Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2515: Ông ta thề bằng trái tim võ đạo.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Cô ấy tự nhốt mình trong phòng, nửa canh giờ sau ra khỏi phòng là muốn bỏ đi!”   “Tôi cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành cho người hộ tống cô Nam Cung về gia tộc Nam Cung”.   Mạc Ninh Nhi giải thích xong.   Diệp Bắc Minh biết tính cách của Nam Cung Uyển.   Việc mà cô ấy quyết định, Mạc Ninh Nhi không thể ngăn cản!    AdvertisementDiệp Bắc Minh đang suy nghĩ có nên đến gia tộc Nam Cung một chuyến.   ‘Rắc!’ một tiếng giòn tan.   “Không hay rồi!”   Vẻ mặt Tuyệt Trần Y Tiên đột nhiên biến sắc, lấy ra một tấm ngọc bài xuất hiện vết nứt: “Dao Nhi xảy ra chuyện rồi, có nguy hiểm đến tính mạng!”    AdvertisementMạc Ninh Nhi sốt ruột: “Ông Bạch, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”   “Cô chủ tuyệt đối đừng xảy ra chuyện đấy!”   Khuôn mặt già Tuyệt Trần Y Tiên sầm xuống: “Khí tức sinh mệnh của con bé yếu ớt, sợ rằng đã gặp nguy hiểm!”   Diệp Bắc Minh truyền âm: “Tiểu tháp, tìm kiếm vị trí của Tần Mộc Dao!”   “Được!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng.   Liền sau đó.   “Ấy?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất ngờ: “Có người đã ngăn che khí tức của Tần Mộc Dao!”   Diệp Bắc Minh cau mày: “Không tìm được ư?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lạnh lùng một tiếng: “Nếu trước khi bản tháp chưa hồi phục hai phần ngàn thực lực, có lẽ không tìm được!”   “Bây giờ? Ngăn che khí tức? Đùa gì vậy!”   …   Cùng lúc đó, trong đại sảnh nhà họ Tôn.   “Cái gì?”   Tôn Bách Nghiệp đầy chấn kinh, nhìn người đàn ông trung niên quỳ trong đại sảnh: “Đệ nói thật chứ?”   “Diệp Bắc Minh đó là huyết mạch Ma hoàng?”   “Mười sư phụ của hắn ra tay, còn giết cả người của thế giới Cao Võ?”   “Trong tay hắn còn có các bảo vật như gân thanh long, lông chu tước, gan bạch hổ, nội đan huyền võ?”   Đôi mắt người đàn ông trung niên quỳ dưới đất tanh máu!   Ông ta thề bằng trái tim võ đạo.   Lúc này nói ra toàn bộ, sắp sinh ra tâm ma!  Tôn Tam Thiên gật đầu: “Đại ca, có những chuyện đệ thề bằng trái tim võ đạo, không thể nói với đại ca!”    “Nhưng tên nhóc đó không những có vô số bảo bối trong tay, hắn còn giết Lục đệ!”    “Đệ đã cho người theo dõi tên nhóc này, chỉ cần chúng ta giết hắn, bảo bối trên người hắn sẽ là của nhà họ Tôn chúng ta!”    Tôn Bách Nghiệp cau chặt mày.    “Nhị đệ, lai lịch của kẻ này kh*ng b* như vậy, nhà họ Tôn chúng ta không chọc vào được!”    Tôn Tam Thiên tỏ vẻ mặt điên cuồng: “Đại ca, sợ cái gì!” “Mấy sư phụ của hắn đều ở trong Ma Uyên, nhất thời không ra được!”  

 

 “Cô ấy tự nhốt mình trong phòng, nửa canh giờ sau ra khỏi phòng là muốn bỏ đi!”  

 

“Tôi cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành cho người hộ tống cô Nam Cung về gia tộc Nam Cung”.  

 

Mạc Ninh Nhi giải thích xong.  

 

Diệp Bắc Minh biết tính cách của Nam Cung Uyển.  

 

Việc mà cô ấy quyết định, Mạc Ninh Nhi không thể ngăn cản!  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh đang suy nghĩ có nên đến gia tộc Nam Cung một chuyến.  

 

‘Rắc!’ một tiếng giòn tan.  

 

“Không hay rồi!”  

 

Vẻ mặt Tuyệt Trần Y Tiên đột nhiên biến sắc, lấy ra một tấm ngọc bài xuất hiện vết nứt: “Dao Nhi xảy ra chuyện rồi, có nguy hiểm đến tính mạng!”  

  Advertisement

Mạc Ninh Nhi sốt ruột: “Ông Bạch, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”  

 

“Cô chủ tuyệt đối đừng xảy ra chuyện đấy!”  

 

Khuôn mặt già Tuyệt Trần Y Tiên sầm xuống: “Khí tức sinh mệnh của con bé yếu ớt, sợ rằng đã gặp nguy hiểm!”  

 

Diệp Bắc Minh truyền âm: “Tiểu tháp, tìm kiếm vị trí của Tần Mộc Dao!”  

 

“Được!”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng.  

 

Liền sau đó.  

 

“Ấy?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất ngờ: “Có người đã ngăn che khí tức của Tần Mộc Dao!”  

 

Diệp Bắc Minh cau mày: “Không tìm được ư?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lạnh lùng một tiếng: “Nếu trước khi bản tháp chưa hồi phục hai phần ngàn thực lực, có lẽ không tìm được!”  

