Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2594: “Nhà họ Diệp có tư cách đó sao?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đế Khuyết sửng sốt: “Liên minh ư?” “Đúng vậy, liên minh”. Diệp Bắc Minh gật đầu một cách hiển nhiên: “Cả hai bên có địa vị ngang nhau, tôi cũng không bị các quy tắc của các người trói buộc!” Sắc mặt Đế Khuyết hơn trầm xuống: “Cậu Diệp, tôi nghĩ cậu hiểu nhầm rồi”. “Đế tộc chúng tôi không cần linh minh với gia tộc nào cả, cái chúng tôi cần chính là cậu Diệp gia nhập Đế tộc mà thôi!” AdvertisementÔng ta coi trọng Diệp Bắc Minh. Không có nghĩa là coi trọng cả nhà họ Diệp. Có thể nói rằng ngoại trừ Diệp Bắc Minh ra, thì Đế tộc khinh thường tất cả người nhà họ Diệp. Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Vậy thì không cần bàn bạc gì nữa, tiễn khách!” AdvertisementSắc mặt Đế Khuyết lập tức tối sầm: “Cậu Diệp, tuy cậu có chút thực lực đó nhưng sợ rằng cậu còn chưa biết rõ về thực lực của Đế tộc đâu nhỉ!” “Nếu cậu muốn gia nhập Đế tộc thì lão phu giơ cả hai tay hoan nghênh!” “Nhưng nếu là liên minh, dựa vào thực lực của nhà họ Diệp... ha ha”, Đế Khuyết cười khẩy nói: “Dẫu có là ở thời kỳ mạnh nhất của Diệp Phá Thiên khi xưa cũng không có tư cách ấy!” Đế Khởi La luống cuống: “Ông Chín, ông nói cái gì thế”. “Chẳng phải khi chúng ta tới đây đã thống nhất với nhau rồi hay sao, thế nào lại thành như vậy chứ?” Đế Khuyết hừ nói: “Cậu ta muốn liên minh chả khác nào mơ mộng hão huyền!” “Diệp Bắc Minh, cậu vẫn nên cân nhắc một chút đi, một là gia nhập Đế tộc”. “Vứt bỏ họ Diệp của mình đổi thành họ của Đế tộc bọn tôi!” “Hai là chúng tôi sẽ thu hồi toàn bộ điều kiện cho cậu vừa rồi lại!” Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Tiễn khách!” Một tên người hầu bước lên nói: “Vâng thưa cậu chủ! Hai vị, xin mời trở về”. “Hừ!” Đế Khuyết hừ, phất tay áo rời đi. Trước khi đi ông ta để lại một câu: “Tám gia tộc Thần Huyết kia không phải hàng dễ xơi đâu!” “Diệp Bắc Minh, tôi tin rằng cậu sẽ hối hận sớm thôi”. “Đế tộc bọn tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, bất cứ lúc nào cậu cũng có thể đổi ý liên hệ với bọn tôi!” Rồi ông ta để lại một miếng ngọc bội. Diệp Bắc Minh chỉ tay ra, ngọc bội hóa thành một đống bột mịn: “Không cần”. Đế Khuyết tức điên, bật cười nói: “Ha ha ha ha, được lắm!” “Diệp Bắc Minh, tôi xem một mình cậu làm cách nào chống lại tám gia tộc Thần Huyết kia!” Sau khi bọn họ rời khỏi nhà họ Diệp. Đế Khởi La tức giậm chân: “Ông Chín, sao ông lại nói vậy chứ!” Chúng ta đâu có định vậy đâu!” Gương mặt già nua của Đế Khuyết tối sầm lại rồi lắc đầu bảo: “Điều này sao có thể trách ông được chứ? Tên nhóc này lại muốn liên minh với Đế tộc đó!” “Nhà họ Diệp có tư cách đó sao?” Đế Khởi La trầm ngâm nói: “Ông Chín không thấy thiên phú của cậu ta ư?” Đế Khuyết lắc đầu đáp: “Thiên phú cái gì chứ, tất cả đều dựa vào thanh kiếm kia!” “Nếu không phải nhờ thanh kiếm kia thì thiên phú của cậu ta cũng bình thường thôi!”
