Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2534: “Biết sai rồi thì xuống địa ngục sám hối đi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đột nhiên mở mắt ra! Trong lòng Đông Hoàng Trường Thiên lộp bộp một tiếng. Đôi mắt không có chút cảm xúc nào, giống như là một tảng đá lạnh như băng, càng như là vực sâu sâu không lường được! Ngay sau đó. Gào! Một tiếng rồng gầm vang lên. AdvertisementDiệp Bắc Minh nâng tay, kiếm Đoạn Long chợt lóe qua! “Cậu… kiếm nhanh quá...” Ánh mắt Đông Hoàng Trường Thiên co rút lại một chút, nâng tay sờ lên cổ theo bản năng! Rỗng tuếch, cái gì cũng không có! “A!” Đám người tu võ ở đây đều sợ tới mức kêu lên, bọn họ thấy đầu của Bắc Lương Kiếm Đế Đông Hoàng Trường Thiên... Bay ra ngoài... Mà lúc này. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, nhìn về phía đạo trưởng Xích Dương: “Nghe nói ông muốn đầu của tôi?” Đạo trưởng Xích Dương sợ tới mức trái tim như muốn nổ tung: “Không không không... Diệp... cậu Diệp hiểu nhầm rồi...” Gào! Một tiếng rồng gầm kinh thiên động địa vang lên. Bốn cái bóng của huyết long, tổ long, long hồn, long mạch đồng thời xuất hiện! Đạo trưởng Xích Dương sợ tới mức ngây người, kiếm Đoạn Long xẹt qua đầu của ông ta! Tất cả mọi thứ đều xảy ra quá nhanh! Mới chỉ trong hai tích tắc. Đột nhiên, Nhân Vương Sở Thiên Hùng giật mình một cái, vừa ngẩng đầu liền thấy Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt mình rồi. “Nhân Vương?” Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ông làm heo đi!” Vừa dứt lời, anh đã liên tục chém ra bốn kiếm! Khí tức của huyết long, tổ long, long hồn, long mạch nghiền áp đến, đương nhiên là Sở Thiên Hùng không thể phản kháng được! Trong nháy mắt tay chân ông ta đã hóa thành mưa máu, nằm rạp trên đất giống như chó chết, như là tử cẩu nằm trên mặt đất! Lại thật sự biến thành heo! Cả người Sở Thiên Hùng run rẩy: “Diệp Bắc Minh... Cậu...” Ầm! Diệp Bắc Minh căn bản không cho ông ta cơ hội nói chuyện, lập tức dẫm nổ tung đầu của Sở Thiên Hùng! Rõ ràng, lưu loát! Điện chủ Nhân Vương Điện chết! Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt: “Đến lượt ông!” Thạch Phá Thiên sợ tới mức da đầu run lên: “Nhân Vương, Bắc Lương Kiếm Đế, đạo trưởng Xích Dương của Đạo Tông đều là Chí Tôn đỉnh phong!” “Vậy mà lại bị kẻ này g**t ch*t chỉ trong vài giây? Rốt cuộc cậu ta là loại quái vật gì vậy!” Trong nháy mắt này. Thạch Phá Thiên vô cùng hối hận, quỳ xuống nhận sai: “Cậu Diệp, đều là hiểu lầm... Tôi biết sai rồi...” “Biết sai rồi thì xuống địa ngục sám hối đi!” “Ông là cấp bậc gì? Lại dám cùng tên với tổ tiên nhà họ Diệp tôi!” Một cái bóng nhanh chóng đánh úp lại!
Diệp Bắc Minh đột nhiên mở mắt ra!
Trong lòng Đông Hoàng Trường Thiên lộp bộp một tiếng.
Đôi mắt không có chút cảm xúc nào, giống như là một tảng đá lạnh như băng, càng như là vực sâu sâu không lường được!
Ngay sau đó.
Gào!
Một tiếng rồng gầm vang lên.
Advertisement
Diệp Bắc Minh nâng tay, kiếm Đoạn Long chợt lóe qua!
“Cậu… kiếm nhanh quá...”
Ánh mắt Đông Hoàng Trường Thiên co rút lại một chút, nâng tay sờ lên cổ theo bản năng!
Rỗng tuếch, cái gì cũng không có!
“A!”
Đám người tu võ ở đây đều sợ tới mức kêu lên, bọn họ thấy đầu của Bắc Lương Kiếm Đế Đông Hoàng Trường Thiên...
Bay ra ngoài...
Mà lúc này.
Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, nhìn về phía đạo trưởng Xích Dương: “Nghe nói ông muốn đầu của tôi?”
Đạo trưởng Xích Dương sợ tới mức trái tim như muốn nổ tung: “Không không không... Diệp... cậu Diệp hiểu nhầm rồi...”
Gào!
Một tiếng rồng gầm kinh thiên động địa vang lên.
Bốn cái bóng của huyết long, tổ long, long hồn, long mạch đồng thời xuất hiện!
Đạo trưởng Xích Dương sợ tới mức ngây người, kiếm Đoạn Long xẹt qua đầu của ông ta!
Tất cả mọi thứ đều xảy ra quá nhanh!
Mới chỉ trong hai tích tắc.
