Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2609: Cảnh giới Vực Vương hậu kỳ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Có người kinh sợ nói: “Chắc không phải là sương máu đó chứ…”   “Cái gì?”   Đồng tử của mọi người co mạnh lại, hít khí lạnh: “Suýt!”   Soạt! Soạt! Soạt!   Mười mấy ông lão trên ghế trọng tài đều trừng mở to mắt, sượt một cái đứng bật lên!   Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh trên đài võ đạo như nhìn thấy ma, đôi mắt hoàn toàn không rời nổi!   “Việc này!”   Hoa Côn Luân thộn người, ông ta đã chuẩn bị ra tay cứu người.   Nhưng… ông ta đã nhìn thấy gì?   Con ngươi của ông lão bên cạnh suýt nổ tung: “Lão Hoa, ông nhìn thấy chưa?”   “Trời ơi! Tốc độ, sức mạnh của tên nhóc này!”   “Suýt!”   Một luồng ý lạnh từ bàn chân của ông lão vụt thẳng lên thiên linh cái.   Phùng Vũ sợ đến trượt mông ngồi xuống đất, kinh hãi toát mồ hôi: “Ôi mẹ ơi!”   Cả người Đạm Đài U Nguyệt ngẩn ngơ tại chỗ: ‘Tốc độ nhanh quá, vừa nãy anh ta đã giết Lục Tử Húc? Làm sao có thể!’   Lúc này, cả đài võ đạo rơi vào tĩnh lặng như cái chết!   Cảnh giới Thần Vương sơ kỳ giết cảnh giới Tôn Giả!   Vị trí một ngàn lẻ một bảng xếp hạng Thương Khung, đổi chủ!   Trong ánh mắt chấn hãi của hàng vạn người, ánh mắt Diệp Bắc Minh khóa chặt Trịnh Nhất Hàm: “Đến lượt cô rồi!”   Trịnh Nhất Hàm sợ đến đôi mắt đỏ rực, tràn đầy tia máu hét lớn: “Tôi nhận thua, tôi nhận thua thật!”   Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Khi cô ức h**p Nhược Giai, đã là một người chết rồi!”   Vừa dứt lời, sát khí kinh thiên từ trong cơ thể Diệp Bắc Minh bùng phát ra!   Ùn ùn kéo đến, dường như cuốn cả đài võ đạo!   Trên ghế trọng tài phía xa, khuôn mặt một ông lão mặc cẩm bào bỗng biến sắc, tức giận thét một tiếng: “Nhóc con, cậu dừng tay lại cho tôi!”   Diệp Bắc Minh không thèm nhìn đến, tấn công một quyền về hướng Trịnh Nhất Hàm!   “Nhóc con, cậu dám phớt lờ lời của tôi?”   Ông lão mặc cẩm bào gào thét một tiếng, nhảy vụt lên, lập tức đáp xuống đài võ đạo!   Chặn trước mặt Trịnh Nhất Hàm.   Tấn công một quyền!   Khoảnh khắc hai nắm đấm chạm nhau, bùng phát sóng khí ngút trời.   Phập!   Cả đài võ đạo ầm ầm, Diệp Bắc Minh bị đánh lùi lại mười mấy bước mới dừng lại.   Ông lão mặc cẩm bào cũng lùi lại ba bước!   Mỗi một bước chạm xuống, dưới chân đều xuất hiện một cái hố sâu to bằng miệng bát!  “Suýt!”    Dưới đài võ đào lại vang lên tiếng hít khí lạnh!    Ông lão tên là Trịnh Bách Xuyên, là một trong trưởng lão của Tổng viện Giám sát!    Cảnh giới Vực Vương hậu kỳ!    Mà lại bị một quyền của một cảnh giới Thần Vương sơ kỳ đánh lùi lại ba bước?    Tuy Diệp Bắc Minh cũng lùi lại mười mấy bước, nhưng anh là cảnh giới Thần Vương sơ kỳ!   

 

 Có người kinh sợ nói: “Chắc không phải là sương máu đó chứ…”  

 

“Cái gì?”  

