Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2502: "Thằng này là ai vậy?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Đúng đúng đúng, tôi cũng thề..."    Mấy ngàn người tu võ đều lắc đầu.   Chí Tôn còn bị một kiếm g**t ch*t, còn ai dám không nghe người này nói?   Thấy tất cả mọi người dùng sơ tâm võ đạo thề xong, Diệp Bắc Minh trực tiếp rời đi!   Một lão già mặc áo bào màu vàng kim nhìn chòng chọc vào bóng lưng của Diệp Bắc Minh.   Chính là anh trai của Tôn Vô Cực!   Tôn Tam Thiên!   Một người đàn ông trung niên bên cạnh chấn động nói: "Nhị gia, nơi Lục gia ngã xuống có sót lại hơi thở của người này!"   "Hóa ra là kẻ này g**t ch*t Lục gia!"   Đôi mắt Tôn Tam Thiên gần như nhỏ máu.   Ông ta chẳng thể ngờ, Diệp Bắc Minh lại giết em trai ruột của mình: "Đi, về nhà báo cho gia chủ chuyện xảy ra trong Ma Uyên!"   Người đàn ông trung niên khiếp sợ: "Nhị gia, chúng ta vừa mới dùng sơ tâm võ đạo thề là sẽ không truyền chuyện trong Ma Uyên ra bên ngoài!"   Tôn Tam Thiên cười lạnh: "Đừng quên, trên người tên này có sừng rồng, gân rồng!"   "Còn có lông Chu Tước, gan Bạch Hổ, nội đan Huyền Vũ".   "Cả thanh kiếm trong tay anh ta nữa, có thứ nào không phải là vô giá?"   Ông ta vỗ vai người đàn ông trung niên: "Tôi không nói, sơ tâm võ đạo sẽ không bị tổn thương".   "Ông không nói thay tôi được sao?"   ...   Sau khi rời khỏi Ma Uyên.   Diệp Bắc Minh quyết định đến Y Thánh Cung trước, đón Nam Cung Uyển đã rồi nói.   Đi thẳng tới bên ngoài Y Thánh Cung!   Người nơi này đông nghìn nghịt, đâu đâu cũng là người tu võ đến cầu thầy chữa bệnh, xin thuốc.   Đám người xếp hàng từ cửa sơn môn Y Thánh Cung đến chân núi.   Diệp Bắc Minh vòng qua đám người xếp hàng, đi vào trước cửa Y Thánh Cung: "Tôi tên Diệp Bắc Minh, là..."   "Tôi mặc kệ anh là ai!"   Một đệ tử không nhịn được, cắt ngang lời Diệp Bắc Minh: "Xin thuốc, tìm thầy, cầu đan đều xếp hàng cho tôi đi!"   Xem ra bị hiểu lầm.   Diệp Bắc Minh tiếp tục nói: "Tôi là bạn của Tần Mộc Dao, tìm cô ta có chút việc!"   Đệ tử canh cửa trợn trắng mắt: "Người trẻ tuổi, anh biết sư tỷ Tần Mộc Dao là ai không?"  "Người ta là đệ tử thân truyền của lão tổ Tuyệt Trần, anh không nhìn xem mình lớn lên thế nào à!"    "Nếu anh muốn theo đuổi chị ấy thì phải dùng thêm chút đầu óc!"    "Đừng nghĩ những biện pháp đường ngang ngõ tắt này, biết chưa?"    Diệp Bắc Minh nhướng mày: "Tôi không có hứng thú với Tần Mộc Dao". Diệp Bắc Minh vừa dứt lời, vô số ánh mắt lập tức nhìn qua.   "Thằng này là ai vậy?"    "Cậu ta không có hứng thú với Tần Mộc Dao?"  

 "Đúng đúng đúng, tôi cũng thề..."  

 

 

Mấy ngàn người tu võ đều lắc đầu.  

 

Chí Tôn còn bị một kiếm g**t ch*t, còn ai dám không nghe người này nói?  

 

Thấy tất cả mọi người dùng sơ tâm võ đạo thề xong, Diệp Bắc Minh trực tiếp rời đi!  

 

Một lão già mặc áo bào màu vàng kim nhìn chòng chọc vào bóng lưng của Diệp Bắc Minh.  

 

Chính là anh trai của Tôn Vô Cực!  

 

Tôn Tam Thiên!  

 

Một người đàn ông trung niên bên cạnh chấn động nói: "Nhị gia, nơi Lục gia ngã xuống có sót lại hơi thở của người này!"  

 

"Hóa ra là kẻ này g**t ch*t Lục gia!"  

 

Đôi mắt Tôn Tam Thiên gần như nhỏ máu.  

 

Ông ta chẳng thể ngờ, Diệp Bắc Minh lại giết em trai ruột của mình: "Đi, về nhà báo cho gia chủ chuyện xảy ra trong Ma Uyên!"  

 

Người đàn ông trung niên khiếp sợ: "Nhị gia, chúng ta vừa mới dùng sơ tâm võ đạo thề là sẽ không truyền chuyện trong Ma Uyên ra bên ngoài!"  

 

Tôn Tam Thiên cười lạnh: "Đừng quên, trên người tên này có sừng rồng, gân rồng!"  

 

"Còn có lông Chu Tước, gan Bạch Hổ, nội đan Huyền Vũ".  

 

"Cả thanh kiếm trong tay anh ta nữa, có thứ nào không phải là vô giá?"  

 

Ông ta vỗ vai người đàn ông trung niên: "Tôi không nói, sơ tâm võ đạo sẽ không bị tổn thương".  

 

"Ông không nói thay tôi được sao?"  

 

...  

