Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2564: Mà chỉ có hai lỗ thủng đen như mực!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Lão Mạc nuốt xuống câu nói kế tiếp, không dám mở miệng!    Đế Khuyết nhướng mày, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: "Được! Nếu cậu không hứng thú gia nhập Đế tộc, lão phu không miễn cưỡng cậu!"   "Có điều, cậu đã cứu Khởi La một lần, lão phu có thể phá lệ đồng ý một yêu cầu của cậu!"   Diệp Bắc Minh đang chờ câu nói này!   "Dẫn tôi đến học viện Giám Sát!"   ...   ...   Đế Khuyết nhíu mày: "Mỗi đại lục của thế giới Võ cấp cao đều có một học viện Giám Sát, cậu đang nhắc đến cái nào?"   ...   Trên quảng trường của học viện Giám Sát.   Xiềng xích vây khốn hai tay Thiên Nhận Băng, treo lên cao!   Vết máu trên người cô ấy đã khô lại.   Mái tóc dài bẩn thỉu chặn lại khuôn mặt nhợt nhạt.   Vị trí đan điền, một lỗ thủng ghê người đang không ngừng chảy ra máu tươi!   "Thật không biết xấu hổ, thế mà đi cấu kết với Hoa tộc!"   "Thế mà trước kia cô ả còn là cô giáo nữ thần của chúng ta nữa chứ!"   "Tôi nhổ vào!"   ...   Học viên đi ngang qua nhổ một bãi nước bọt!   Thôi Triệu dẫn một đám người đi tới: "Cô giáo Thiên Nhận ơi, cô có chuyện gì vậy?"   "Một ngày trước cô còn hung hăng dạy dỗ tôi cơ mà, sao giờ đã thành đối tượng bị người người phỉ nhổ rồi?"   Thiên Nhận Băng không có bất kỳ phản ứng gì.   "Ồ, sao không nói chuyện thế?"   "Không phải là chết rồi chứ?"   "Ha ha ha ha!"   Tiếng cười ầm vang lên.   Thôi Triệu nhếch miệng: "Chẳng thú vị gì cả, chút tra tấn này cũng chịu không nổi?"   Đột nhiên.   "Nhị sư tỷ!"   Một âm thanh phẫn nộ đầy vặn vẹo truyền đến!   Vèo!   Một bóng người vụt qua nhanh như tên bắn, chỉ chớp mắt đã xuất hiện trước người Thiên Nhận Băng.   "Ai đấy?"   Mười mấy người Thôi Triệu khiếp sợ.   Những học viên khác trên quảng trường cũng bị động tĩnh phía này hấp dẫn, sôi nổi tụ tập lại.   Chỉ thấy một thanh niên đang đứng trước mặt Thiên Nhận Băng, trong tay cầm một thanh kiếm gãy chặt đứt xiềng xích trên người Thiên Nhận Băng.   Con ngươi Thôi Triệu co rụt lại: "Là anh ta!"   Rồi nhanh chóng bỏ đi!   Tay chân Thiên Nhận Băng mềm nhũn, hoàn toàn đứng không vững.   Diệp Bắc Minh ôm vòng eo thon của cô ấy: "Đây..."   Toàn thân anh chợt rung mạnh!   Xương sống gãy đoạn!  "Nhị sư tỷ..."    Giọng nói Diệp Bắc Minh run rẩy, đôi mắt đỏ bừng, cực kỳ đau lòng.    Thiên Nhận Băng ngẩng đầu, khóe miệng khô nứt vẫn cố gắng nở nụ cười: "Tiểu sư đệ... là em sao?"    Xuyên thấu qua mái tóc dài đã khô cạn máu, Diệp Bắc Minh không nhìn thấy đôi mắt của Nhị sư tỷ!    Mà chỉ có hai lỗ thủng đen như mực!    "Nhị sư tỷ, đôi mắt của chị..."  

 Lão Mạc nuốt xuống câu nói kế tiếp, không dám mở miệng!  

