Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2572: Dứt khoát, gọn gàng!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Cậu đã phạm vào tội chết. Nếu cậu chịu bỏ vũ khí đầu hàng, lão phu có thể cho Hoa tộc một cơ hội, chỉ giết mình cậu!" ... "Nếu không, cậu và Hoa tộc sau lưng cậu sẽ vĩnh viễn không vươn lên được!" Diệp Bắc Minh sải bước lên trước: "Ông thì tính cái thá gì? Cũng xứng thẩm phán Hoa tộc?" "Trời ạ!" Trên quảng trường, mọi người bị dọa sợ, đều lùi lại. AdvertisementAi cũng hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh! Lão già vẫn trưng ra khuôn mặt không biểu cảm: "Lão phu đã cho cậu cơ hội, chính cậu không biết trân trọng!" "Vậy cậu đi chết đi!" Đang muốn ra tay. "Rống!" Đột nhiên, tiếng rồng ngâm truyền đến. Cảnh tượng khiến mọi người chấn động xuất hiện, bầu trời nhanh chóng hiện ra mấy chục vết nứt không gian. Xuyên qua những vết nứt không gian kia, bọn họ thấy được rất nhiều đầu hắc long vặn vẹo! "Đó là thứ gì?" Người của học viện Giám Sát ngây dại. "Đây là... Tộc Rồng đen?" Thân thể Đế Khuyết run lên: "Không phải bọn chúng đã ở ẩn rồi sao? Sao giờ lại đột nhiên xuất hiện..." Lão già kia cũng hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên một đám vết nứt không gian: "Hắc Long Vương, ông đang sống yên ổn ở Đại Lục Chân Võ". "Học viện Giám Sát nước giếng không phạm nước sông với ông, ông có ý gì đây?" Một giọng nói uy nghiêm vang lên: "Kẻ này, tộc Rồng đen tôi muốn!" Không thấy người, chỉ nghe được âm thanh. "Ông nói gì cơ?" Sắc mặt lão già trở nên cực kỳ khó coi: "Hắc Long Vương, nơi này là học viện Giám Sát, ông..." Giọng Hắc Long Vương trở nên lạnh hơn: "Ông không phục? Vậy đội quân của tộc Rồng đen tôi sẽ đến đó san bằng học viện Giám Sát!" Rống! Hàng loạt tiếng rồng ngâm vang lên. Mấy chục đầu rồng chui ra từ vết nứt không gian, lộ ra nửa thân mình, nhìn xuống học viện Giám Sát bên dưới. Ánh mắt đám người học viện Giám Sát hoảng sợ, không dám thở mạnh! "Ông!" Lão già tức giận đến suýt hộc máu, không dám nói thêm câu phản bác nào! Hắc Long Vương nói tiếp: "Diệp Bắc Minh, đi theo chúng tôi!" Ngay khi ai cũng cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ cứ thế mà đi. Âm thanh lạnh lẽo chợt vang lên: "Sư tỷ tôi bị thương nặng như vậy mà bảo tôi đi? Không có chuyện đó đâu!" "Tôi đã nói rồi, nợ máu cần phải trả bằng máu!" Trước mặt tất cả mọi người, anh bước lên trước. Đi đến trước mặt sáu người Cổ Thiên Xuyên, Lục Uyên, Hoàng Phủ Phong Tà, Phong Vu Cấm, Bắc Minh Chính, Cơ Vân Thương! Giơ tay chém một kiếm! Dứt khoát, gọn gàng! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Sáu cái đầu lâu cứ thế rơi trên mặt đất! Đủ loại biểu cảm từ trừng lớn mắt, hoảng sợ, chấn động, bất ngờ, không thể tưởng tượng nổi cứng lại! Sáu người này hoàn toàn chẳng thể ngờ, lão viện trưởng đã xuất hiện mà bọn họ còn bị Diệp Bắc Minh chém giết!