 

Sau khi rời khỏi Ma Uyên.  

 

Diệp Bắc Minh quyết định đến Y Thánh Cung trước, đón Nam Cung Uyển đã rồi nói.  

 

Đi thẳng tới bên ngoài Y Thánh Cung!  

 

Người nơi này đông nghìn nghịt, đâu đâu cũng là người tu võ đến cầu thầy chữa bệnh, xin thuốc.  

 

Đám người xếp hàng từ cửa sơn môn Y Thánh Cung đến chân núi.  

 

Diệp Bắc Minh vòng qua đám người xếp hàng, đi vào trước cửa Y Thánh Cung: "Tôi tên Diệp Bắc Minh, là..."  

 

"Tôi mặc kệ anh là ai!"  

 

Một đệ tử không nhịn được, cắt ngang lời Diệp Bắc Minh: "Xin thuốc, tìm thầy, cầu đan đều xếp hàng cho tôi đi!"  

 

Xem ra bị hiểu lầm.  

 

Diệp Bắc Minh tiếp tục nói: "Tôi là bạn của Tần Mộc Dao, tìm cô ta có chút việc!"  

 

Đệ tử canh cửa trợn trắng mắt: "Người trẻ tuổi, anh biết sư tỷ Tần Mộc Dao là ai không?"  

"Người ta là đệ tử thân truyền của lão tổ Tuyệt Trần, anh không nhìn xem mình lớn lên thế nào à!"  

 

 

"Nếu anh muốn theo đuổi chị ấy thì phải dùng thêm chút đầu óc!"  

 

 

"Đừng nghĩ những biện pháp đường ngang ngõ tắt này, biết chưa?"  

 

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: "Tôi không có hứng thú với Tần Mộc Dao".

 

Diệp Bắc Minh vừa dứt lời, vô số ánh mắt lập tức nhìn qua.  

 

"Thằng này là ai vậy?"  

 

 

"Cậu ta không có hứng thú với Tần Mộc Dao?"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Đúng đúng đúng, tôi cũng thề..."    Mấy ngàn người tu võ đều lắc đầu.   Chí Tôn còn bị một kiếm g**t ch*t, còn ai dám không nghe người này nói?   Thấy tất cả mọi người dùng sơ tâm võ đạo thề xong, Diệp Bắc Minh trực tiếp rời đi!   Một lão già mặc áo bào màu vàng kim nhìn chòng chọc vào bóng lưng của Diệp Bắc Minh.   Chính là anh trai của Tôn Vô Cực!   Tôn Tam Thiên!   Một người đàn ông trung niên bên cạnh chấn động nói: "Nhị gia, nơi Lục gia ngã xuống có sót lại hơi thở của người này!"   "Hóa ra là kẻ này g**t ch*t Lục gia!"   Đôi mắt Tôn Tam Thiên gần như nhỏ máu.   Ông ta chẳng thể ngờ, Diệp Bắc Minh lại giết em trai ruột của mình: "Đi, về nhà báo cho gia chủ chuyện xảy ra trong Ma Uyên!"   Người đàn ông trung niên khiếp sợ: "Nhị gia, chúng ta vừa mới dùng sơ tâm võ đạo thề là sẽ không truyền chuyện trong Ma Uyên ra bên ngoài!"   Tôn Tam Thiên cười lạnh: "Đừng quên, trên người tên này có sừng rồng, gân rồng!"   "Còn có lông Chu Tước, gan Bạch Hổ, nội đan Huyền Vũ".   "Cả thanh kiếm trong tay anh ta nữa, có thứ nào không phải là vô giá?"   Ông ta vỗ vai người đàn ông trung niên: "Tôi không nói, sơ tâm võ đạo sẽ không bị tổn thương".   "Ông không nói thay tôi được sao?"   ...   Sau khi rời khỏi Ma Uyên.   Diệp Bắc Minh quyết định đến Y Thánh Cung trước, đón Nam Cung Uyển đã rồi nói.   Đi thẳng tới bên ngoài Y Thánh Cung!   Người nơi này đông nghìn nghịt, đâu đâu cũng là người tu võ đến cầu thầy chữa bệnh, xin thuốc.   Đám người xếp hàng từ cửa sơn môn Y Thánh Cung đến chân núi.   Diệp Bắc Minh vòng qua đám người xếp hàng, đi vào trước cửa Y Thánh Cung: "Tôi tên Diệp Bắc Minh, là..."   "Tôi mặc kệ anh là ai!"   Một đệ tử không nhịn được, cắt ngang lời Diệp Bắc Minh: "Xin thuốc, tìm thầy, cầu đan đều xếp hàng cho tôi đi!"   Xem ra bị hiểu lầm.   Diệp Bắc Minh tiếp tục nói: "Tôi là bạn của Tần Mộc Dao, tìm cô ta có chút việc!"   Đệ tử canh cửa trợn trắng mắt: "Người trẻ tuổi, anh biết sư tỷ Tần Mộc Dao là ai không?"  "Người ta là đệ tử thân truyền của lão tổ Tuyệt Trần, anh không nhìn xem mình lớn lên thế nào à!"    "Nếu anh muốn theo đuổi chị ấy thì phải dùng thêm chút đầu óc!"    "Đừng nghĩ những biện pháp đường ngang ngõ tắt này, biết chưa?"    Diệp Bắc Minh nhướng mày: "Tôi không có hứng thú với Tần Mộc Dao". Diệp Bắc Minh vừa dứt lời, vô số ánh mắt lập tức nhìn qua.   "Thằng này là ai vậy?"    "Cậu ta không có hứng thú với Tần Mộc Dao?"  

Chương 2502: "Thằng này là ai vậy?"