Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2567: “Hoàn Nhi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh tiện tay vứt Cơ Bội qua một bên: “Viện binh của mày đến rồi đó, biết cái gì là tuyệt vọng không?” Nói rồi anh chậm rãi nhấc chân lên, chĩa đế giày vào đầu Cơ Bội. Rồi anh giẫm mạnh chân xuống. Rầm! Đầu Cơ Bội nổ tung như quả dưa hấu. “Ôi!” Mọi người có mặt ở đây hít sâu, bọn họ bị dọa mất hồn mất vía. Anh lại dám giẫm chết Cơ Bội ngay trước mặt Cơ Vân ư? Cách làm của tên này quá đáng sợ rồi! Cơ Vân tức điên người, sùi bọt mép hét lên: “Á! Tên súc sinh kia, hôm nay lão phu phải khiến cho mày chịu thiên đao vạn quả!” AdvertisementDiệp Bắc Minh lười ngó Cơ Vân, anh xoay người nhìn về mấy thanh niên Thần Huyết kia. Rồi anh từ từ bước tới chỗ bọn họ, một con Huyết Long bay ra khỏi cơ thể. Gầm gừ! Tiếng rồng ngâm vang lên. Rầm! Rầm! Rầm! Hơn mười người bị nổ tung máu bay đầy trời, một đám thanh niên hậu duệ Thần Huyết đang vênh váo hống hách lăn đùng ra chết. “Á...” Máu văng đầy người Thôi Triệu, gã ngã phịch xụi lơ xuống đất. Từ sâu bên trong học viện Giám Sát truyền tới tiếng gào thét đau thấu tận tim gan. “Không!” “Tên súc sinh kia, mày dám giết cháu tao à?” “Hoàn Nhi!” “Dận Hi! Không...” Từ tiếng gào thét căm phẫn vang lên, bảy lão già lao tới như lũ thú hoang. Mỗi người đều tức giận đến mức lòi mắt ra, lòng họ như nhỏ máu. Ngay khi nhìn thấy bảy người kia. Ánh mắt già nua của Đế Khuyết trầm tư: “Trịnh Lôi Văn, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Năm ấy, lão phu đã gặp ông ta ở trận chiến công thành, dù một địch ba ở cùng cảnh giới cũng không rơi vào thế hạ phong!” “Lý Thái Hư, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Năm nghìn năm trước ông ta chính là kiếm đế của nhà họ Lý, kiếm kỹ rất thần sầu!” “Cổ Thiên Xuyên, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ! “Ông ta luyện đao đến thuần thục, đã từng dùng một đao chẻ đôi ngọn núi!” “Lục Uyên, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Một nghìn năm trước, lão phu đã từng so đấu với ông ta, ông ta là một đối thủ rất đáng sợ đấy!” “Hoàng Phủ Phong Tà, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Ông ta rất bí ẩn, am hiểu dùng độc dược, con người rất âm hiểm và ác độc!” “Phong Vu Cấm, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Cơ thể của ông ta rất khủng khiếp, đồng cấp gần như không một ai có thể phá vỡ phòng ngự của ông ta!” “Bắc Minh Chính, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Gia tộc bọn họ không chỉ có được tiến hóa Thần Huyết ở chiến trường Thái Cổ, hình như còn có một dị hỏa nữa!” Xoạt! Xoạt! Xoạt! Cả bảy người cùng lao tới trước.
Diệp Bắc Minh tiện tay vứt Cơ Bội qua một bên: “Viện binh của mày đến rồi đó, biết cái gì là tuyệt vọng không?”
Nói rồi anh chậm rãi nhấc chân lên, chĩa đế giày vào đầu Cơ Bội.
Rồi anh giẫm mạnh chân xuống.
Rầm!
Đầu Cơ Bội nổ tung như quả dưa hấu.
“Ôi!”
Mọi người có mặt ở đây hít sâu, bọn họ bị dọa mất hồn mất vía.
Anh lại dám giẫm chết Cơ Bội ngay trước mặt Cơ Vân ư?
Cách làm của tên này quá đáng sợ rồi!
Cơ Vân tức điên người, sùi bọt mép hét lên: “Á! Tên súc sinh kia, hôm nay lão phu phải khiến cho mày chịu thiên đao vạn quả!”
Advertisement
Diệp Bắc Minh lười ngó Cơ Vân, anh xoay người nhìn về mấy thanh niên Thần Huyết kia.
Rồi anh từ từ bước tới chỗ bọn họ, một con Huyết Long bay ra khỏi cơ thể.
Gầm gừ!
Tiếng rồng ngâm vang lên.
Rầm! Rầm! Rầm!
Hơn mười người bị nổ tung máu bay đầy trời, một đám thanh niên hậu duệ Thần Huyết đang vênh váo hống hách lăn đùng ra chết.
“Á...”
Máu văng đầy người Thôi Triệu, gã ngã phịch xụi lơ xuống đất.
Từ sâu bên trong học viện Giám Sát truyền tới tiếng gào thét đau thấu tận tim gan.
“Không!”
“Tên súc sinh kia, mày dám giết cháu tao à?”
