Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2558: Cánh tay rời khỏi cơ thể!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Một ông già mắt tam giác!   Con mắt như mắt ưng liếc qua chín mươi chín ngọn long sơn!   "Đây chính là địa chỉ cũ của nhà họ Diệp của Hoa tộc năm đó sao?"   Ông già mặc áo xám hơi giật mình: "Quả nhiên có chút kinh khủng!"   "Dù long mạch bị rút đi, nhưng vẫn có cảm giác khí thế ngưng tụ!"    Advertisement"Nếu những long mạch đó vẫn còn, nhà họ Diệp đã quật khởi từ lâu rồi!"   Ông già mắt tam giác bên cạnh cười nhạt: "Hừ, một gia tộc ở thế giới võ đạo thấp, tọa lạc giữa chín mươi chín ngọn long sơn thì thế nào?"   "Không phải vẫn bị diệt đó sao!"   "Đám sâu kiến này, không tạo nổi sóng gió đâu!"    AdvertisementNgười đàn ông mặt chữ điền đầy lạnh lùng: "Đừng nói nhảm nữa, trực tiếp đi vào thôi!"   "Lấy đầu Diệp Bắc Minh, không tha những kẻ khác!"   Ông ta vừa dứt lời, một đạo kiếm khí kinh khủng màu đen quét thẳng tới trước mặt ông ta!   "Cẩn thận!"   Ông già mặc áo xám và ông già mặt tam giác đồng thanh.   Người đàn ông mặt chữ điền nhanh chóng né tránh, nhưng vẫn bị kiếm khí đánh trúng cơ thể!   "Phụt" một tiếng, huyết vụ nổ tung!   "A..." Người đàn ông mặt chữ điền kêu thảm thiết, nửa người đã biến mất.   Thoi thóp, đã sắp chết!   Nếu không né được kiếm đó, có phải ông ta đã chết rồi không?   "Ai đó?"   "Ai?"   Ông già mặc áo xám và ông già mắt tam giác biến sắc mặt, tiến lên cầm máu cho người đàn ông mặt chữ điền.   Đồng thời.   Họ cũng khiếp sợ nhìn về hướng kiếm khí đánh tới!   Một thanh niên đi ra từ trong đêm tối.   Ở chỗ tối, một đôi mắt nhìn thấy thanh niên kia đi ra thì co rút lại.   Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nói: "Các người là người nhà họ Lâm sao?"   "Báo thù cho Lâm Dật hả?"   Ông già mắt tam giác quát lớn: "Nhà họ Lâm chó má!"   "Thằng khốn, mày lại dám đánh lén bọn tao? Chết đi cho ông!"   Thậm chí lão ta còn lười hỏi Diệp Bắc Minh là ai, chỉ là một kẻ cảnh giới Thần Vương sơ kì thôi!  Cuồng phong nổi lên đầy trời, một bước đi tới trước mặt Diệp Bắc Minh, bàn tay tàn bạo vỗ xuống đầu anh!    Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng, anh giơ tay lên bắt lên cổ tay ông già mắt tam giác.    Dùng sức xé!    "Xẹt" một tiếng, máu tươi phun ra!    Cánh tay rời khỏi cơ thể!    Ông già mắt tam giác đau đớn vặn vẹo cả khuôn mặt, hoảng sợ lui về phía sau: "Mày... Rốt cuộc mày là ai?"   

 

 Một ông già mắt tam giác!  

 

Con mắt như mắt ưng liếc qua chín mươi chín ngọn long sơn!  

 

"Đây chính là địa chỉ cũ của nhà họ Diệp của Hoa tộc năm đó sao?"  

 

Ông già mặc áo xám hơi giật mình: "Quả nhiên có chút kinh khủng!"  

 

"Dù long mạch bị rút đi, nhưng vẫn có cảm giác khí thế ngưng tụ!"  

  Advertisement

"Nếu những long mạch đó vẫn còn, nhà họ Diệp đã quật khởi từ lâu rồi!"  

 

Ông già mắt tam giác bên cạnh cười nhạt: "Hừ, một gia tộc ở thế giới võ đạo thấp, tọa lạc giữa chín mươi chín ngọn long sơn thì thế nào?"  

 

"Không phải vẫn bị diệt đó sao!"  

 

"Đám sâu kiến này, không tạo nổi sóng gió đâu!"  

  Advertisement

Người đàn ông mặt chữ điền đầy lạnh lùng: "Đừng nói nhảm nữa, trực tiếp đi vào thôi!"  

 

"Lấy đầu Diệp Bắc Minh, không tha những kẻ khác!"  

 

Ông ta vừa dứt lời, một đạo kiếm khí kinh khủng màu đen quét thẳng tới trước mặt ông ta!  

 

"Cẩn thận!"  

 

Ông già mặc áo xám và ông già mặt tam giác đồng thanh.  

 

Người đàn ông mặt chữ điền nhanh chóng né tránh, nhưng vẫn bị kiếm khí đánh trúng cơ thể!  

 

"Phụt" một tiếng, huyết vụ nổ tung!  

 

"A..." Người đàn ông mặt chữ điền kêu thảm thiết, nửa người đã biến mất.  