"Cậu đã phạm vào tội chết. Nếu cậu chịu bỏ vũ khí đầu hàng, lão phu có thể cho Hoa tộc một cơ hội, chỉ giết mình cậu!"
...
"Nếu không, cậu và Hoa tộc sau lưng cậu sẽ vĩnh viễn không vươn lên được!"
Diệp Bắc Minh sải bước lên trước: "Ông thì tính cái thá gì? Cũng xứng thẩm phán Hoa tộc?"
"Trời ạ!"
Trên quảng trường, mọi người bị dọa sợ, đều lùi lại.
Advertisement
Ai cũng hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh!
Lão già vẫn trưng ra khuôn mặt không biểu cảm: "Lão phu đã cho cậu cơ hội, chính cậu không biết trân trọng!"
"Vậy cậu đi chết đi!"
Đang muốn ra tay.
"Rống!"
Đột nhiên, tiếng rồng ngâm truyền đến.
Cảnh tượng khiến mọi người chấn động xuất hiện, bầu trời nhanh chóng hiện ra mấy chục vết nứt không gian.
Xuyên qua những vết nứt không gian kia, bọn họ thấy được rất nhiều đầu hắc long vặn vẹo!
"Đó là thứ gì?"
Người của học viện Giám Sát ngây dại.
"Đây là... Tộc Rồng đen?"
Thân thể Đế Khuyết run lên: "Không phải bọn chúng đã ở ẩn rồi sao? Sao giờ lại đột nhiên xuất hiện..."
Lão già kia cũng hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên một đám vết nứt không gian: "Hắc Long Vương, ông đang sống yên ổn ở Đại Lục Chân Võ".
"Học viện Giám Sát nước giếng không phạm nước sông với ông, ông có ý gì đây?"
Một giọng nói uy nghiêm vang lên: "Kẻ này, tộc Rồng đen tôi muốn!"
Không thấy người, chỉ nghe được âm thanh.
"Ông nói gì cơ?"
Sắc mặt lão già trở nên cực kỳ khó coi: "Hắc Long Vương, nơi này là học viện Giám Sát, ông..."
Giọng Hắc Long Vương trở nên lạnh hơn: "Ông không phục? Vậy đội quân của tộc Rồng đen tôi sẽ đến đó san bằng học viện Giám Sát!"
Rống!
Hàng loạt tiếng rồng ngâm vang lên.
Mấy chục đầu rồng chui ra từ vết nứt không gian, lộ ra nửa thân mình, nhìn xuống học viện Giám Sát bên dưới.
Ánh mắt đám người học viện Giám Sát hoảng sợ, không dám thở mạnh!
"Ông!"
Lão già tức giận đến suýt hộc máu, không dám nói thêm câu phản bác nào!
Hắc Long Vương nói tiếp: "Diệp Bắc Minh, đi theo chúng tôi!"
Ngay khi ai cũng cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ cứ thế mà đi.
Âm thanh lạnh lẽo chợt vang lên: "Sư tỷ tôi bị thương nặng như vậy mà bảo tôi đi? Không có chuyện đó đâu!"
"Tôi đã nói rồi, nợ máu cần phải trả bằng máu!"
Trước mặt tất cả mọi người, anh bước lên trước.
Đi đến trước mặt sáu người Cổ Thiên Xuyên, Lục Uyên, Hoàng Phủ Phong Tà, Phong Vu Cấm, Bắc Minh Chính, Cơ Vân Thương!
Giơ tay chém một kiếm!
Dứt khoát, gọn gàng!
Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!
Sáu cái đầu lâu cứ thế rơi trên mặt đất!
Đủ loại biểu cảm từ trừng lớn mắt, hoảng sợ, chấn động, bất ngờ, không thể tưởng tượng nổi cứng lại!
