Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2627: "Chu Khung!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lão tổ Kiếm tông nhìn chằm chằm vào kiếm Thừa Ảnh: "Kiếm linh chủ động bảo vệ chủ, quả nhiên cô đã lấy được truyền thừa của Vạn Đạo Kiếm Chủ!"    "Con nhóc kia, đi theo Kiếm tông của ta, chép hết kiếm kỹ ngươi biết ra!"   "Lão phu sẽ tha mạng cho cô!"   Hạ Nhược Tuyết cười nhạt: "Ông nằm mơ đi!"   "Thế hả?"   Mặt lão tổ Kiếm tông đầy nghiền ngẫm.    AdvertisementÔng ta giơ tay lên đánh vào không khí một trảo, một sức mạnh cường đại tấn công tới.   Diệp Thanh Lam bay ra ngoài, bàn tay gầy guộc tóm lấy cổ bà!   "Buông dì Lam ra!"   Đôi mắt Hạ Nhược Tuyết đầy tia máu, vô cùng nóng nảy.   Biểu cảm của lão tổ Kiếm tông đầy lạnh lùng: "Cô không muốn lão đây bóp nát cổ cô ta chứ?"   "Tôi đếm đến ba, cô cân nhắc đi, hoặc là đồng ý với yêu cầu của lão đây!"   "Hoặc là, lão đây sẽ g**t ch*t một người nhà họ Diệp ngay!"   "Ba!"   "Hai!"   Bàn tay ông ta tăng thêm sức!   Cảm giác hít thở không thông truyền đến!   Mặt Diệp Thanh Lam nháy mắt tím tái.   Hạ Nhược Tuyết vội vàng nói: "Đừng mà! Tôi đồng ý!"   ...   Lúc này, Vương Chỉ Dao đang giới thiệu học viện Giám Sát cho Diệp Bắc Minh.   Mí mắt Diệp Bắc Minh không ngừng nhảy: "Tiểu Tháp, có chuyện gì vậy?"   "Tôi luôn thấy bất an!"   Ngay sau đó.   Phùng Vũ gấp gáp xông vào: "Cậu Diệp, cái đó... Có lẽ..."   "Sao thế?"   Diệp Bắc Minh thở chậm lại, anh có dự cảm xấu.   Phùng Vũ hơi ngại ngùng, mặt đỏ bừng: "Cậu Diệp, chúng tôi..."   Diệp Bắc Minh quát lớn: "Nói mau!"   Phùng Vũ run lên, vội vàng giải thích: "Là thế này, tổng viện sắp xếp cho sáu cao thủ cảnh giới Tôn Giả bảo vệ nhà họ Diệp".   "Nhưng mới vừa rồi, bài vị của năm trong sáu Tôn Giả đã vỡ rồi".   "Đội trưởng của họ, Chu Khung, bóp nát ngọc bội truyền âm, đã mất liên lạc!"   "Nhà họ Diệp? Mẹ!"   Diệp Bắc Minh nổi giận gào lên: "Đm! Phùng Vũ!"   "Học viện Giám Sát của các người đã hứa với tôi sẽ bảo vệ tốt cho người nhà tôi là thế này à?"   "Nếu bất kỳ người nào của nhà họ Diệp xảy ra chuyện, với mấy người không xong với ông đây đâu!"   Nói xong, anh lao ra ngoài.   Đúng lúc Hoa Côn Luân đi tới, nhìn thấy Diệp Bắc Minh đỏ mắt, không nhịn được mà hỏi: "Nhóc con, cậu sao thế?"  Phùng Vũ chạy theo sau: "Hoa lão, nhà họ Diệp xảy ra chuyện rồi..."    "Cái gì?"    Nghe Phùng Vũ nói thế, sắc mặt Hoa Côn Luân thay đổi: "Khó trách thằng nhóc kia lại phản ứng như thế. Đi thôi, đến nhà họ Diệp xem sao!"    Khi mấy người Diệp Bắc Minh về đến cửa nhà họ Diệp thì thấy máu tươi đầy đất!    "Chu Khung!"    Phùng Vũ hoảng sợ, nhanh chóng xông lên: "Gân mạch đứt đoạn, không thể sống nổi..."  

