Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2638: Kiếm Chủ Bất Diệt?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ánh mắt Vương Bình An trầm xuống: “Là nhờ vào thanh kiếm trong tay cậu ta, chỉ có thanh kiếm đó mới có thể chặn được một chiêu của lão tổ Kiếm Thần!”    Đế Khởi La vui mừng nhảy lên: “Thật may quá, ông nội Sáu, ông Chín à, cậu ta chưa chết!”   Một vài người tu võ gần đó nhìn cô ta.   Đế Giang nhướng mày: “Khởi La, chú ý một chút”.   “À, vâng ạ”.   Khuôn mặt Đế Khởi La đỏ bừng.   Cô ta biết mình hơi vô lễ.   “Tên nhóc này còn chưa chết!”   Lũ Tề Đạo Khung sửng sốt, sắc mặt cả bọn tăm tối.   Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?   “Ôi thằng nhóc này, cậu muốn hù chết sư phụ của mình à?”    AdvertisementHắc Long Vương bước lên, lại hóa thành hình người đứng bên cạnh Diệp Bắc Minh.   Ông ta vỗ vai anh.   Cơ thể Diệp Bắc Minh lảo đảo, suýt nữa là bị vỗ ngã lăn xuống đất rồi.   Hắc Long Vương chửi ầm lên: “Mẹ nó, cảm xúc của sư phụ dâng cao bộc lộ cả ra mà cậu còn chưa chết nữa hả?”   “Vãi chưởng! Hại sư phụ suýt nữa bật khóc rồi!”   Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rút: “Sư phụ, người mong con chết lắm à?”   Hắc Long Vương cười to, vỗ mạnh lên vai Diệp Bắc Minh vài cái.   Vừa kéo vừa ông anh nói: “Ôi thằng nhỏ này, cậu là niềm hy vọng của cả tộc Rồng đen mà!”   “Sư phụ có chết thì cậu cũng không được chết!”   “Nhớ kỹ, sau này không được liều lĩnh nữa!”   Sắc mặt lão tổ Kiếm Thần vẫn trầm lặng như nước, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh chằm chằm: “Thú vị đấy, vậy mà cậu lại có thể ngăn được chiêu tất sát ấy của lão phu!”   “Thanh kiếm trong tay có lai lịch gì thế? Lẽ nào nó đến từ chiến trường Thái Cổ?”   “Kiếm Tông bọn tôi chọn thanh kiếm này rồi!”   Rồi ông ta đưa tay về phía Diệp Bắc Minh.   Cả năm ngón tay chỉ ra.   Chỉ tay thành kiếm.   Nháy mắt có năm luồng kiếm khí đâm về phía Diệp Bắc Minh.   Vụt!   Một loạt kiếm khí hùng dũng từ trên chín tầng mây giáng xuống, dễ dàng hóa giải năm luồng kiếm khí kia.   Sau đó chúng chém về phía tay lão tổ Kiếm Thần.   Đồng thời còn có một giọng nói lạnh như băng vọng tới: “Kiếm Thần, tôi muốn xem gan ông to đến mức nào mà dám giết cả đồ đệ của tôi đấy!”   Lão tổ Kiếm Thần sửng sốt.   Trên gương mặt già nua lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng sợ: “Kiếm Chủ Bất Diệt ư? Là ông!”   Kiếm Chủ Bất Diệt?   Đó là ai?   Sao người nọ lại khiến lão tổ Kiếm Thành sợ hãi như vậy?   Câu hỏi ấy thoáng hiện lên trong đầu vô số người.   Chỉ có Vương Bình An, Đế Giang và một số ít người kinh hãi.   Lòng họ nhấc lên từng cơn sóng dữ.  Lẽ nào là...    Ngay sau đó, một người đàn ông từ trên trời giáng xuống, đứng ngay trước mặt lão tổ Kiếm Thần.    “Sư phụ Kiếm Chủ!”    Diệp Bắc Minh rất kích động: “Sao người lại đến đây?”    Kiếm Chủ Bất Diệt thản nhiên nói: “Lát nữa sẽ giải thích cho con”.    Rầm!  