 

Đồng tử của mọi người co mạnh lại, hít khí lạnh: “Suýt!”  

 

Soạt! Soạt! Soạt!  

 

Mười mấy ông lão trên ghế trọng tài đều trừng mở to mắt, sượt một cái đứng bật lên!  

 

Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh trên đài võ đạo như nhìn thấy ma, đôi mắt hoàn toàn không rời nổi!  

 

“Việc này!”  

 

Hoa Côn Luân thộn người, ông ta đã chuẩn bị ra tay cứu người.  

 

Nhưng… ông ta đã nhìn thấy gì?  

 

Con ngươi của ông lão bên cạnh suýt nổ tung: “Lão Hoa, ông nhìn thấy chưa?”  

 

“Trời ơi! Tốc độ, sức mạnh của tên nhóc này!”  

 

“Suýt!”  

 

Một luồng ý lạnh từ bàn chân của ông lão vụt thẳng lên thiên linh cái.  

 

Phùng Vũ sợ đến trượt mông ngồi xuống đất, kinh hãi toát mồ hôi: “Ôi mẹ ơi!”  

 

Cả người Đạm Đài U Nguyệt ngẩn ngơ tại chỗ: ‘Tốc độ nhanh quá, vừa nãy anh ta đã giết Lục Tử Húc? Làm sao có thể!’  

 

Lúc này, cả đài võ đạo rơi vào tĩnh lặng như cái chết!  

 

Cảnh giới Thần Vương sơ kỳ giết cảnh giới Tôn Giả!  

 

Vị trí một ngàn lẻ một bảng xếp hạng Thương Khung, đổi chủ!  

 

Trong ánh mắt chấn hãi của hàng vạn người, ánh mắt Diệp Bắc Minh khóa chặt Trịnh Nhất Hàm: “Đến lượt cô rồi!”  

 

Trịnh Nhất Hàm sợ đến đôi mắt đỏ rực, tràn đầy tia máu hét lớn: “Tôi nhận thua, tôi nhận thua thật!”  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Khi cô ức h**p Nhược Giai, đã là một người chết rồi!”  

 

Vừa dứt lời, sát khí kinh thiên từ trong cơ thể Diệp Bắc Minh bùng phát ra!  

 

Ùn ùn kéo đến, dường như cuốn cả đài võ đạo!  

 

Trên ghế trọng tài phía xa, khuôn mặt một ông lão mặc cẩm bào bỗng biến sắc, tức giận thét một tiếng: “Nhóc con, cậu dừng tay lại cho tôi!”  

 

Diệp Bắc Minh không thèm nhìn đến, tấn công một quyền về hướng Trịnh Nhất Hàm!  

 

“Nhóc con, cậu dám phớt lờ lời của tôi?”  

 

Ông lão mặc cẩm bào gào thét một tiếng, nhảy vụt lên, lập tức đáp xuống đài võ đạo!  

 

Chặn trước mặt Trịnh Nhất Hàm.  

 

Tấn công một quyền!  

 

Khoảnh khắc hai nắm đấm chạm nhau, bùng phát sóng khí ngút trời.  

 

Phập!  

 

Cả đài võ đạo ầm ầm, Diệp Bắc Minh bị đánh lùi lại mười mấy bước mới dừng lại.  

 

Ông lão mặc cẩm bào cũng lùi lại ba bước!  

 

Mỗi một bước chạm xuống, dưới chân đều xuất hiện một cái hố sâu to bằng miệng bát!  

“Suýt!”  

 

 

Dưới đài võ đào lại vang lên tiếng hít khí lạnh!  

 

 

Ông lão tên là Trịnh Bách Xuyên, là một trong trưởng lão của Tổng viện Giám sát!  

 

 

Cảnh giới Vực Vương hậu kỳ!  

 

 

Mà lại bị một quyền của một cảnh giới Thần Vương sơ kỳ đánh lùi lại ba bước?  