Đế Khuyết sửng sốt: “Liên minh ư?”
“Đúng vậy, liên minh”.
Diệp Bắc Minh gật đầu một cách hiển nhiên: “Cả hai bên có địa vị ngang nhau, tôi cũng không bị các quy tắc của các người trói buộc!”
Sắc mặt Đế Khuyết hơn trầm xuống: “Cậu Diệp, tôi nghĩ cậu hiểu nhầm rồi”.
“Đế tộc chúng tôi không cần linh minh với gia tộc nào cả, cái chúng tôi cần chính là cậu Diệp gia nhập Đế tộc mà thôi!”
Advertisement
Ông ta coi trọng Diệp Bắc Minh.
Không có nghĩa là coi trọng cả nhà họ Diệp.
Có thể nói rằng ngoại trừ Diệp Bắc Minh ra, thì Đế tộc khinh thường tất cả người nhà họ Diệp.
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Vậy thì không cần bàn bạc gì nữa, tiễn khách!”
Advertisement
Sắc mặt Đế Khuyết lập tức tối sầm: “Cậu Diệp, tuy cậu có chút thực lực đó nhưng sợ rằng cậu còn chưa biết rõ về thực lực của Đế tộc đâu nhỉ!”
“Nếu cậu muốn gia nhập Đế tộc thì lão phu giơ cả hai tay hoan nghênh!”
“Nhưng nếu là liên minh, dựa vào thực lực của nhà họ Diệp... ha ha”, Đế Khuyết cười khẩy nói: “Dẫu có là ở thời kỳ mạnh nhất của Diệp Phá Thiên khi xưa cũng không có tư cách ấy!”
Đế Khởi La luống cuống: “Ông Chín, ông nói cái gì thế”.
“Chẳng phải khi chúng ta tới đây đã thống nhất với nhau rồi hay sao, thế nào lại thành như vậy chứ?”
Đế Khuyết hừ nói: “Cậu ta muốn liên minh chả khác nào mơ mộng hão huyền!”
“Diệp Bắc Minh, cậu vẫn nên cân nhắc một chút đi, một là gia nhập Đế tộc”.
“Vứt bỏ họ Diệp của mình đổi thành họ của Đế tộc bọn tôi!”
“Hai là chúng tôi sẽ thu hồi toàn bộ điều kiện cho cậu vừa rồi lại!”
Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Tiễn khách!”
Một tên người hầu bước lên nói: “Vâng thưa cậu chủ! Hai vị, xin mời trở về”.
“Hừ!”
Đế Khuyết hừ, phất tay áo rời đi.
Trước khi đi ông ta để lại một câu: “Tám gia tộc Thần Huyết kia không phải hàng dễ xơi đâu!”
“Diệp Bắc Minh, tôi tin rằng cậu sẽ hối hận sớm thôi”.
“Đế tộc bọn tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, bất cứ lúc nào cậu cũng có thể đổi ý liên hệ với bọn tôi!”
Rồi ông ta để lại một miếng ngọc bội.
Diệp Bắc Minh chỉ tay ra, ngọc bội hóa thành một đống bột mịn: “Không cần”.
Đế Khuyết tức điên, bật cười nói: “Ha ha ha ha, được lắm!”
“Diệp Bắc Minh, tôi xem một mình cậu làm cách nào chống lại tám gia tộc Thần Huyết kia!”
Sau khi bọn họ rời khỏi nhà họ Diệp.
Đế Khởi La tức giậm chân: “Ông Chín, sao ông lại nói vậy chứ!”
Chúng ta đâu có định vậy đâu!”
Gương mặt già nua của Đế Khuyết tối sầm lại rồi lắc đầu bảo: “Điều này sao có thể trách ông được chứ? Tên nhóc này lại muốn liên minh với Đế tộc đó!”
“Nhà họ Diệp có tư cách đó sao?”
Đế Khởi La trầm ngâm nói: “Ông Chín không thấy thiên phú của cậu ta ư?”
Đế Khuyết lắc đầu đáp: “Thiên phú cái gì chứ, tất cả đều dựa vào thanh kiếm kia!”
