Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2644: “Nhưng mà em chưa từng nghe về kiếm ý tử vong”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Sau khi trở lại Long Đảo.   Hắc Long Vương nhỏ một giọt máu lên miệng vết thương của Hạ Nhược Tuyết, máu thịt và xương cốt của cô ấy khôi phục chóng mặt.   “Mấy ngày nữa sẽ không sao”.   Hắc Long Vương mỉm cười.   Diệp Bắc Minh cười bảo: “Cảm ơn sư phụ!”   Hắc Long Vương phất tay: “Cậu đưa Long Châu trở về tộc Rồng đen rồi, chút giúp đỡ ấy chẳng thấm vào đâu cả!”   Lúc này.   Một trưởng lão của tộc Rồng đen đi tới báo: “Long Vương, vết thương của mẹ cậu Diệp hình như chuyển biến theo hướng xấu hơn...”   “Cái gì?”   Diệp Bắc Minh biến sắc, đi thẳng tới chỗ Long Trì.    AdvertisementTrong Long Trì, cả người Diệp Thanh Lam đen sẫm.   Một màn sương màu đen bao phủ trên đỉnh đầu bà.   “Mẹ!”   Diệp Bắc Minh luống cuống, loạng choạng chạy tới.   “Nhóc à, từ đã!”   “Chủ nhân, chậm thôi!”   Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục và kiếm nô cùng vang lên.   “Sao thế?”   Diệp Bắc Minh dừng lại.   Ánh mắt kiếm nô trầm ngâm nói: “Chủ nhân, mẹ cậu bị kiếm ý làm bị thương”.   “Loại kiếm ý này có ẩn chứa khí tử vong, không ngừng ăn mòn cơ thể mẹ cậu!”   “Nếu bây giờ cậu động vào bà ấy một chút thì sợ rằng sẽ khiến bà ấy lăn đùng ra chết!”   “Đừng nói nhảm nữa!”   Diệp Bắc Minh hối hả nói: “Có cách nào cứu người được không?”   Kiếm nô từ tốn trả lời: “Đây là kiếm ý tử vong do một vị tổ tiên của Kiếm Tông sáng lập!”   “Cho dù là tôi thì cũng không cách nào hóa giải nó!”   “Chết tiệt!”   Diệp Bắc Minh tức giận nói: “Vậy nên, tất cả những gì ông nói đều là vô dụng hả?”   “Chủ nhân, cậu hãy nghe tôi nói này...”   Kiếm nô vội vàng giải thích: “Quả thật thuộc hạ không có cách nào hóa giải kiếm ý tử vong nhưng có người có thể!”   “Ai?”   Đồng tử Diệp Bắc Minh co rút.   Kiếm nô chỉ vào Hạ Nhược Tuyết: “Cô gái này có thể!”   “Hả? Tôi hả?”   Hạ Nhược Tuyết sửng sốt.  Diệp Bắc Minh nhìn cô ấy. Hạ Nhược Tuyết khó hiểu nói: “Bắc Minh, nếu em có thể cứu bác Lam thì em chắc chắn sẽ giúp đỡ”.   “Nhưng mà em chưa từng nghe về kiếm ý tử vong”.    Kiếm nô giải thích: “Cô Hạ là thể Kiếm Tâm, trời sinh đã có liên hệ sâu sắc với kiếm”.    “Cho dù là kiếm ý tử vong khi đối diện với cô Hạ cũng sẽ vô cùng hiền dịu”.    “Chỉ cần cô Hạ bước vào Long Trì hóa giải tất cả kiếm ý tử vong!”    “Thì mẹ của cậu có thể khỏi hẳn!”   

 

 Sau khi trở lại Long Đảo.  

 

Hắc Long Vương nhỏ một giọt máu lên miệng vết thương của Hạ Nhược Tuyết, máu thịt và xương cốt của cô ấy khôi phục chóng mặt.  

 

“Mấy ngày nữa sẽ không sao”.  

 

Hắc Long Vương mỉm cười.  

 

Diệp Bắc Minh cười bảo: “Cảm ơn sư phụ!”  

 

Hắc Long Vương phất tay: “Cậu đưa Long Châu trở về tộc Rồng đen rồi, chút giúp đỡ ấy chẳng thấm vào đâu cả!”  

 

Lúc này.  

 

Một trưởng lão của tộc Rồng đen đi tới báo: “Long Vương, vết thương của mẹ cậu Diệp hình như chuyển biến theo hướng xấu hơn...”  

 

“Cái gì?”  

 

Diệp Bắc Minh biến sắc, đi thẳng tới chỗ Long Trì.  

  Advertisement

Trong Long Trì, cả người Diệp Thanh Lam đen sẫm.  

 

Một màn sương màu đen bao phủ trên đỉnh đầu bà.  

 

“Mẹ!”  

 

Diệp Bắc Minh luống cuống, loạng choạng chạy tới.  

 

“Nhóc à, từ đã!”  

 

“Chủ nhân, chậm thôi!”  

 

Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục và kiếm nô cùng vang lên.  

 

“Sao thế?”  

 

Diệp Bắc Minh dừng lại.  

 

Ánh mắt kiếm nô trầm ngâm nói: “Chủ nhân, mẹ cậu bị kiếm ý làm bị thương”.  

 

“Loại kiếm ý này có ẩn chứa khí tử vong, không ngừng ăn mòn cơ thể mẹ cậu!”  

 

“Nếu bây giờ cậu động vào bà ấy một chút thì sợ rằng sẽ khiến bà ấy lăn đùng ra chết!”  

