Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2551: Tất cả đều có thể giải thích rõ ràng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ánh mắt Diệp Bắc Minh ngưng tụ: “Là do bọn họ ghen tị với thiên phú của Hoa tộc?” Diệp Phá Thiên nói: “Đây chỉ là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân khác”. “Nguyên nhân gì?” Diệp Bắc Minh hỏi. Diệp Phá Thiên nói: “Năm đó tôi tình cờ đi vào chiến trường Thái Cổ, sau đó đã mang ba thứ từ trong đó ra”. “Chiến trường Thái Cổ?” Diệp Bắc Minh kinh ngạc, đây là lần đầu tiên anh nghe nói đến cái tên này. Diệp Phá Thiên giải thích: “Thế giới Cao Võ đồn đãi đó là nơi chiến đấu của các vị thần Thái Cổ”. “Trong số hai thứ đồ tôi mang ra khỏi đó, một cái chính là Long mạch đồ thế giới Tam Thiên!” Diệp Bắc Minh chấn động: “Là thứ này sao?” AdvertisementAnh khoát tay, Long mạch đồ thế giới Tam Thiên xuất hiện. “Đúng là nó, không ngờ cậu đã lấy được”. Diệp Phá Thiên khẳng định trả lời: “Nói như vậy, chắc cậu cũng lấy được cả tháp Càn Khôn Trấn Ngục rồi?” Diệp Bắc Minh càng thêm kinh ngạc: “Tổ tiên, ông cũng biết tháp Càn Khôn Trấn Ngục ư?” Diệp Phá Thiên hừ nhẹ một tiếng: “Hừ, thằng nhóc thối, đó chính là món đồ thứ hai mà tôi mang ra từ chiến trường Thái Cổ!” Cái gì? Diệp Bắc Minh hoàn toàn ngây người. Tòa tháp này lại là do Diệp Phá Thiên mang ra từ chiến trường Thái Cổ. Diệp Bắc Minh có chút khiếp sợ, lập tức truyền âm: “Tiểu tháp, hóa ra đây là thân thế của ông sao?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc: “Đúng vậy, cậu còn nhớ rõ những lời tôi nói với cậu trước kia không?” “Sau một trận đại chiến, tất cả đều biến mất”. “Chủ nhân đầu tiên của tôi cũng bởi vậy mà ngã xuống, nơi chiến đấu rất có thể chính là chiến trường Thái Cổ!” Diệp Bắc Minh có chút đăm chiêu. Diệp Phá Thiên tiếp tục nói: “Hai người là lượt thứ hai tiến vào nơi đây”. Diệp Bắc Minh tò mò: “Người thứ nhất là ai?” “Ông ta nói chính mình tên là Long Đế, tôi còn nhận ông ta làm đồ đệ”. “Long Đế! Đậu má, lại là ông ta!” Diệp Bắc Minh co rúm khóe miệng. Diệp Phá Thiên nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Cậu từng gặp ông ta à?” “Đâu chỉ là từng gặp...” Diệp Bắc Minh kể lại mọi chuyện. Cuối cùng anh đã hiểu được vì sao Long Đế muốn nhận mình làm đồ đệ, còn truyền cho mình tất cả mọi thứ vô điều kiện nữa. Hóa ra Long Đế là đệ tử của tổ tiên Diệp Phá Thiên! Tất cả đều có thể giải thích rõ ràng. Ầm! Lúc này, bia mộ của Diệp Phá Thiên trở nên ảm đạm: “Bắc Minh, tôi không còn nhiều thời gian nữa”. “Đây là món đồ thứ ba mà tôi mang ra từ chiến trường Thái Cổ, hôm nay giao cho cậu”. Vừa dứt lời, phần mộ của Diệp Phá Thiên nổ tung, một luồng ánh sáng vàng bay ra từ đó! Sau khi vật ấy bay ra liền lơ lửng ở trước mặt Diệp Bắc Minh. Không ngờ lại là một tờ giấy màu vàng. Nó giống như được tạo ra từ vàng ròng, bên trên có khắc rất nhiều chữ cái. Nhưng Diệp Bắc Minh lại không hiểu một chữ nào cả!
