Edit by Thời Âm Âm ______ "Xin chào, xin hỏi là trinh thám Tiêu phải không?" "Ngài là....." "Không cần quản tôi là ai, anh chỉ cần giúp tôi tra một người." "Chỗ tốt không thể thiếu anh." "Người nào" "Tiểu bá vương Ma Đô, Hạ Văn." Đêm khuya, người đàn ông, gọi điện thoại sang một quốc gia khác, anh nhớ hắn rồi, đã bốn năm chưa nhìn thấy hắn rồi. Lúc đầu anh rời đi, chỉ là muốn lúc quay về có thể xứng đôi với hắn, dù sao hắn cũng xuất sắc như vậy mà. Nhưng, bây giờ, anh đợi không nổi nữa rồi, anh muốn lập tức quay về gặp hắn, bởi vì, anh không có tin tức của hắn rồi. Mà bên khác Tiêu Cảnh rất là nghi ngờ, nam giới ngoại quốc này gọi cho hắn là ai, Tiêu Cảnh muốn biết thân phận của một người chẳng hề khó, nhưng cậu muốn nghe anh chính miệng nói cho cậu biết. Mà điều khiến Tiêu Cảnh càng thêm nghi ngờ là, người đàn ông đó tại sao mời hắn đi làm việc nhỏ như thế này. Tiểu Tam gia luôn luôn đường hoàng, tùy tiện lên mạng tìm kiếm là có thể biết không ít. Chẳng nhẽ, là muốn biết tiểu Tam gia…
Chương 19: Bị chụp lén rồi (1)
Tam Gia, Tôi Thích CậuTác giả: Tỉnh MịTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcEdit by Thời Âm Âm ______ "Xin chào, xin hỏi là trinh thám Tiêu phải không?" "Ngài là....." "Không cần quản tôi là ai, anh chỉ cần giúp tôi tra một người." "Chỗ tốt không thể thiếu anh." "Người nào" "Tiểu bá vương Ma Đô, Hạ Văn." Đêm khuya, người đàn ông, gọi điện thoại sang một quốc gia khác, anh nhớ hắn rồi, đã bốn năm chưa nhìn thấy hắn rồi. Lúc đầu anh rời đi, chỉ là muốn lúc quay về có thể xứng đôi với hắn, dù sao hắn cũng xuất sắc như vậy mà. Nhưng, bây giờ, anh đợi không nổi nữa rồi, anh muốn lập tức quay về gặp hắn, bởi vì, anh không có tin tức của hắn rồi. Mà bên khác Tiêu Cảnh rất là nghi ngờ, nam giới ngoại quốc này gọi cho hắn là ai, Tiêu Cảnh muốn biết thân phận của một người chẳng hề khó, nhưng cậu muốn nghe anh chính miệng nói cho cậu biết. Mà điều khiến Tiêu Cảnh càng thêm nghi ngờ là, người đàn ông đó tại sao mời hắn đi làm việc nhỏ như thế này. Tiểu Tam gia luôn luôn đường hoàng, tùy tiện lên mạng tìm kiếm là có thể biết không ít. Chẳng nhẽ, là muốn biết tiểu Tam gia… Edit by Thời Âm Âm______Sau khi công bố tất cả các lớp, các học viên đều trở về khách sạn.Lục Ảnh không biết tiếp theo phải đi ký túc xá của cơ sở, sau khi trở về liền nằm lên giường ngủ."Cậu làm gì vậy?"Ai biết vừa ngủ liền bị Tiếu Tận Hoan đạp một phát."Tiểu Ảnh, chúng ta phải đi rồi, sao cậu vẫn chưa thu dọn hành lí.""Tình huống gì.""Bỏ đi, tạm thời cũng không nói rõ được."Tiếu Tận Hoan đi đến trước tủ đồ của Lục Ảnh, đem đồ có thể dùng được đựng vào trong.Đột nhiên đụng phải một thứ gì đó mềm mềm.Cầm ra xem thử dĩ nhiên là là một túi bông vải."Tiểu Ảnh đây là cái gì, cậu sao lại có loại đồ vật này?"Lục Ảnh vừa mời dậy tính khí không phải là rất tốt, nhìn thấy trong tay Tiếu Tận Hoan cầm phải bí mật nhỏ của bản thân mình, cả người cảm giác đều bực lên."Bỏ xuống."Lục Ảnh rất ít khi gầm nhẹ một tiếng, Tiếu Tận Hoan bị dọa nhẹ buông tay, túi bông vải rơi xuống đất, văng đi một hướng.Tiếu Tận Hoan cẩn thận nhìn sắc mặt của Lục Ảnh, cảm giác khí áp đã thấp rất nhiều."Bỏ đi."Nghe được câu này, Tiếu Tận Hoan xem như thở dài nhẹ nhõm một hơi.Dáng vẻ của Tiểu Ảnh thật dọa người, quá đáng sợ, anh anh anh.......Tiếu Tận Hoan nhảy qua cái sáp khúc nhỏ tiếp tục thu dọn đồ đạc cho Lục Ảnh.Bộ dáng của cô ấy khiến Lục Ảnh khó mà từ chối.
Edit by Thời Âm Âm
______
Sau khi công bố tất cả các lớp, các học viên đều trở về khách sạn.
Lục Ảnh không biết tiếp theo phải đi ký túc xá của cơ sở, sau khi trở về liền nằm lên giường ngủ.