 

 

Tuy Diệp Bắc Minh cũng lùi lại mười mấy bước, nhưng anh là cảnh giới Thần Vương sơ kỳ!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Có người kinh sợ nói: “Chắc không phải là sương máu đó chứ…”   “Cái gì?”   Đồng tử của mọi người co mạnh lại, hít khí lạnh: “Suýt!”   Soạt! Soạt! Soạt!   Mười mấy ông lão trên ghế trọng tài đều trừng mở to mắt, sượt một cái đứng bật lên!   Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh trên đài võ đạo như nhìn thấy ma, đôi mắt hoàn toàn không rời nổi!   “Việc này!”   Hoa Côn Luân thộn người, ông ta đã chuẩn bị ra tay cứu người.   Nhưng… ông ta đã nhìn thấy gì?   Con ngươi của ông lão bên cạnh suýt nổ tung: “Lão Hoa, ông nhìn thấy chưa?”   “Trời ơi! Tốc độ, sức mạnh của tên nhóc này!”   “Suýt!”   Một luồng ý lạnh từ bàn chân của ông lão vụt thẳng lên thiên linh cái.   Phùng Vũ sợ đến trượt mông ngồi xuống đất, kinh hãi toát mồ hôi: “Ôi mẹ ơi!”   Cả người Đạm Đài U Nguyệt ngẩn ngơ tại chỗ: ‘Tốc độ nhanh quá, vừa nãy anh ta đã giết Lục Tử Húc? Làm sao có thể!’   Lúc này, cả đài võ đạo rơi vào tĩnh lặng như cái chết!   Cảnh giới Thần Vương sơ kỳ giết cảnh giới Tôn Giả!   Vị trí một ngàn lẻ một bảng xếp hạng Thương Khung, đổi chủ!   Trong ánh mắt chấn hãi của hàng vạn người, ánh mắt Diệp Bắc Minh khóa chặt Trịnh Nhất Hàm: “Đến lượt cô rồi!”   Trịnh Nhất Hàm sợ đến đôi mắt đỏ rực, tràn đầy tia máu hét lớn: “Tôi nhận thua, tôi nhận thua thật!”   Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Khi cô ức h**p Nhược Giai, đã là một người chết rồi!”   Vừa dứt lời, sát khí kinh thiên từ trong cơ thể Diệp Bắc Minh bùng phát ra!   Ùn ùn kéo đến, dường như cuốn cả đài võ đạo!   Trên ghế trọng tài phía xa, khuôn mặt một ông lão mặc cẩm bào bỗng biến sắc, tức giận thét một tiếng: “Nhóc con, cậu dừng tay lại cho tôi!”   Diệp Bắc Minh không thèm nhìn đến, tấn công một quyền về hướng Trịnh Nhất Hàm!   “Nhóc con, cậu dám phớt lờ lời của tôi?”   Ông lão mặc cẩm bào gào thét một tiếng, nhảy vụt lên, lập tức đáp xuống đài võ đạo!   Chặn trước mặt Trịnh Nhất Hàm.   Tấn công một quyền!   Khoảnh khắc hai nắm đấm chạm nhau, bùng phát sóng khí ngút trời.   Phập!   Cả đài võ đạo ầm ầm, Diệp Bắc Minh bị đánh lùi lại mười mấy bước mới dừng lại.   Ông lão mặc cẩm bào cũng lùi lại ba bước!   Mỗi một bước chạm xuống, dưới chân đều xuất hiện một cái hố sâu to bằng miệng bát!  “Suýt!”    Dưới đài võ đào lại vang lên tiếng hít khí lạnh!    Ông lão tên là Trịnh Bách Xuyên, là một trong trưởng lão của Tổng viện Giám sát!    Cảnh giới Vực Vương hậu kỳ!    Mà lại bị một quyền của một cảnh giới Thần Vương sơ kỳ đánh lùi lại ba bước?    Tuy Diệp Bắc Minh cũng lùi lại mười mấy bước, nhưng anh là cảnh giới Thần Vương sơ kỳ!   

Chương 2609: Cảnh giới Vực Vương hậu kỳ!