Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2632: Người của Kiếm Tông chết trân.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chuyện gì thế?” Vố số thế lực trong đại lục Linh La đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lòng không hiểu sao khiếp sợ. Đế tộc. Đế Khởi La nghe tiếng rồng ngâm xong bèn hớt hải vào vào chủ điện của Đế tộc. Các trưởng lão của Đế tộc đã tụ tập lại đây từ lâu, đúng lúc đó có một người đàn ông trung niên vội vàng chạy vào: “Xảy ra chuyện lớn rồi ạ, Hắc Long Vương dẫn theo hơn mười con Rồng đen xông vào Kiếm Tông ạ!” Advertisement“Cái gì?” Người trong Đế tộc biến sắc. “Chẳng phải tộc Rồng đen ẩn cư ở đại lục Chân Võ ư? Sao lại xông vào đại lục Huyết Thiên chứ!” “Đi, mau tới Kiếm Tông xem thử!” AdvertisementKhông chỉ có Đế tộc mà các thế lực khác sau khi biết tin bèn lũ lượt kéo tới Kiếm Tông. ... “Nếu tộc Rồng đen đã không biết điều rồi!” Tề Đạo Khung bước lên nói: “Vậy hôm nay lão phu đành phải giết rồng rồi!” “Kiếm đâu!” Ông ta hét to, một thanh thần kiếm bay từ sâu bên trong Kiếm Tông vào tay Tề Đạo Khung. Khí thế ông ta bỗng tăng vọt. “Giết rồng ư?” Hắc Long Vương bật cười rồi tung ra một trảo: “Ông tưởng mình là Diệp Phá Thiên à?” Ầm! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Tề Đạo Khung và kiếm bay ra ngoài. Gương mặt già nua te tua, máu tươi chảy ra giàn dụa. Ông ta phun tra một ngụm máu tươi giữa không trung, trông vô cùng chật vật. “Ông!” Tề Đạo Khung ổn định lại cơ thể đứng vững vàng, đôi mắt trừng to như sắp lồi ra ngoài, ánh mắt rực lửa nói:” Chúng ta đều ở cùng cảnh giới, cùng cảnh giới Vực Chủ, ông dựa vào đâu mà...” “Ồn ào quá!” Hắc Long Vương lại vụt nhẹ một cú tát. “Ông dám!” Tề Đạo Khung không phục gào lên. Ông ta cố sức phản kháng. Nhưng rồi vẫn chẳng làm được gì mà còn bị đánh bay ra ngoài. Long Châu đã trở về với tộc Rồng đen rồi. Có Long Châu trong tay, cùng cảnh giới thì Hắc Long Vương vô địch. Tề Đạo Khung vừa mới đứng lên thì một cái vuốt rồng từ trên trời giáng xuống, đè nặng lên người Tề Đạo Khung. “Lão tổ!” “Đại ca!” Người của Kiếm Tông chết trân. Các thế lực khác trên đại lục Linh La vừa kéo tới Kiếm Tông đúng lúc thấy cảnh đó. “Ôi...”
“Chuyện gì thế?”
Vố số thế lực trong đại lục Linh La đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lòng không hiểu sao khiếp sợ.
Đế tộc.
Đế Khởi La nghe tiếng rồng ngâm xong bèn hớt hải vào vào chủ điện của Đế tộc.
Các trưởng lão của Đế tộc đã tụ tập lại đây từ lâu, đúng lúc đó có một người đàn ông trung niên vội vàng chạy vào: “Xảy ra chuyện lớn rồi ạ, Hắc Long Vương dẫn theo hơn mười con Rồng đen xông vào Kiếm Tông ạ!”
Advertisement
“Cái gì?”
Người trong Đế tộc biến sắc.
“Chẳng phải tộc Rồng đen ẩn cư ở đại lục Chân Võ ư? Sao lại xông vào đại lục Huyết Thiên chứ!”
“Đi, mau tới Kiếm Tông xem thử!”
Advertisement
Không chỉ có Đế tộc mà các thế lực khác sau khi biết tin bèn lũ lượt kéo tới Kiếm Tông.
...
“Nếu tộc Rồng đen đã không biết điều rồi!”
Tề Đạo Khung bước lên nói: “Vậy hôm nay lão phu đành phải giết rồng rồi!”
“Kiếm đâu!”
Ông ta hét to, một thanh thần kiếm bay từ sâu bên trong Kiếm Tông vào tay Tề Đạo Khung.
Khí thế ông ta bỗng tăng vọt.
“Giết rồng ư?”