 

 

Đế Khuyết nhướng mày, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: "Được! Nếu cậu không hứng thú gia nhập Đế tộc, lão phu không miễn cưỡng cậu!"  

 

"Có điều, cậu đã cứu Khởi La một lần, lão phu có thể phá lệ đồng ý một yêu cầu của cậu!"  

 

Diệp Bắc Minh đang chờ câu nói này!  

 

"Dẫn tôi đến học viện Giám Sát!"  

 

...  

 

...  

 

Đế Khuyết nhíu mày: "Mỗi đại lục của thế giới Võ cấp cao đều có một học viện Giám Sát, cậu đang nhắc đến cái nào?"  

 

...  

 

Trên quảng trường của học viện Giám Sát.  

 

Xiềng xích vây khốn hai tay Thiên Nhận Băng, treo lên cao!  

 

Vết máu trên người cô ấy đã khô lại.  

 

Mái tóc dài bẩn thỉu chặn lại khuôn mặt nhợt nhạt.  

 

Vị trí đan điền, một lỗ thủng ghê người đang không ngừng chảy ra máu tươi!  

 

"Thật không biết xấu hổ, thế mà đi cấu kết với Hoa tộc!"  

 

"Thế mà trước kia cô ả còn là cô giáo nữ thần của chúng ta nữa chứ!"  

 

"Tôi nhổ vào!"  

 

...  

 

Học viên đi ngang qua nhổ một bãi nước bọt!  

 

Thôi Triệu dẫn một đám người đi tới: "Cô giáo Thiên Nhận ơi, cô có chuyện gì vậy?"  

 

"Một ngày trước cô còn hung hăng dạy dỗ tôi cơ mà, sao giờ đã thành đối tượng bị người người phỉ nhổ rồi?"  

 

Thiên Nhận Băng không có bất kỳ phản ứng gì.  

 

"Ồ, sao không nói chuyện thế?"  

 

"Không phải là chết rồi chứ?"  

 

"Ha ha ha ha!"  

 

Tiếng cười ầm vang lên.  

 

Thôi Triệu nhếch miệng: "Chẳng thú vị gì cả, chút tra tấn này cũng chịu không nổi?"  

 

Đột nhiên.  

 

"Nhị sư tỷ!"  

 

Một âm thanh phẫn nộ đầy vặn vẹo truyền đến!  

 

Vèo!  

 

Một bóng người vụt qua nhanh như tên bắn, chỉ chớp mắt đã xuất hiện trước người Thiên Nhận Băng.  

 

"Ai đấy?"  

 

Mười mấy người Thôi Triệu khiếp sợ.  

 

Những học viên khác trên quảng trường cũng bị động tĩnh phía này hấp dẫn, sôi nổi tụ tập lại.  

 

Chỉ thấy một thanh niên đang đứng trước mặt Thiên Nhận Băng, trong tay cầm một thanh kiếm gãy chặt đứt xiềng xích trên người Thiên Nhận Băng.  

 

Con ngươi Thôi Triệu co rụt lại: "Là anh ta!"  

 

Rồi nhanh chóng bỏ đi!  

 

Tay chân Thiên Nhận Băng mềm nhũn, hoàn toàn đứng không vững.  

 

Diệp Bắc Minh ôm vòng eo thon của cô ấy: "Đây..."  

 

Toàn thân anh chợt rung mạnh!  

 

Xương sống gãy đoạn!  

"Nhị sư tỷ..."  

 

 

Giọng nói Diệp Bắc Minh run rẩy, đôi mắt đỏ bừng, cực kỳ đau lòng.  

 

 

Thiên Nhận Băng ngẩng đầu, khóe miệng khô nứt vẫn cố gắng nở nụ cười: "Tiểu sư đệ... là em sao?"  

 

 

Xuyên thấu qua mái tóc dài đã khô cạn máu, Diệp Bắc Minh không nhìn thấy đôi mắt của Nhị sư tỷ!  

 

 

Mà chỉ có hai lỗ thủng đen như mực!  