Ánh mắt Diệp Bắc Minh ngưng tụ: “Là do bọn họ ghen tị với thiên phú của Hoa tộc?”
Diệp Phá Thiên nói: “Đây chỉ là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân khác”.
“Nguyên nhân gì?”
Diệp Bắc Minh hỏi.
Diệp Phá Thiên nói: “Năm đó tôi tình cờ đi vào chiến trường Thái Cổ, sau đó đã mang ba thứ từ trong đó ra”.
“Chiến trường Thái Cổ?”
Diệp Bắc Minh kinh ngạc, đây là lần đầu tiên anh nghe nói đến cái tên này.
Diệp Phá Thiên giải thích: “Thế giới Cao Võ đồn đãi đó là nơi chiến đấu của các vị thần Thái Cổ”.
“Trong số hai thứ đồ tôi mang ra khỏi đó, một cái chính là Long mạch đồ thế giới Tam Thiên!”
Diệp Bắc Minh chấn động: “Là thứ này sao?”
Advertisement
Anh khoát tay, Long mạch đồ thế giới Tam Thiên xuất hiện.
“Đúng là nó, không ngờ cậu đã lấy được”.
Diệp Phá Thiên khẳng định trả lời: “Nói như vậy, chắc cậu cũng lấy được cả tháp Càn Khôn Trấn Ngục rồi?”
Diệp Bắc Minh càng thêm kinh ngạc: “Tổ tiên, ông cũng biết tháp Càn Khôn Trấn Ngục ư?”
Diệp Phá Thiên hừ nhẹ một tiếng: “Hừ, thằng nhóc thối, đó chính là món đồ thứ hai mà tôi mang ra từ chiến trường Thái Cổ!”
Cái gì?
Diệp Bắc Minh hoàn toàn ngây người.
Tòa tháp này lại là do Diệp Phá Thiên mang ra từ chiến trường Thái Cổ.
Diệp Bắc Minh có chút khiếp sợ, lập tức truyền âm: “Tiểu tháp, hóa ra đây là thân thế của ông sao?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc: “Đúng vậy, cậu còn nhớ rõ những lời tôi nói với cậu trước kia không?”
“Sau một trận đại chiến, tất cả đều biến mất”.
“Chủ nhân đầu tiên của tôi cũng bởi vậy mà ngã xuống, nơi chiến đấu rất có thể chính là chiến trường Thái Cổ!”
Diệp Bắc Minh có chút đăm chiêu.
Diệp Phá Thiên tiếp tục nói: “Hai người là lượt thứ hai tiến vào nơi đây”.
Diệp Bắc Minh tò mò: “Người thứ nhất là ai?”
“Ông ta nói chính mình tên là Long Đế, tôi còn nhận ông ta làm đồ đệ”.
“Long Đế! Đậu má, lại là ông ta!”
Diệp Bắc Minh co rúm khóe miệng.
Diệp Phá Thiên nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Cậu từng gặp ông ta à?”
“Đâu chỉ là từng gặp...”
Diệp Bắc Minh kể lại mọi chuyện.
Cuối cùng anh đã hiểu được vì sao Long Đế muốn nhận mình làm đồ đệ, còn truyền cho mình tất cả mọi thứ vô điều kiện nữa.
Hóa ra Long Đế là đệ tử của tổ tiên Diệp Phá Thiên!
Tất cả đều có thể giải thích rõ ràng.
Ầm!
Lúc này, bia mộ của Diệp Phá Thiên trở nên ảm đạm: “Bắc Minh, tôi không còn nhiều thời gian nữa”.
“Đây là món đồ thứ ba mà tôi mang ra từ chiến trường Thái Cổ, hôm nay giao cho cậu”.
Vừa dứt lời, phần mộ của Diệp Phá Thiên nổ tung, một luồng ánh sáng vàng bay ra từ đó!
Sau khi vật ấy bay ra liền lơ lửng ở trước mặt Diệp Bắc Minh.
Không ngờ lại là một tờ giấy màu vàng.
Nó giống như được tạo ra từ vàng ròng, bên trên có khắc rất nhiều chữ cái.
