, hồi trước Bắc Minh xuống núi, ta còn không nỡ cho đâu!" "Có vật này, con có thể triệu hoán cả triệu bang chúng Thiên Thần Điện!" Một lệnh bài hình rồng bay ra ngoài, rơi vào trong tã lót. Thánh Hoàng lườm qua: "Thiên Thần Điện gì chứ, triệu năm trước đã bị diệt rồi"."Bé con ơi, con đừng nghe lão già kia nói nhảm, đây là vương miện của bản hoàng!" "Từ giờ trở đi, bản hoàng truyền ngôi cho con, con chính là người kế thừa Thánh Hoàng!" "Đúng rồi, quên nói cho con một câu, xã hội phương tây chỗ bố con tôn ta là - Thượng Đế!" Độc Đế cười âm hiểm: "Thượng Đế quần què gì? Độc Đế vẫn là mạnh nhất!" "Con à, học độc với ta đi!" "Mặc kệ gì mà Thần Đế, Chí Tôn, Vực Vương, Vực Chủ, hạ độc chết tất!" Những sư phụ khác đồng thanh: "Ông cút mẹ đi!" "Bảo con bé thuần khiết vô hại học độc dược?" Lúc Diệp Bắc Minh trở về vừa vặn trông thấy cảnh này. "Các sư phụ, đừng ồn ào nữa!" Ảnh Thuấn! Đi đến trước mặt tã lót. Tôn Thiến hết sức yếu ớt: "Bắc Minh, là con gái". Con ngươi Diệp Bắc Minh khẽ co rụt lại, nhìn con gái như búp bê nằm trong tã lót. Vô cùng kích động! "Đây là con của anh sao?" "Huyết mạch của anh?" Tử Huyền Nhất nhanh chóng bước tới, trêu chọc bé con: "Nhóc thật là một đứa bé đáng yêu, đôi mắt như đá quý!" "Nhóc à, ta là bà của con!"
"Khụ khụ, ấy..."
Mặt già của Độc Cô Vũ Vân đỏ bừng, hết sức khó xử.
Ai ngờ Kiếm Chủ Bất Diệt lại bổ sung: "Rõ ràng là giống tôi!"
Vua tàn sát: "Mẹ nhà nó, Kiếm Chủ Bất Diệt ông có cần mặt nữa không đấy?"
Đan Đế Bất Hủ gật đầu theo: "Lão già này dùng kiếm, hèn hạ sẵn rồi!"
"Trợn mắt nói dối, con gái Minh Nhi rõ ràng giống tôi!"
Các sư phụ khác: "Đậu xanh..."
Long Huyết Chiến Thần trực tiếp lấy ra một miếng ngọc bội: "Nhóc con, đây là ngọc bội đã được máu rồng nhuộm đẫm!"
"Cho con vật này, có thể phòng thân kiện thể, phù hộ con trưởng thành khỏe mạnh!"
Dược Vương Quỷ Cốc bước ra một bước: "Bé con à, viên này là Cửu Khiếu Linh Lung đan!"
"Ăn viên này, bảo đảm tương lai con tu võ làm chơi ăn thật!"
Độc Cô Vũ Vân duỗi tay cầm một thanh bảo kiếm có khí thế kinh người: "Bé à, đây là thần kiếm đứng hạng đầu Đại Lục Chân Võ!"
"Từ hôm nay trở đi, nó sẽ là của con!"
Kiếm Chủ Bất Diệt cười lạnh: "Kiếm Bất Diệt của tôi mới là đệ nhất Đại Lục Chân Võ!"
"Nhóc con, cầm đi!"
Vua tàn sát không phục: "Kiếm Tu La của ông đây mới là thiên hạ đệ nhất! Cầm!"
"Bé con à, đi học đạo tàn sát theo ta đi!"
Thiên Thần Điện Chủ đẩy Vua tàn sát ra: "Ông nằm mơ đi, con gái con đứa sao có thể học chém chém giết giết được?"
"Con cầm lệnh bài này của Thiên Thần Điện, hồi trước Bắc Minh xuống núi, ta còn không nỡ cho đâu!"
"Có vật này, con có thể triệu hoán cả triệu bang chúng Thiên Thần Điện!"
Một lệnh bài hình rồng bay ra ngoài, rơi vào trong tã lót.
Thánh Hoàng lườm qua: "Thiên Thần Điện gì chứ, triệu năm trước đã bị diệt rồi".
"Bé con ơi, con đừng nghe lão già kia nói nhảm, đây là vương miện của bản hoàng!"
"Từ giờ trở đi, bản hoàng truyền ngôi cho con, con chính là người kế thừa Thánh Hoàng!"
"Đúng rồi, quên nói cho con một câu, xã hội phương tây chỗ bố con tôn ta là - Thượng Đế!"
Độc Đế cười âm hiểm: "Thượng Đế quần què gì? Độc Đế vẫn là mạnh nhất!"
"Con à, học độc với ta đi!"