Sáu người này hoàn toàn chẳng thể ngờ, lão viện trưởng đã xuất hiện mà bọn họ còn bị Diệp Bắc Minh chém giết!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Cậu đã phạm vào tội chết. Nếu cậu chịu bỏ vũ khí đầu hàng, lão phu có thể cho Hoa tộc một cơ hội, chỉ giết mình cậu!" ... "Nếu không, cậu và Hoa tộc sau lưng cậu sẽ vĩnh viễn không vươn lên được!" Diệp Bắc Minh sải bước lên trước: "Ông thì tính cái thá gì? Cũng xứng thẩm phán Hoa tộc?" "Trời ạ!" Trên quảng trường, mọi người bị dọa sợ, đều lùi lại. AdvertisementAi cũng hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh! Lão già vẫn trưng ra khuôn mặt không biểu cảm: "Lão phu đã cho cậu cơ hội, chính cậu không biết trân trọng!" "Vậy cậu đi chết đi!" Đang muốn ra tay. "Rống!" Đột nhiên, tiếng rồng ngâm truyền đến. Cảnh tượng khiến mọi người chấn động xuất hiện, bầu trời nhanh chóng hiện ra mấy chục vết nứt không gian. Xuyên qua những vết nứt không gian kia, bọn họ thấy được rất nhiều đầu hắc long vặn vẹo! "Đó là thứ gì?" Người của học viện Giám Sát ngây dại. "Đây là... Tộc Rồng đen?" Thân thể Đế Khuyết run lên: "Không phải bọn chúng đã ở ẩn rồi sao? Sao giờ lại đột nhiên xuất hiện..." Lão già kia cũng hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên một đám vết nứt không gian: "Hắc Long Vương, ông đang sống yên ổn ở Đại Lục Chân Võ". "Học viện Giám Sát nước giếng không phạm nước sông với ông, ông có ý gì đây?" Một giọng nói uy nghiêm vang lên: "Kẻ này, tộc Rồng đen tôi muốn!" Không thấy người, chỉ nghe được âm thanh. "Ông nói gì cơ?" Sắc mặt lão già trở nên cực kỳ khó coi: "Hắc Long Vương, nơi này là học viện Giám Sát, ông..." Giọng Hắc Long Vương trở nên lạnh hơn: "Ông không phục? Vậy đội quân của tộc Rồng đen tôi sẽ đến đó san bằng học viện Giám Sát!" Rống! Hàng loạt tiếng rồng ngâm vang lên. Mấy chục đầu rồng chui ra từ vết nứt không gian, lộ ra nửa thân mình, nhìn xuống học viện Giám Sát bên dưới. Ánh mắt đám người học viện Giám Sát hoảng sợ, không dám thở mạnh! "Ông!" Lão già tức giận đến suýt hộc máu, không dám nói thêm câu phản bác nào! Hắc Long Vương nói tiếp: "Diệp Bắc Minh, đi theo chúng tôi!" Ngay khi ai cũng cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ cứ thế mà đi. Âm thanh lạnh lẽo chợt vang lên: "Sư tỷ tôi bị thương nặng như vậy mà bảo tôi đi? Không có chuyện đó đâu!" "Tôi đã nói rồi, nợ máu cần phải trả bằng máu!" Trước mặt tất cả mọi người, anh bước lên trước. Đi đến trước mặt sáu người Cổ Thiên Xuyên, Lục Uyên, Hoàng Phủ Phong Tà, Phong Vu Cấm, Bắc Minh Chính, Cơ Vân Thương! Giơ tay chém một kiếm! Dứt khoát, gọn gàng! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Sáu cái đầu lâu cứ thế rơi trên mặt đất! Đủ loại biểu cảm từ trừng lớn mắt, hoảng sợ, chấn động, bất ngờ, không thể tưởng tượng nổi cứng lại! Sáu người này hoàn toàn chẳng thể ngờ, lão viện trưởng đã xuất hiện mà bọn họ còn bị Diệp Bắc Minh chém giết!