Đột nhiên, Nhân Vương Sở Thiên Hùng giật mình một cái, vừa ngẩng đầu liền thấy Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt mình rồi.
“Nhân Vương?”
Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ông làm heo đi!”
Vừa dứt lời, anh đã liên tục chém ra bốn kiếm!
Khí tức của huyết long, tổ long, long hồn, long mạch nghiền áp đến, đương nhiên là Sở Thiên Hùng không thể phản kháng được!
Trong nháy mắt tay chân ông ta đã hóa thành mưa máu, nằm rạp trên đất giống như chó chết, như là tử cẩu nằm trên mặt đất!
Lại thật sự biến thành heo!
Cả người Sở Thiên Hùng run rẩy: “Diệp Bắc Minh... Cậu...”
Ầm!
Diệp Bắc Minh căn bản không cho ông ta cơ hội nói chuyện, lập tức dẫm nổ tung đầu của Sở Thiên Hùng!
Rõ ràng, lưu loát!
Điện chủ Nhân Vương Điện chết!
Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt: “Đến lượt ông!”
Thạch Phá Thiên sợ tới mức da đầu run lên: “Nhân Vương, Bắc Lương Kiếm Đế, đạo trưởng Xích Dương của Đạo Tông đều là Chí Tôn đỉnh phong!”
“Vậy mà lại bị kẻ này g**t ch*t chỉ trong vài giây? Rốt cuộc cậu ta là loại quái vật gì vậy!”
Trong nháy mắt này.
Thạch Phá Thiên vô cùng hối hận, quỳ xuống nhận sai: “Cậu Diệp, đều là hiểu lầm... Tôi biết sai rồi...”
“Biết sai rồi thì xuống địa ngục sám hối đi!”
“Ông là cấp bậc gì? Lại dám cùng tên với tổ tiên nhà họ Diệp tôi!”
Một cái bóng nhanh chóng đánh úp lại!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đột nhiên mở mắt ra! Trong lòng Đông Hoàng Trường Thiên lộp bộp một tiếng. Đôi mắt không có chút cảm xúc nào, giống như là một tảng đá lạnh như băng, càng như là vực sâu sâu không lường được! Ngay sau đó. Gào! Một tiếng rồng gầm vang lên. AdvertisementDiệp Bắc Minh nâng tay, kiếm Đoạn Long chợt lóe qua! “Cậu… kiếm nhanh quá...” Ánh mắt Đông Hoàng Trường Thiên co rút lại một chút, nâng tay sờ lên cổ theo bản năng! Rỗng tuếch, cái gì cũng không có! “A!” Đám người tu võ ở đây đều sợ tới mức kêu lên, bọn họ thấy đầu của Bắc Lương Kiếm Đế Đông Hoàng Trường Thiên... Bay ra ngoài... Mà lúc này. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, nhìn về phía đạo trưởng Xích Dương: “Nghe nói ông muốn đầu của tôi?” Đạo trưởng Xích Dương sợ tới mức trái tim như muốn nổ tung: “Không không không... Diệp... cậu Diệp hiểu nhầm rồi...” Gào! Một tiếng rồng gầm kinh thiên động địa vang lên. Bốn cái bóng của huyết long, tổ long, long hồn, long mạch đồng thời xuất hiện! Đạo trưởng Xích Dương sợ tới mức ngây người, kiếm Đoạn Long xẹt qua đầu của ông ta! Tất cả mọi thứ đều xảy ra quá nhanh! Mới chỉ trong hai tích tắc. Đột nhiên, Nhân Vương Sở Thiên Hùng giật mình một cái, vừa ngẩng đầu liền thấy Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt mình rồi. “Nhân Vương?” Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ông làm heo đi!” Vừa dứt lời, anh đã liên tục chém ra bốn kiếm! Khí tức của huyết long, tổ long, long hồn, long mạch nghiền áp đến, đương nhiên là Sở Thiên Hùng không thể phản kháng được! Trong nháy mắt tay chân ông ta đã hóa thành mưa máu, nằm rạp trên đất giống như chó chết, như là tử cẩu nằm trên mặt đất! Lại thật sự biến thành heo! Cả người Sở Thiên Hùng run rẩy: “Diệp Bắc Minh... Cậu...” Ầm! Diệp Bắc Minh căn bản không cho ông ta cơ hội nói chuyện, lập tức dẫm nổ tung đầu của Sở Thiên Hùng! Rõ ràng, lưu loát! Điện chủ Nhân Vương Điện chết! Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt: “Đến lượt ông!” Thạch Phá Thiên sợ tới mức da đầu run lên: “Nhân Vương, Bắc Lương Kiếm Đế, đạo trưởng Xích Dương của Đạo Tông đều là Chí Tôn đỉnh phong!” “Vậy mà lại bị kẻ này g**t ch*t chỉ trong vài giây? Rốt cuộc cậu ta là loại quái vật gì vậy!” Trong nháy mắt này. Thạch Phá Thiên vô cùng hối hận, quỳ xuống nhận sai: “Cậu Diệp, đều là hiểu lầm... Tôi biết sai rồi...” “Biết sai rồi thì xuống địa ngục sám hối đi!” “Ông là cấp bậc gì? Lại dám cùng tên với tổ tiên nhà họ Diệp tôi!” Một cái bóng nhanh chóng đánh úp lại!