"Cậu làm gì vậy?"
Ai biết vừa ngủ liền bị Tiếu Tận Hoan đạp một phát.
"Tiểu Ảnh, chúng ta phải đi rồi, sao cậu vẫn chưa thu dọn hành lí."
"Tình huống gì."
"Bỏ đi, tạm thời cũng không nói rõ được."
Tiếu Tận Hoan đi đến trước tủ đồ của Lục Ảnh, đem đồ có thể dùng được đựng vào trong.
Đột nhiên đụng phải một thứ gì đó mềm mềm.
Cầm ra xem thử dĩ nhiên là là một túi bông vải.
"Tiểu Ảnh đây là cái gì, cậu sao lại có loại đồ vật này?"
Lục Ảnh vừa mời dậy tính khí không phải là rất tốt, nhìn thấy trong tay Tiếu Tận Hoan cầm phải bí mật nhỏ của bản thân mình, cả người cảm giác đều bực lên.
"Bỏ xuống."
Lục Ảnh rất ít khi gầm nhẹ một tiếng, Tiếu Tận Hoan bị dọa nhẹ buông tay, túi bông vải rơi xuống đất, văng đi một hướng.
Tiếu Tận Hoan cẩn thận nhìn sắc mặt của Lục Ảnh, cảm giác khí áp đã thấp rất nhiều.
"Bỏ đi."
Nghe được câu này, Tiếu Tận Hoan xem như thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Dáng vẻ của Tiểu Ảnh thật dọa người, quá đáng sợ, anh anh anh.
......
Tiếu Tận Hoan nhảy qua cái sáp khúc nhỏ tiếp tục thu dọn đồ đạc cho Lục Ảnh.
Bộ dáng của cô ấy khiến Lục Ảnh khó mà từ chối.
Tam Gia, Tôi Thích CậuTác giả: Tỉnh MịTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcEdit by Thời Âm Âm ______ "Xin chào, xin hỏi là trinh thám Tiêu phải không?" "Ngài là....." "Không cần quản tôi là ai, anh chỉ cần giúp tôi tra một người." "Chỗ tốt không thể thiếu anh." "Người nào" "Tiểu bá vương Ma Đô, Hạ Văn." Đêm khuya, người đàn ông, gọi điện thoại sang một quốc gia khác, anh nhớ hắn rồi, đã bốn năm chưa nhìn thấy hắn rồi. Lúc đầu anh rời đi, chỉ là muốn lúc quay về có thể xứng đôi với hắn, dù sao hắn cũng xuất sắc như vậy mà. Nhưng, bây giờ, anh đợi không nổi nữa rồi, anh muốn lập tức quay về gặp hắn, bởi vì, anh không có tin tức của hắn rồi. Mà bên khác Tiêu Cảnh rất là nghi ngờ, nam giới ngoại quốc này gọi cho hắn là ai, Tiêu Cảnh muốn biết thân phận của một người chẳng hề khó, nhưng cậu muốn nghe anh chính miệng nói cho cậu biết. Mà điều khiến Tiêu Cảnh càng thêm nghi ngờ là, người đàn ông đó tại sao mời hắn đi làm việc nhỏ như thế này. Tiểu Tam gia luôn luôn đường hoàng, tùy tiện lên mạng tìm kiếm là có thể biết không ít. Chẳng nhẽ, là muốn biết tiểu Tam gia… Edit by Thời Âm Âm______Sau khi công bố tất cả các lớp, các học viên đều trở về khách sạn.Lục Ảnh không biết tiếp theo phải đi ký túc xá của cơ sở, sau khi trở về liền nằm lên giường ngủ."Cậu làm gì vậy?"Ai biết vừa ngủ liền bị Tiếu Tận Hoan đạp một phát."Tiểu Ảnh, chúng ta phải đi rồi, sao cậu vẫn chưa thu dọn hành lí.""Tình huống gì.""Bỏ đi, tạm thời cũng không nói rõ được."Tiếu Tận Hoan đi đến trước tủ đồ của Lục Ảnh, đem đồ có thể dùng được đựng vào trong.Đột nhiên đụng phải một thứ gì đó mềm mềm.Cầm ra xem thử dĩ nhiên là là một túi bông vải."Tiểu Ảnh đây là cái gì, cậu sao lại có loại đồ vật này?"Lục Ảnh vừa mời dậy tính khí không phải là rất tốt, nhìn thấy trong tay Tiếu Tận Hoan cầm phải bí mật nhỏ của bản thân mình, cả người cảm giác đều bực lên."Bỏ xuống."Lục Ảnh rất ít khi gầm nhẹ một tiếng, Tiếu Tận Hoan bị dọa nhẹ buông tay, túi bông vải rơi xuống đất, văng đi một hướng.Tiếu Tận Hoan cẩn thận nhìn sắc mặt của Lục Ảnh, cảm giác khí áp đã thấp rất nhiều."Bỏ đi."Nghe được câu này, Tiếu Tận Hoan xem như thở dài nhẹ nhõm một hơi.Dáng vẻ của Tiểu Ảnh thật dọa người, quá đáng sợ, anh anh anh.......Tiếu Tận Hoan nhảy qua cái sáp khúc nhỏ tiếp tục thu dọn đồ đạc cho Lục Ảnh.Bộ dáng của cô ấy khiến Lục Ảnh khó mà từ chối.