Lão tổ Kiếm tông nhìn chằm chằm vào kiếm Thừa Ảnh: "Kiếm linh chủ động bảo vệ chủ, quả nhiên cô đã lấy được truyền thừa của Vạn Đạo Kiếm Chủ!"  

 

 

"Con nhóc kia, đi theo Kiếm tông của ta, chép hết kiếm kỹ ngươi biết ra!"  

 

"Lão phu sẽ tha mạng cho cô!"  

 

Hạ Nhược Tuyết cười nhạt: "Ông nằm mơ đi!"  

 

"Thế hả?"  

 

Mặt lão tổ Kiếm tông đầy nghiền ngẫm.  

  Advertisement

Ông ta giơ tay lên đánh vào không khí một trảo, một sức mạnh cường đại tấn công tới.  

 

Diệp Thanh Lam bay ra ngoài, bàn tay gầy guộc tóm lấy cổ bà!  

 

"Buông dì Lam ra!"  

 

Đôi mắt Hạ Nhược Tuyết đầy tia máu, vô cùng nóng nảy.  

 

Biểu cảm của lão tổ Kiếm tông đầy lạnh lùng: "Cô không muốn lão đây bóp nát cổ cô ta chứ?"  

 

"Tôi đếm đến ba, cô cân nhắc đi, hoặc là đồng ý với yêu cầu của lão đây!"  

 

"Hoặc là, lão đây sẽ g**t ch*t một người nhà họ Diệp ngay!"  

 

"Ba!"  

 

"Hai!"  

 

Bàn tay ông ta tăng thêm sức!  

 

Cảm giác hít thở không thông truyền đến!  

 

Mặt Diệp Thanh Lam nháy mắt tím tái.  

 

Hạ Nhược Tuyết vội vàng nói: "Đừng mà! Tôi đồng ý!"  

 

...  

 

Lúc này, Vương Chỉ Dao đang giới thiệu học viện Giám Sát cho Diệp Bắc Minh.  

 

Mí mắt Diệp Bắc Minh không ngừng nhảy: "Tiểu Tháp, có chuyện gì vậy?"  

 

"Tôi luôn thấy bất an!"  

 

Ngay sau đó.  

 

Phùng Vũ gấp gáp xông vào: "Cậu Diệp, cái đó... Có lẽ..."  

 

"Sao thế?"  

 

Diệp Bắc Minh thở chậm lại, anh có dự cảm xấu.  

 

Phùng Vũ hơi ngại ngùng, mặt đỏ bừng: "Cậu Diệp, chúng tôi..."  

 

Diệp Bắc Minh quát lớn: "Nói mau!"  

 

Phùng Vũ run lên, vội vàng giải thích: "Là thế này, tổng viện sắp xếp cho sáu cao thủ cảnh giới Tôn Giả bảo vệ nhà họ Diệp".  

 

"Nhưng mới vừa rồi, bài vị của năm trong sáu Tôn Giả đã vỡ rồi".  

 

"Đội trưởng của họ, Chu Khung, bóp nát ngọc bội truyền âm, đã mất liên lạc!"  

 

"Nhà họ Diệp? Mẹ!"  

 

Diệp Bắc Minh nổi giận gào lên: "Đm! Phùng Vũ!"  

 

"Học viện Giám Sát của các người đã hứa với tôi sẽ bảo vệ tốt cho người nhà tôi là thế này à?"  

 

"Nếu bất kỳ người nào của nhà họ Diệp xảy ra chuyện, với mấy người không xong với ông đây đâu!"  

 

Nói xong, anh lao ra ngoài.  

 

Đúng lúc Hoa Côn Luân đi tới, nhìn thấy Diệp Bắc Minh đỏ mắt, không nhịn được mà hỏi: "Nhóc con, cậu sao thế?"  

Phùng Vũ chạy theo sau: "Hoa lão, nhà họ Diệp xảy ra chuyện rồi..."  

 

 

"Cái gì?"  

 

 

Nghe Phùng Vũ nói thế, sắc mặt Hoa Côn Luân thay đổi: "Khó trách thằng nhóc kia lại phản ứng như thế. Đi thôi, đến nhà họ Diệp xem sao!"  

 

 

Khi mấy người Diệp Bắc Minh về đến cửa nhà họ Diệp thì thấy máu tươi đầy đất!  

 

 

"Chu Khung!"  