 

“Đừng nói nhảm nữa!”  

 

Diệp Bắc Minh hối hả nói: “Có cách nào cứu người được không?”  

 

Kiếm nô từ tốn trả lời: “Đây là kiếm ý tử vong do một vị tổ tiên của Kiếm Tông sáng lập!”  

 

“Cho dù là tôi thì cũng không cách nào hóa giải nó!”  

 

“Chết tiệt!”  

 

Diệp Bắc Minh tức giận nói: “Vậy nên, tất cả những gì ông nói đều là vô dụng hả?”  

 

“Chủ nhân, cậu hãy nghe tôi nói này...”  

 

Kiếm nô vội vàng giải thích: “Quả thật thuộc hạ không có cách nào hóa giải kiếm ý tử vong nhưng có người có thể!”  

 

“Ai?”  

 

Đồng tử Diệp Bắc Minh co rút.  

 

Kiếm nô chỉ vào Hạ Nhược Tuyết: “Cô gái này có thể!”  

 

“Hả? Tôi hả?”  

 

Hạ Nhược Tuyết sửng sốt.  

Diệp Bắc Minh nhìn cô ấy.

 

Hạ Nhược Tuyết khó hiểu nói: “Bắc Minh, nếu em có thể cứu bác Lam thì em chắc chắn sẽ giúp đỡ”.  

 

“Nhưng mà em chưa từng nghe về kiếm ý tử vong”.  

 

 

Kiếm nô giải thích: “Cô Hạ là thể Kiếm Tâm, trời sinh đã có liên hệ sâu sắc với kiếm”.  

 

 

“Cho dù là kiếm ý tử vong khi đối diện với cô Hạ cũng sẽ vô cùng hiền dịu”.  

 

 

“Chỉ cần cô Hạ bước vào Long Trì hóa giải tất cả kiếm ý tử vong!”  

 

 

“Thì mẹ của cậu có thể khỏi hẳn!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Sau khi trở lại Long Đảo.   Hắc Long Vương nhỏ một giọt máu lên miệng vết thương của Hạ Nhược Tuyết, máu thịt và xương cốt của cô ấy khôi phục chóng mặt.   “Mấy ngày nữa sẽ không sao”.   Hắc Long Vương mỉm cười.   Diệp Bắc Minh cười bảo: “Cảm ơn sư phụ!”   Hắc Long Vương phất tay: “Cậu đưa Long Châu trở về tộc Rồng đen rồi, chút giúp đỡ ấy chẳng thấm vào đâu cả!”   Lúc này.   Một trưởng lão của tộc Rồng đen đi tới báo: “Long Vương, vết thương của mẹ cậu Diệp hình như chuyển biến theo hướng xấu hơn...”   “Cái gì?”   Diệp Bắc Minh biến sắc, đi thẳng tới chỗ Long Trì.    AdvertisementTrong Long Trì, cả người Diệp Thanh Lam đen sẫm.   Một màn sương màu đen bao phủ trên đỉnh đầu bà.   “Mẹ!”   Diệp Bắc Minh luống cuống, loạng choạng chạy tới.   “Nhóc à, từ đã!”   “Chủ nhân, chậm thôi!”   Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục và kiếm nô cùng vang lên.   “Sao thế?”   Diệp Bắc Minh dừng lại.   Ánh mắt kiếm nô trầm ngâm nói: “Chủ nhân, mẹ cậu bị kiếm ý làm bị thương”.   “Loại kiếm ý này có ẩn chứa khí tử vong, không ngừng ăn mòn cơ thể mẹ cậu!”   “Nếu bây giờ cậu động vào bà ấy một chút thì sợ rằng sẽ khiến bà ấy lăn đùng ra chết!”   “Đừng nói nhảm nữa!”   Diệp Bắc Minh hối hả nói: “Có cách nào cứu người được không?”   Kiếm nô từ tốn trả lời: “Đây là kiếm ý tử vong do một vị tổ tiên của Kiếm Tông sáng lập!”   “Cho dù là tôi thì cũng không cách nào hóa giải nó!”   “Chết tiệt!”   Diệp Bắc Minh tức giận nói: “Vậy nên, tất cả những gì ông nói đều là vô dụng hả?”   “Chủ nhân, cậu hãy nghe tôi nói này...”   Kiếm nô vội vàng giải thích: “Quả thật thuộc hạ không có cách nào hóa giải kiếm ý tử vong nhưng có người có thể!”   “Ai?”   Đồng tử Diệp Bắc Minh co rút.   Kiếm nô chỉ vào Hạ Nhược Tuyết: “Cô gái này có thể!”   “Hả? Tôi hả?”   Hạ Nhược Tuyết sửng sốt.  Diệp Bắc Minh nhìn cô ấy. Hạ Nhược Tuyết khó hiểu nói: “Bắc Minh, nếu em có thể cứu bác Lam thì em chắc chắn sẽ giúp đỡ”.   “Nhưng mà em chưa từng nghe về kiếm ý tử vong”.    Kiếm nô giải thích: “Cô Hạ là thể Kiếm Tâm, trời sinh đã có liên hệ sâu sắc với kiếm”.    “Cho dù là kiếm ý tử vong khi đối diện với cô Hạ cũng sẽ vô cùng hiền dịu”.    “Chỉ cần cô Hạ bước vào Long Trì hóa giải tất cả kiếm ý tử vong!”    “Thì mẹ của cậu có thể khỏi hẳn!”   

Chương 2644: “Nhưng mà em chưa từng nghe về kiếm ý tử vong”.