Ánh mắt Vương Bình An trầm xuống: “Là nhờ vào thanh kiếm trong tay cậu ta, chỉ có thanh kiếm đó mới có thể chặn được một chiêu của lão tổ Kiếm Thần!”  

 

 

Đế Khởi La vui mừng nhảy lên: “Thật may quá, ông nội Sáu, ông Chín à, cậu ta chưa chết!”  

 

Một vài người tu võ gần đó nhìn cô ta.  

 

Đế Giang nhướng mày: “Khởi La, chú ý một chút”.  

 

“À, vâng ạ”.  

 

Khuôn mặt Đế Khởi La đỏ bừng.  

 

Cô ta biết mình hơi vô lễ.  

 

“Tên nhóc này còn chưa chết!”  

 

Lũ Tề Đạo Khung sửng sốt, sắc mặt cả bọn tăm tối.  

 

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?  

 

“Ôi thằng nhóc này, cậu muốn hù chết sư phụ của mình à?”  

  Advertisement

Hắc Long Vương bước lên, lại hóa thành hình người đứng bên cạnh Diệp Bắc Minh.  

 

Ông ta vỗ vai anh.  

 

Cơ thể Diệp Bắc Minh lảo đảo, suýt nữa là bị vỗ ngã lăn xuống đất rồi.  

 

Hắc Long Vương chửi ầm lên: “Mẹ nó, cảm xúc của sư phụ dâng cao bộc lộ cả ra mà cậu còn chưa chết nữa hả?”  

 

“Vãi chưởng! Hại sư phụ suýt nữa bật khóc rồi!”  

 

Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rút: “Sư phụ, người mong con chết lắm à?”  

 

Hắc Long Vương cười to, vỗ mạnh lên vai Diệp Bắc Minh vài cái.  

 

Vừa kéo vừa ông anh nói: “Ôi thằng nhỏ này, cậu là niềm hy vọng của cả tộc Rồng đen mà!”  

 

“Sư phụ có chết thì cậu cũng không được chết!”  

 

“Nhớ kỹ, sau này không được liều lĩnh nữa!”  

 

Sắc mặt lão tổ Kiếm Thần vẫn trầm lặng như nước, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh chằm chằm: “Thú vị đấy, vậy mà cậu lại có thể ngăn được chiêu tất sát ấy của lão phu!”  

 

“Thanh kiếm trong tay có lai lịch gì thế? Lẽ nào nó đến từ chiến trường Thái Cổ?”  

 

“Kiếm Tông bọn tôi chọn thanh kiếm này rồi!”  

 

Rồi ông ta đưa tay về phía Diệp Bắc Minh.  

 

Cả năm ngón tay chỉ ra.  

 

Chỉ tay thành kiếm.  

 

Nháy mắt có năm luồng kiếm khí đâm về phía Diệp Bắc Minh.  

 

Vụt!  

 

Một loạt kiếm khí hùng dũng từ trên chín tầng mây giáng xuống, dễ dàng hóa giải năm luồng kiếm khí kia.  

 

Sau đó chúng chém về phía tay lão tổ Kiếm Thần.  

 

Đồng thời còn có một giọng nói lạnh như băng vọng tới: “Kiếm Thần, tôi muốn xem gan ông to đến mức nào mà dám giết cả đồ đệ của tôi đấy!”  

 

Lão tổ Kiếm Thần sửng sốt.  

 

Trên gương mặt già nua lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng sợ: “Kiếm Chủ Bất Diệt ư? Là ông!”  

 

Kiếm Chủ Bất Diệt?  

 

Đó là ai?  

 

Sao người nọ lại khiến lão tổ Kiếm Thành sợ hãi như vậy?  

 

Câu hỏi ấy thoáng hiện lên trong đầu vô số người.  

 

Chỉ có Vương Bình An, Đế Giang và một số ít người kinh hãi.  

 

Lòng họ nhấc lên từng cơn sóng dữ.  

Lẽ nào là...  

 

 

Ngay sau đó, một người đàn ông từ trên trời giáng xuống, đứng ngay trước mặt lão tổ Kiếm Thần.  

 

 

“Sư phụ Kiếm Chủ!”  

 

 

Diệp Bắc Minh rất kích động: “Sao người lại đến đây?”  