 

Thoi thóp, đã sắp chết!  

 

Nếu không né được kiếm đó, có phải ông ta đã chết rồi không?  

 

"Ai đó?"  

 

"Ai?"  

 

Ông già mặc áo xám và ông già mắt tam giác biến sắc mặt, tiến lên cầm máu cho người đàn ông mặt chữ điền.  

 

Đồng thời.  

 

Họ cũng khiếp sợ nhìn về hướng kiếm khí đánh tới!  

 

Một thanh niên đi ra từ trong đêm tối.  

 

Ở chỗ tối, một đôi mắt nhìn thấy thanh niên kia đi ra thì co rút lại.  

 

Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nói: "Các người là người nhà họ Lâm sao?"  

 

"Báo thù cho Lâm Dật hả?"  

 

Ông già mắt tam giác quát lớn: "Nhà họ Lâm chó má!"  

 

"Thằng khốn, mày lại dám đánh lén bọn tao? Chết đi cho ông!"  

 

Thậm chí lão ta còn lười hỏi Diệp Bắc Minh là ai, chỉ là một kẻ cảnh giới Thần Vương sơ kì thôi!  

Cuồng phong nổi lên đầy trời, một bước đi tới trước mặt Diệp Bắc Minh, bàn tay tàn bạo vỗ xuống đầu anh!  

 

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng, anh giơ tay lên bắt lên cổ tay ông già mắt tam giác.  

 

 

Dùng sức xé!  

 

 

"Xẹt" một tiếng, máu tươi phun ra!  

 

 

Cánh tay rời khỏi cơ thể!  

 

 

Ông già mắt tam giác đau đớn vặn vẹo cả khuôn mặt, hoảng sợ lui về phía sau: "Mày... Rốt cuộc mày là ai?"  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Một ông già mắt tam giác!   Con mắt như mắt ưng liếc qua chín mươi chín ngọn long sơn!   "Đây chính là địa chỉ cũ của nhà họ Diệp của Hoa tộc năm đó sao?"   Ông già mặc áo xám hơi giật mình: "Quả nhiên có chút kinh khủng!"   "Dù long mạch bị rút đi, nhưng vẫn có cảm giác khí thế ngưng tụ!"    Advertisement"Nếu những long mạch đó vẫn còn, nhà họ Diệp đã quật khởi từ lâu rồi!"   Ông già mắt tam giác bên cạnh cười nhạt: "Hừ, một gia tộc ở thế giới võ đạo thấp, tọa lạc giữa chín mươi chín ngọn long sơn thì thế nào?"   "Không phải vẫn bị diệt đó sao!"   "Đám sâu kiến này, không tạo nổi sóng gió đâu!"    AdvertisementNgười đàn ông mặt chữ điền đầy lạnh lùng: "Đừng nói nhảm nữa, trực tiếp đi vào thôi!"   "Lấy đầu Diệp Bắc Minh, không tha những kẻ khác!"   Ông ta vừa dứt lời, một đạo kiếm khí kinh khủng màu đen quét thẳng tới trước mặt ông ta!   "Cẩn thận!"   Ông già mặc áo xám và ông già mặt tam giác đồng thanh.   Người đàn ông mặt chữ điền nhanh chóng né tránh, nhưng vẫn bị kiếm khí đánh trúng cơ thể!   "Phụt" một tiếng, huyết vụ nổ tung!   "A..." Người đàn ông mặt chữ điền kêu thảm thiết, nửa người đã biến mất.   Thoi thóp, đã sắp chết!   Nếu không né được kiếm đó, có phải ông ta đã chết rồi không?   "Ai đó?"   "Ai?"   Ông già mặc áo xám và ông già mắt tam giác biến sắc mặt, tiến lên cầm máu cho người đàn ông mặt chữ điền.   Đồng thời.   Họ cũng khiếp sợ nhìn về hướng kiếm khí đánh tới!   Một thanh niên đi ra từ trong đêm tối.   Ở chỗ tối, một đôi mắt nhìn thấy thanh niên kia đi ra thì co rút lại.   Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nói: "Các người là người nhà họ Lâm sao?"   "Báo thù cho Lâm Dật hả?"   Ông già mắt tam giác quát lớn: "Nhà họ Lâm chó má!"   "Thằng khốn, mày lại dám đánh lén bọn tao? Chết đi cho ông!"   Thậm chí lão ta còn lười hỏi Diệp Bắc Minh là ai, chỉ là một kẻ cảnh giới Thần Vương sơ kì thôi!  Cuồng phong nổi lên đầy trời, một bước đi tới trước mặt Diệp Bắc Minh, bàn tay tàn bạo vỗ xuống đầu anh!    Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng, anh giơ tay lên bắt lên cổ tay ông già mắt tam giác.    Dùng sức xé!    "Xẹt" một tiếng, máu tươi phun ra!    Cánh tay rời khỏi cơ thể!    Ông già mắt tam giác đau đớn vặn vẹo cả khuôn mặt, hoảng sợ lui về phía sau: "Mày... Rốt cuộc mày là ai?"   

Chương 2558: Cánh tay rời khỏi cơ thể!