“Hoàn Nhi!”
“Dận Hi! Không...”
Từ tiếng gào thét căm phẫn vang lên, bảy lão già lao tới như lũ thú hoang.
Mỗi người đều tức giận đến mức lòi mắt ra, lòng họ như nhỏ máu.
Ngay khi nhìn thấy bảy người kia.
Ánh mắt già nua của Đế Khuyết trầm tư: “Trịnh Lôi Văn, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!”
“Năm ấy, lão phu đã gặp ông ta ở trận chiến công thành, dù một địch ba ở cùng cảnh giới cũng không rơi vào thế hạ phong!”
“Lý Thái Hư, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!”
“Năm nghìn năm trước ông ta chính là kiếm đế của nhà họ Lý, kiếm kỹ rất thần sầu!”
“Cổ Thiên Xuyên, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!
“Ông ta luyện đao đến thuần thục, đã từng dùng một đao chẻ đôi ngọn núi!”
“Lục Uyên, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!”
“Một nghìn năm trước, lão phu đã từng so đấu với ông ta, ông ta là một đối thủ rất đáng sợ đấy!”
“Hoàng Phủ Phong Tà, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!”
“Ông ta rất bí ẩn, am hiểu dùng độc dược, con người rất âm hiểm và ác độc!”
“Phong Vu Cấm, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!”
“Cơ thể của ông ta rất khủng khiếp, đồng cấp gần như không một ai có thể phá vỡ phòng ngự của ông ta!”
“Bắc Minh Chính, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!”
“Gia tộc bọn họ không chỉ có được tiến hóa Thần Huyết ở chiến trường Thái Cổ, hình như còn có một dị hỏa nữa!”
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Cả bảy người cùng lao tới trước.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh tiện tay vứt Cơ Bội qua một bên: “Viện binh của mày đến rồi đó, biết cái gì là tuyệt vọng không?” Nói rồi anh chậm rãi nhấc chân lên, chĩa đế giày vào đầu Cơ Bội. Rồi anh giẫm mạnh chân xuống. Rầm! Đầu Cơ Bội nổ tung như quả dưa hấu. “Ôi!” Mọi người có mặt ở đây hít sâu, bọn họ bị dọa mất hồn mất vía. Anh lại dám giẫm chết Cơ Bội ngay trước mặt Cơ Vân ư? Cách làm của tên này quá đáng sợ rồi! Cơ Vân tức điên người, sùi bọt mép hét lên: “Á! Tên súc sinh kia, hôm nay lão phu phải khiến cho mày chịu thiên đao vạn quả!” AdvertisementDiệp Bắc Minh lười ngó Cơ Vân, anh xoay người nhìn về mấy thanh niên Thần Huyết kia. Rồi anh từ từ bước tới chỗ bọn họ, một con Huyết Long bay ra khỏi cơ thể. Gầm gừ! Tiếng rồng ngâm vang lên. Rầm! Rầm! Rầm! Hơn mười người bị nổ tung máu bay đầy trời, một đám thanh niên hậu duệ Thần Huyết đang vênh váo hống hách lăn đùng ra chết. “Á...” Máu văng đầy người Thôi Triệu, gã ngã phịch xụi lơ xuống đất. Từ sâu bên trong học viện Giám Sát truyền tới tiếng gào thét đau thấu tận tim gan. “Không!” “Tên súc sinh kia, mày dám giết cháu tao à?” “Hoàn Nhi!” “Dận Hi! Không...” Từ tiếng gào thét căm phẫn vang lên, bảy lão già lao tới như lũ thú hoang. Mỗi người đều tức giận đến mức lòi mắt ra, lòng họ như nhỏ máu. Ngay khi nhìn thấy bảy người kia. Ánh mắt già nua của Đế Khuyết trầm tư: “Trịnh Lôi Văn, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Năm ấy, lão phu đã gặp ông ta ở trận chiến công thành, dù một địch ba ở cùng cảnh giới cũng không rơi vào thế hạ phong!” “Lý Thái Hư, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Năm nghìn năm trước ông ta chính là kiếm đế của nhà họ Lý, kiếm kỹ rất thần sầu!” “Cổ Thiên Xuyên, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ! “Ông ta luyện đao đến thuần thục, đã từng dùng một đao chẻ đôi ngọn núi!” “Lục Uyên, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Một nghìn năm trước, lão phu đã từng so đấu với ông ta, ông ta là một đối thủ rất đáng sợ đấy!” “Hoàng Phủ Phong Tà, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Ông ta rất bí ẩn, am hiểu dùng độc dược, con người rất âm hiểm và ác độc!” “Phong Vu Cấm, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Cơ thể của ông ta rất khủng khiếp, đồng cấp gần như không một ai có thể phá vỡ phòng ngự của ông ta!” “Bắc Minh Chính, cảnh giới Vực Vương sơ kỳ!” “Gia tộc bọn họ không chỉ có được tiến hóa Thần Huyết ở chiến trường Thái Cổ, hình như còn có một dị hỏa nữa!” Xoạt! Xoạt! Xoạt! Cả bảy người cùng lao tới trước.