Nhưng Diệp Bắc Minh lại không hiểu một chữ nào cả!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ánh mắt Diệp Bắc Minh ngưng tụ: “Là do bọn họ ghen tị với thiên phú của Hoa tộc?” Diệp Phá Thiên nói: “Đây chỉ là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân khác”. “Nguyên nhân gì?” Diệp Bắc Minh hỏi. Diệp Phá Thiên nói: “Năm đó tôi tình cờ đi vào chiến trường Thái Cổ, sau đó đã mang ba thứ từ trong đó ra”. “Chiến trường Thái Cổ?” Diệp Bắc Minh kinh ngạc, đây là lần đầu tiên anh nghe nói đến cái tên này. Diệp Phá Thiên giải thích: “Thế giới Cao Võ đồn đãi đó là nơi chiến đấu của các vị thần Thái Cổ”. “Trong số hai thứ đồ tôi mang ra khỏi đó, một cái chính là Long mạch đồ thế giới Tam Thiên!” Diệp Bắc Minh chấn động: “Là thứ này sao?” AdvertisementAnh khoát tay, Long mạch đồ thế giới Tam Thiên xuất hiện. “Đúng là nó, không ngờ cậu đã lấy được”. Diệp Phá Thiên khẳng định trả lời: “Nói như vậy, chắc cậu cũng lấy được cả tháp Càn Khôn Trấn Ngục rồi?” Diệp Bắc Minh càng thêm kinh ngạc: “Tổ tiên, ông cũng biết tháp Càn Khôn Trấn Ngục ư?” Diệp Phá Thiên hừ nhẹ một tiếng: “Hừ, thằng nhóc thối, đó chính là món đồ thứ hai mà tôi mang ra từ chiến trường Thái Cổ!” Cái gì? Diệp Bắc Minh hoàn toàn ngây người. Tòa tháp này lại là do Diệp Phá Thiên mang ra từ chiến trường Thái Cổ. Diệp Bắc Minh có chút khiếp sợ, lập tức truyền âm: “Tiểu tháp, hóa ra đây là thân thế của ông sao?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc: “Đúng vậy, cậu còn nhớ rõ những lời tôi nói với cậu trước kia không?” “Sau một trận đại chiến, tất cả đều biến mất”. “Chủ nhân đầu tiên của tôi cũng bởi vậy mà ngã xuống, nơi chiến đấu rất có thể chính là chiến trường Thái Cổ!” Diệp Bắc Minh có chút đăm chiêu. Diệp Phá Thiên tiếp tục nói: “Hai người là lượt thứ hai tiến vào nơi đây”. Diệp Bắc Minh tò mò: “Người thứ nhất là ai?” “Ông ta nói chính mình tên là Long Đế, tôi còn nhận ông ta làm đồ đệ”. “Long Đế! Đậu má, lại là ông ta!” Diệp Bắc Minh co rúm khóe miệng. Diệp Phá Thiên nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Cậu từng gặp ông ta à?” “Đâu chỉ là từng gặp...” Diệp Bắc Minh kể lại mọi chuyện. Cuối cùng anh đã hiểu được vì sao Long Đế muốn nhận mình làm đồ đệ, còn truyền cho mình tất cả mọi thứ vô điều kiện nữa. Hóa ra Long Đế là đệ tử của tổ tiên Diệp Phá Thiên! Tất cả đều có thể giải thích rõ ràng. Ầm! Lúc này, bia mộ của Diệp Phá Thiên trở nên ảm đạm: “Bắc Minh, tôi không còn nhiều thời gian nữa”. “Đây là món đồ thứ ba mà tôi mang ra từ chiến trường Thái Cổ, hôm nay giao cho cậu”. Vừa dứt lời, phần mộ của Diệp Phá Thiên nổ tung, một luồng ánh sáng vàng bay ra từ đó! Sau khi vật ấy bay ra liền lơ lửng ở trước mặt Diệp Bắc Minh. Không ngờ lại là một tờ giấy màu vàng. Nó giống như được tạo ra từ vàng ròng, bên trên có khắc rất nhiều chữ cái. Nhưng Diệp Bắc Minh lại không hiểu một chữ nào cả!