"Mặc kệ gì mà Thần Đế, Chí Tôn, Vực Vương, Vực Chủ, hạ độc chết tất!"
Những sư phụ khác đồng thanh: "Ông cút mẹ đi!"
"Bảo con bé thuần khiết vô hại học độc dược?"
Lúc Diệp Bắc Minh trở về vừa vặn trông thấy cảnh này.
"Các sư phụ, đừng ồn ào nữa!"
Ảnh Thuấn!
Đi đến trước mặt tã lót.
Tôn Thiến hết sức yếu ớt: "Bắc Minh, là con gái".
Con ngươi Diệp Bắc Minh khẽ co rụt lại, nhìn con gái như búp bê nằm trong tã lót.
Vô cùng kích động!
"Đây là con của anh sao?"
"Huyết mạch của anh?"
Tử Huyền Nhất nhanh chóng bước tới, trêu chọc bé con: "Nhóc thật là một đứa bé đáng yêu, đôi mắt như đá quý!"
"Nhóc à, ta là bà của con!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Khụ khụ, ấy..." Mặt già của Độc Cô Vũ Vân đỏ bừng, hết sức khó xử. Ai ngờ Kiếm Chủ Bất Diệt lại bổ sung: "Rõ ràng là giống tôi!" Vua tàn sát: "Mẹ nhà nó, Kiếm Chủ Bất Diệt ông có cần mặt nữa không đấy?" Đan Đế Bất Hủ gật đầu theo: "Lão già này dùng kiếm, hèn hạ sẵn rồi!" "Trợn mắt nói dối, con gái Minh Nhi rõ ràng giống tôi!" Các sư phụ khác: "Đậu xanh..." Long Huyết Chiến Thần trực tiếp lấy ra một miếng ngọc bội: "Nhóc con, đây là ngọc bội đã được máu rồng nhuộm đẫm!" "Cho con vật này, có thể phòng thân kiện thể, phù hộ con trưởng thành khỏe mạnh!" Dược Vương Quỷ Cốc bước ra một bước: "Bé con à, viên này là Cửu Khiếu Linh Lung đan!" "Ăn viên này, bảo đảm tương lai con tu võ làm chơi ăn thật!" Độc Cô Vũ Vân duỗi tay cầm một thanh bảo kiếm có khí thế kinh người: "Bé à, đây là thần kiếm đứng hạng đầu Đại Lục Chân Võ!" "Từ hôm nay trở đi, nó sẽ là của con!" Kiếm Chủ Bất Diệt cười lạnh: "Kiếm Bất Diệt của tôi mới là đệ nhất Đại Lục Chân Võ!" "Nhóc con, cầm đi!" Vua tàn sát không phục: "Kiếm Tu La của ông đây mới là thiên hạ đệ nhất! Cầm!" "Bé con à, đi học đạo tàn sát theo ta đi!" Thiên Thần Điện Chủ đẩy Vua tàn sát ra: "Ông nằm mơ đi, con gái con đứa sao có thể học chém chém giết giết được?" "Con cầm lệnh bài này của Thiên Thần Điện, hồi trước Bắc Minh xuống núi, ta còn không nỡ cho đâu!" "Có vật này, con có thể triệu hoán cả triệu bang chúng Thiên Thần Điện!" Một lệnh bài hình rồng bay ra ngoài, rơi vào trong tã lót. Thánh Hoàng lườm qua: "Thiên Thần Điện gì chứ, triệu năm trước đã bị diệt rồi"."Bé con ơi, con đừng nghe lão già kia nói nhảm, đây là vương miện của bản hoàng!" "Từ giờ trở đi, bản hoàng truyền ngôi cho con, con chính là người kế thừa Thánh Hoàng!" "Đúng rồi, quên nói cho con một câu, xã hội phương tây chỗ bố con tôn ta là - Thượng Đế!" Độc Đế cười âm hiểm: "Thượng Đế quần què gì? Độc Đế vẫn là mạnh nhất!" "Con à, học độc với ta đi!" "Mặc kệ gì mà Thần Đế, Chí Tôn, Vực Vương, Vực Chủ, hạ độc chết tất!" Những sư phụ khác đồng thanh: "Ông cút mẹ đi!" "Bảo con bé thuần khiết vô hại học độc dược?" Lúc Diệp Bắc Minh trở về vừa vặn trông thấy cảnh này. "Các sư phụ, đừng ồn ào nữa!" Ảnh Thuấn! Đi đến trước mặt tã lót. Tôn Thiến hết sức yếu ớt: "Bắc Minh, là con gái". Con ngươi Diệp Bắc Minh khẽ co rụt lại, nhìn con gái như búp bê nằm trong tã lót. Vô cùng kích động! "Đây là con của anh sao?" "Huyết mạch của anh?" Tử Huyền Nhất nhanh chóng bước tới, trêu chọc bé con: "Nhóc thật là một đứa bé đáng yêu, đôi mắt như đá quý!" "Nhóc à, ta là bà của con!"