 

 

"Nhị sư tỷ, đôi mắt của chị..."  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Lão Mạc nuốt xuống câu nói kế tiếp, không dám mở miệng!    Đế Khuyết nhướng mày, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: "Được! Nếu cậu không hứng thú gia nhập Đế tộc, lão phu không miễn cưỡng cậu!"   "Có điều, cậu đã cứu Khởi La một lần, lão phu có thể phá lệ đồng ý một yêu cầu của cậu!"   Diệp Bắc Minh đang chờ câu nói này!   "Dẫn tôi đến học viện Giám Sát!"   ...   ...   Đế Khuyết nhíu mày: "Mỗi đại lục của thế giới Võ cấp cao đều có một học viện Giám Sát, cậu đang nhắc đến cái nào?"   ...   Trên quảng trường của học viện Giám Sát.   Xiềng xích vây khốn hai tay Thiên Nhận Băng, treo lên cao!   Vết máu trên người cô ấy đã khô lại.   Mái tóc dài bẩn thỉu chặn lại khuôn mặt nhợt nhạt.   Vị trí đan điền, một lỗ thủng ghê người đang không ngừng chảy ra máu tươi!   "Thật không biết xấu hổ, thế mà đi cấu kết với Hoa tộc!"   "Thế mà trước kia cô ả còn là cô giáo nữ thần của chúng ta nữa chứ!"   "Tôi nhổ vào!"   ...   Học viên đi ngang qua nhổ một bãi nước bọt!   Thôi Triệu dẫn một đám người đi tới: "Cô giáo Thiên Nhận ơi, cô có chuyện gì vậy?"   "Một ngày trước cô còn hung hăng dạy dỗ tôi cơ mà, sao giờ đã thành đối tượng bị người người phỉ nhổ rồi?"   Thiên Nhận Băng không có bất kỳ phản ứng gì.   "Ồ, sao không nói chuyện thế?"   "Không phải là chết rồi chứ?"   "Ha ha ha ha!"   Tiếng cười ầm vang lên.   Thôi Triệu nhếch miệng: "Chẳng thú vị gì cả, chút tra tấn này cũng chịu không nổi?"   Đột nhiên.   "Nhị sư tỷ!"   Một âm thanh phẫn nộ đầy vặn vẹo truyền đến!   Vèo!   Một bóng người vụt qua nhanh như tên bắn, chỉ chớp mắt đã xuất hiện trước người Thiên Nhận Băng.   "Ai đấy?"   Mười mấy người Thôi Triệu khiếp sợ.   Những học viên khác trên quảng trường cũng bị động tĩnh phía này hấp dẫn, sôi nổi tụ tập lại.   Chỉ thấy một thanh niên đang đứng trước mặt Thiên Nhận Băng, trong tay cầm một thanh kiếm gãy chặt đứt xiềng xích trên người Thiên Nhận Băng.   Con ngươi Thôi Triệu co rụt lại: "Là anh ta!"   Rồi nhanh chóng bỏ đi!   Tay chân Thiên Nhận Băng mềm nhũn, hoàn toàn đứng không vững.   Diệp Bắc Minh ôm vòng eo thon của cô ấy: "Đây..."   Toàn thân anh chợt rung mạnh!   Xương sống gãy đoạn!  "Nhị sư tỷ..."    Giọng nói Diệp Bắc Minh run rẩy, đôi mắt đỏ bừng, cực kỳ đau lòng.    Thiên Nhận Băng ngẩng đầu, khóe miệng khô nứt vẫn cố gắng nở nụ cười: "Tiểu sư đệ... là em sao?"    Xuyên thấu qua mái tóc dài đã khô cạn máu, Diệp Bắc Minh không nhìn thấy đôi mắt của Nhị sư tỷ!    Mà chỉ có hai lỗ thủng đen như mực!    "Nhị sư tỷ, đôi mắt của chị..."  

Chương 2564: Mà chỉ có hai lỗ thủng đen như mực!