 

 

Phùng Vũ hoảng sợ, nhanh chóng xông lên: "Gân mạch đứt đoạn, không thể sống nổi..."  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lão tổ Kiếm tông nhìn chằm chằm vào kiếm Thừa Ảnh: "Kiếm linh chủ động bảo vệ chủ, quả nhiên cô đã lấy được truyền thừa của Vạn Đạo Kiếm Chủ!"    "Con nhóc kia, đi theo Kiếm tông của ta, chép hết kiếm kỹ ngươi biết ra!"   "Lão phu sẽ tha mạng cho cô!"   Hạ Nhược Tuyết cười nhạt: "Ông nằm mơ đi!"   "Thế hả?"   Mặt lão tổ Kiếm tông đầy nghiền ngẫm.    AdvertisementÔng ta giơ tay lên đánh vào không khí một trảo, một sức mạnh cường đại tấn công tới.   Diệp Thanh Lam bay ra ngoài, bàn tay gầy guộc tóm lấy cổ bà!   "Buông dì Lam ra!"   Đôi mắt Hạ Nhược Tuyết đầy tia máu, vô cùng nóng nảy.   Biểu cảm của lão tổ Kiếm tông đầy lạnh lùng: "Cô không muốn lão đây bóp nát cổ cô ta chứ?"   "Tôi đếm đến ba, cô cân nhắc đi, hoặc là đồng ý với yêu cầu của lão đây!"   "Hoặc là, lão đây sẽ g**t ch*t một người nhà họ Diệp ngay!"   "Ba!"   "Hai!"   Bàn tay ông ta tăng thêm sức!   Cảm giác hít thở không thông truyền đến!   Mặt Diệp Thanh Lam nháy mắt tím tái.   Hạ Nhược Tuyết vội vàng nói: "Đừng mà! Tôi đồng ý!"   ...   Lúc này, Vương Chỉ Dao đang giới thiệu học viện Giám Sát cho Diệp Bắc Minh.   Mí mắt Diệp Bắc Minh không ngừng nhảy: "Tiểu Tháp, có chuyện gì vậy?"   "Tôi luôn thấy bất an!"   Ngay sau đó.   Phùng Vũ gấp gáp xông vào: "Cậu Diệp, cái đó... Có lẽ..."   "Sao thế?"   Diệp Bắc Minh thở chậm lại, anh có dự cảm xấu.   Phùng Vũ hơi ngại ngùng, mặt đỏ bừng: "Cậu Diệp, chúng tôi..."   Diệp Bắc Minh quát lớn: "Nói mau!"   Phùng Vũ run lên, vội vàng giải thích: "Là thế này, tổng viện sắp xếp cho sáu cao thủ cảnh giới Tôn Giả bảo vệ nhà họ Diệp".   "Nhưng mới vừa rồi, bài vị của năm trong sáu Tôn Giả đã vỡ rồi".   "Đội trưởng của họ, Chu Khung, bóp nát ngọc bội truyền âm, đã mất liên lạc!"   "Nhà họ Diệp? Mẹ!"   Diệp Bắc Minh nổi giận gào lên: "Đm! Phùng Vũ!"   "Học viện Giám Sát của các người đã hứa với tôi sẽ bảo vệ tốt cho người nhà tôi là thế này à?"   "Nếu bất kỳ người nào của nhà họ Diệp xảy ra chuyện, với mấy người không xong với ông đây đâu!"   Nói xong, anh lao ra ngoài.   Đúng lúc Hoa Côn Luân đi tới, nhìn thấy Diệp Bắc Minh đỏ mắt, không nhịn được mà hỏi: "Nhóc con, cậu sao thế?"  Phùng Vũ chạy theo sau: "Hoa lão, nhà họ Diệp xảy ra chuyện rồi..."    "Cái gì?"    Nghe Phùng Vũ nói thế, sắc mặt Hoa Côn Luân thay đổi: "Khó trách thằng nhóc kia lại phản ứng như thế. Đi thôi, đến nhà họ Diệp xem sao!"    Khi mấy người Diệp Bắc Minh về đến cửa nhà họ Diệp thì thấy máu tươi đầy đất!    "Chu Khung!"    Phùng Vũ hoảng sợ, nhanh chóng xông lên: "Gân mạch đứt đoạn, không thể sống nổi..."  

Chương 2627: "Chu Khung!"