Hắc Long Vương bật cười rồi tung ra một trảo: “Ông tưởng mình là Diệp Phá Thiên à?”
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Tề Đạo Khung và kiếm bay ra ngoài.
Gương mặt già nua te tua, máu tươi chảy ra giàn dụa.
Ông ta phun tra một ngụm máu tươi giữa không trung, trông vô cùng chật vật.
“Ông!”
Tề Đạo Khung ổn định lại cơ thể đứng vững vàng, đôi mắt trừng to như sắp lồi ra ngoài, ánh mắt rực lửa nói:” Chúng ta đều ở cùng cảnh giới, cùng cảnh giới Vực Chủ, ông dựa vào đâu mà...”
“Ồn ào quá!”
Hắc Long Vương lại vụt nhẹ một cú tát.
“Ông dám!”
Tề Đạo Khung không phục gào lên.
Ông ta cố sức phản kháng.
Nhưng rồi vẫn chẳng làm được gì mà còn bị đánh bay ra ngoài.
Long Châu đã trở về với tộc Rồng đen rồi.
Có Long Châu trong tay, cùng cảnh giới thì Hắc Long Vương vô địch.
Tề Đạo Khung vừa mới đứng lên thì một cái vuốt rồng từ trên trời giáng xuống, đè nặng lên người Tề Đạo Khung.
“Lão tổ!”
“Đại ca!”
Người của Kiếm Tông chết trân.
Các thế lực khác trên đại lục Linh La vừa kéo tới Kiếm Tông đúng lúc thấy cảnh đó.
“Ôi...”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chuyện gì thế?” Vố số thế lực trong đại lục Linh La đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lòng không hiểu sao khiếp sợ. Đế tộc. Đế Khởi La nghe tiếng rồng ngâm xong bèn hớt hải vào vào chủ điện của Đế tộc. Các trưởng lão của Đế tộc đã tụ tập lại đây từ lâu, đúng lúc đó có một người đàn ông trung niên vội vàng chạy vào: “Xảy ra chuyện lớn rồi ạ, Hắc Long Vương dẫn theo hơn mười con Rồng đen xông vào Kiếm Tông ạ!” Advertisement“Cái gì?” Người trong Đế tộc biến sắc. “Chẳng phải tộc Rồng đen ẩn cư ở đại lục Chân Võ ư? Sao lại xông vào đại lục Huyết Thiên chứ!” “Đi, mau tới Kiếm Tông xem thử!” AdvertisementKhông chỉ có Đế tộc mà các thế lực khác sau khi biết tin bèn lũ lượt kéo tới Kiếm Tông. ... “Nếu tộc Rồng đen đã không biết điều rồi!” Tề Đạo Khung bước lên nói: “Vậy hôm nay lão phu đành phải giết rồng rồi!” “Kiếm đâu!” Ông ta hét to, một thanh thần kiếm bay từ sâu bên trong Kiếm Tông vào tay Tề Đạo Khung. Khí thế ông ta bỗng tăng vọt. “Giết rồng ư?” Hắc Long Vương bật cười rồi tung ra một trảo: “Ông tưởng mình là Diệp Phá Thiên à?” Ầm! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Tề Đạo Khung và kiếm bay ra ngoài. Gương mặt già nua te tua, máu tươi chảy ra giàn dụa. Ông ta phun tra một ngụm máu tươi giữa không trung, trông vô cùng chật vật. “Ông!” Tề Đạo Khung ổn định lại cơ thể đứng vững vàng, đôi mắt trừng to như sắp lồi ra ngoài, ánh mắt rực lửa nói:” Chúng ta đều ở cùng cảnh giới, cùng cảnh giới Vực Chủ, ông dựa vào đâu mà...” “Ồn ào quá!” Hắc Long Vương lại vụt nhẹ một cú tát. “Ông dám!” Tề Đạo Khung không phục gào lên. Ông ta cố sức phản kháng. Nhưng rồi vẫn chẳng làm được gì mà còn bị đánh bay ra ngoài. Long Châu đã trở về với tộc Rồng đen rồi. Có Long Châu trong tay, cùng cảnh giới thì Hắc Long Vương vô địch. Tề Đạo Khung vừa mới đứng lên thì một cái vuốt rồng từ trên trời giáng xuống, đè nặng lên người Tề Đạo Khung. “Lão tổ!” “Đại ca!” Người của Kiếm Tông chết trân. Các thế lực khác trên đại lục Linh La vừa kéo tới Kiếm Tông đúng lúc thấy cảnh đó. “Ôi...”