 

 

Kiếm Chủ Bất Diệt thản nhiên nói: “Lát nữa sẽ giải thích cho con”.  

 

 

Rầm!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ánh mắt Vương Bình An trầm xuống: “Là nhờ vào thanh kiếm trong tay cậu ta, chỉ có thanh kiếm đó mới có thể chặn được một chiêu của lão tổ Kiếm Thần!”    Đế Khởi La vui mừng nhảy lên: “Thật may quá, ông nội Sáu, ông Chín à, cậu ta chưa chết!”   Một vài người tu võ gần đó nhìn cô ta.   Đế Giang nhướng mày: “Khởi La, chú ý một chút”.   “À, vâng ạ”.   Khuôn mặt Đế Khởi La đỏ bừng.   Cô ta biết mình hơi vô lễ.   “Tên nhóc này còn chưa chết!”   Lũ Tề Đạo Khung sửng sốt, sắc mặt cả bọn tăm tối.   Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?   “Ôi thằng nhóc này, cậu muốn hù chết sư phụ của mình à?”    AdvertisementHắc Long Vương bước lên, lại hóa thành hình người đứng bên cạnh Diệp Bắc Minh.   Ông ta vỗ vai anh.   Cơ thể Diệp Bắc Minh lảo đảo, suýt nữa là bị vỗ ngã lăn xuống đất rồi.   Hắc Long Vương chửi ầm lên: “Mẹ nó, cảm xúc của sư phụ dâng cao bộc lộ cả ra mà cậu còn chưa chết nữa hả?”   “Vãi chưởng! Hại sư phụ suýt nữa bật khóc rồi!”   Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rút: “Sư phụ, người mong con chết lắm à?”   Hắc Long Vương cười to, vỗ mạnh lên vai Diệp Bắc Minh vài cái.   Vừa kéo vừa ông anh nói: “Ôi thằng nhỏ này, cậu là niềm hy vọng của cả tộc Rồng đen mà!”   “Sư phụ có chết thì cậu cũng không được chết!”   “Nhớ kỹ, sau này không được liều lĩnh nữa!”   Sắc mặt lão tổ Kiếm Thần vẫn trầm lặng như nước, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh chằm chằm: “Thú vị đấy, vậy mà cậu lại có thể ngăn được chiêu tất sát ấy của lão phu!”   “Thanh kiếm trong tay có lai lịch gì thế? Lẽ nào nó đến từ chiến trường Thái Cổ?”   “Kiếm Tông bọn tôi chọn thanh kiếm này rồi!”   Rồi ông ta đưa tay về phía Diệp Bắc Minh.   Cả năm ngón tay chỉ ra.   Chỉ tay thành kiếm.   Nháy mắt có năm luồng kiếm khí đâm về phía Diệp Bắc Minh.   Vụt!   Một loạt kiếm khí hùng dũng từ trên chín tầng mây giáng xuống, dễ dàng hóa giải năm luồng kiếm khí kia.   Sau đó chúng chém về phía tay lão tổ Kiếm Thần.   Đồng thời còn có một giọng nói lạnh như băng vọng tới: “Kiếm Thần, tôi muốn xem gan ông to đến mức nào mà dám giết cả đồ đệ của tôi đấy!”   Lão tổ Kiếm Thần sửng sốt.   Trên gương mặt già nua lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng sợ: “Kiếm Chủ Bất Diệt ư? Là ông!”   Kiếm Chủ Bất Diệt?   Đó là ai?   Sao người nọ lại khiến lão tổ Kiếm Thành sợ hãi như vậy?   Câu hỏi ấy thoáng hiện lên trong đầu vô số người.   Chỉ có Vương Bình An, Đế Giang và một số ít người kinh hãi.   Lòng họ nhấc lên từng cơn sóng dữ.  Lẽ nào là...    Ngay sau đó, một người đàn ông từ trên trời giáng xuống, đứng ngay trước mặt lão tổ Kiếm Thần.    “Sư phụ Kiếm Chủ!”    Diệp Bắc Minh rất kích động: “Sao người lại đến đây?”    Kiếm Chủ Bất Diệt thản nhiên nói: “Lát nữa sẽ giải thích cho con”.    Rầm!  

Chương 2638: Kiếm Chủ Bất Diệt?