 

“Bây giờ? Ngăn che khí tức? Đùa gì vậy!”  

 

…  

 

Cùng lúc đó, trong đại sảnh nhà họ Tôn.  

 

“Cái gì?”  

 

Tôn Bách Nghiệp đầy chấn kinh, nhìn người đàn ông trung niên quỳ trong đại sảnh: “Đệ nói thật chứ?”  

 

“Diệp Bắc Minh đó là huyết mạch Ma hoàng?”  

 

“Mười sư phụ của hắn ra tay, còn giết cả người của thế giới Cao Võ?”  

 

“Trong tay hắn còn có các bảo vật như gân thanh long, lông chu tước, gan bạch hổ, nội đan huyền võ?”  

 

Đôi mắt người đàn ông trung niên quỳ dưới đất tanh máu!  

 

Ông ta thề bằng trái tim võ đạo.  

 

Lúc này nói ra toàn bộ, sắp sinh ra tâm ma!  

Tôn Tam Thiên gật đầu: “Đại ca, có những chuyện đệ thề bằng trái tim võ đạo, không thể nói với đại ca!”  

 

 

“Nhưng tên nhóc đó không những có vô số bảo bối trong tay, hắn còn giết Lục đệ!”  

 

 

“Đệ đã cho người theo dõi tên nhóc này, chỉ cần chúng ta giết hắn, bảo bối trên người hắn sẽ là của nhà họ Tôn chúng ta!”  

 

 

Tôn Bách Nghiệp cau chặt mày.  

 

 

“Nhị đệ, lai lịch của kẻ này kh*ng b* như vậy, nhà họ Tôn chúng ta không chọc vào được!”  

 

 

Tôn Tam Thiên tỏ vẻ mặt điên cuồng: “Đại ca, sợ cái gì!”

 

“Mấy sư phụ của hắn đều ở trong Ma Uyên, nhất thời không ra được!”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Cô ấy tự nhốt mình trong phòng, nửa canh giờ sau ra khỏi phòng là muốn bỏ đi!”   “Tôi cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành cho người hộ tống cô Nam Cung về gia tộc Nam Cung”.   Mạc Ninh Nhi giải thích xong.   Diệp Bắc Minh biết tính cách của Nam Cung Uyển.   Việc mà cô ấy quyết định, Mạc Ninh Nhi không thể ngăn cản!    AdvertisementDiệp Bắc Minh đang suy nghĩ có nên đến gia tộc Nam Cung một chuyến.   ‘Rắc!’ một tiếng giòn tan.   “Không hay rồi!”   Vẻ mặt Tuyệt Trần Y Tiên đột nhiên biến sắc, lấy ra một tấm ngọc bài xuất hiện vết nứt: “Dao Nhi xảy ra chuyện rồi, có nguy hiểm đến tính mạng!”    AdvertisementMạc Ninh Nhi sốt ruột: “Ông Bạch, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”   “Cô chủ tuyệt đối đừng xảy ra chuyện đấy!”   Khuôn mặt già Tuyệt Trần Y Tiên sầm xuống: “Khí tức sinh mệnh của con bé yếu ớt, sợ rằng đã gặp nguy hiểm!”   Diệp Bắc Minh truyền âm: “Tiểu tháp, tìm kiếm vị trí của Tần Mộc Dao!”   “Được!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng.   Liền sau đó.   “Ấy?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất ngờ: “Có người đã ngăn che khí tức của Tần Mộc Dao!”   Diệp Bắc Minh cau mày: “Không tìm được ư?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lạnh lùng một tiếng: “Nếu trước khi bản tháp chưa hồi phục hai phần ngàn thực lực, có lẽ không tìm được!”   “Bây giờ? Ngăn che khí tức? Đùa gì vậy!”   …   Cùng lúc đó, trong đại sảnh nhà họ Tôn.   “Cái gì?”   Tôn Bách Nghiệp đầy chấn kinh, nhìn người đàn ông trung niên quỳ trong đại sảnh: “Đệ nói thật chứ?”   “Diệp Bắc Minh đó là huyết mạch Ma hoàng?”   “Mười sư phụ của hắn ra tay, còn giết cả người của thế giới Cao Võ?”   “Trong tay hắn còn có các bảo vật như gân thanh long, lông chu tước, gan bạch hổ, nội đan huyền võ?”   Đôi mắt người đàn ông trung niên quỳ dưới đất tanh máu!   Ông ta thề bằng trái tim võ đạo.   Lúc này nói ra toàn bộ, sắp sinh ra tâm ma!  Tôn Tam Thiên gật đầu: “Đại ca, có những chuyện đệ thề bằng trái tim võ đạo, không thể nói với đại ca!”    “Nhưng tên nhóc đó không những có vô số bảo bối trong tay, hắn còn giết Lục đệ!”    “Đệ đã cho người theo dõi tên nhóc này, chỉ cần chúng ta giết hắn, bảo bối trên người hắn sẽ là của nhà họ Tôn chúng ta!”    Tôn Bách Nghiệp cau chặt mày.    “Nhị đệ, lai lịch của kẻ này kh*ng b* như vậy, nhà họ Tôn chúng ta không chọc vào được!”    Tôn Tam Thiên tỏ vẻ mặt điên cuồng: “Đại ca, sợ cái gì!” “Mấy sư phụ của hắn đều ở trong Ma Uyên, nhất thời không ra được!”  

Chương 2515: Ông ta thề bằng trái tim võ đạo.