“Nếu không phải nhờ thanh kiếm kia thì thiên phú của cậu ta cũng bình thường thôi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đế Khuyết sửng sốt: “Liên minh ư?” “Đúng vậy, liên minh”. Diệp Bắc Minh gật đầu một cách hiển nhiên: “Cả hai bên có địa vị ngang nhau, tôi cũng không bị các quy tắc của các người trói buộc!” Sắc mặt Đế Khuyết hơn trầm xuống: “Cậu Diệp, tôi nghĩ cậu hiểu nhầm rồi”. “Đế tộc chúng tôi không cần linh minh với gia tộc nào cả, cái chúng tôi cần chính là cậu Diệp gia nhập Đế tộc mà thôi!” AdvertisementÔng ta coi trọng Diệp Bắc Minh. Không có nghĩa là coi trọng cả nhà họ Diệp. Có thể nói rằng ngoại trừ Diệp Bắc Minh ra, thì Đế tộc khinh thường tất cả người nhà họ Diệp. Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Vậy thì không cần bàn bạc gì nữa, tiễn khách!” AdvertisementSắc mặt Đế Khuyết lập tức tối sầm: “Cậu Diệp, tuy cậu có chút thực lực đó nhưng sợ rằng cậu còn chưa biết rõ về thực lực của Đế tộc đâu nhỉ!” “Nếu cậu muốn gia nhập Đế tộc thì lão phu giơ cả hai tay hoan nghênh!” “Nhưng nếu là liên minh, dựa vào thực lực của nhà họ Diệp... ha ha”, Đế Khuyết cười khẩy nói: “Dẫu có là ở thời kỳ mạnh nhất của Diệp Phá Thiên khi xưa cũng không có tư cách ấy!” Đế Khởi La luống cuống: “Ông Chín, ông nói cái gì thế”. “Chẳng phải khi chúng ta tới đây đã thống nhất với nhau rồi hay sao, thế nào lại thành như vậy chứ?” Đế Khuyết hừ nói: “Cậu ta muốn liên minh chả khác nào mơ mộng hão huyền!” “Diệp Bắc Minh, cậu vẫn nên cân nhắc một chút đi, một là gia nhập Đế tộc”. “Vứt bỏ họ Diệp của mình đổi thành họ của Đế tộc bọn tôi!” “Hai là chúng tôi sẽ thu hồi toàn bộ điều kiện cho cậu vừa rồi lại!” Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Tiễn khách!” Một tên người hầu bước lên nói: “Vâng thưa cậu chủ! Hai vị, xin mời trở về”. “Hừ!” Đế Khuyết hừ, phất tay áo rời đi. Trước khi đi ông ta để lại một câu: “Tám gia tộc Thần Huyết kia không phải hàng dễ xơi đâu!” “Diệp Bắc Minh, tôi tin rằng cậu sẽ hối hận sớm thôi”. “Đế tộc bọn tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, bất cứ lúc nào cậu cũng có thể đổi ý liên hệ với bọn tôi!” Rồi ông ta để lại một miếng ngọc bội. Diệp Bắc Minh chỉ tay ra, ngọc bội hóa thành một đống bột mịn: “Không cần”. Đế Khuyết tức điên, bật cười nói: “Ha ha ha ha, được lắm!” “Diệp Bắc Minh, tôi xem một mình cậu làm cách nào chống lại tám gia tộc Thần Huyết kia!” Sau khi bọn họ rời khỏi nhà họ Diệp. Đế Khởi La tức giậm chân: “Ông Chín, sao ông lại nói vậy chứ!” Chúng ta đâu có định vậy đâu!” Gương mặt già nua của Đế Khuyết tối sầm lại rồi lắc đầu bảo: “Điều này sao có thể trách ông được chứ? Tên nhóc này lại muốn liên minh với Đế tộc đó!” “Nhà họ Diệp có tư cách đó sao?” Đế Khởi La trầm ngâm nói: “Ông Chín không thấy thiên phú của cậu ta ư?” Đế Khuyết lắc đầu đáp: “Thiên phú cái gì chứ, tất cả đều dựa vào thanh kiếm kia!” “Nếu không phải nhờ thanh kiếm kia thì thiên phú của cậu ta cũng bình thường thôi!”