Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2646: “Vãi chưởng, thiên kiếp!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Kiếm ý tử vong lao mạnh tới chỗ mi tâm Hạ Nhược Tuyết như sao chổi hệt như có ai khiêu khích nó.   Hạ Nhược Tuyết định né tránh nhưng kiếm ý tử vong lại chợt lóe không đâm vào mi tâm của Hạ Nhược Tuyết.   Kiếm ý tử vong trên người Diệp Thanh Lam đã bị hóa giải.   Cơ thể Hạ Nhược Tuyết mềm nhũn, ngã vào trong Long Trì.   “Nhược Tuyết!”   Diệp Bắc Minh quát to rồi nhảy vào trong Long Trì.   Diệp Thanh Lam cũng mở to mắt nhanh chóng lại gần Hạ Nhược Tuyết.   Rồi bà đẩy Diệp Bắc Minh đang hớt hải chạy tới ra.   “Tránh ra!”   Bà tự tay ôm chặt lấy Hạ Nhược Tuyết rồi nói: “Đứa con dâu này mẹ nhận rồi!”    Advertisement“Nếu con dám phụ bạc con bé thì mẹ sẽ đánh gãy chân con!”   Diệp Thanh Lam nở một nụ cười hiền hậu: “Con trai ngoan, con không có ý kiến gì đâu nhỉ?”   Bọn Hắc Long Vương và kiếm nô: “...”   “Mẹ, con không có ý kiến gì!”   Diệp Bắc Minh lắc đầu, cẩn thận kiểm tra tình hình của Hạ Nhược Tuyết một lượt.   Cô ấy chỉ ngất xỉu vì mất máu quá nhiều mà thôi, không đáng lo ngại.   ...   Trong phòng, Diệp Bắc Minh ân cần bôi thuốc mỡ cho Hạ Nhược Tuyết.   Đảm bảo trên người cô ấy sẽ không để lại sẹo.   Sau khi xong việc, anh khoanh chân ngồi xuống, lấy thần nguyên có được từ Tổng viện Giám Sát ra.   Rồi trực tiếp cắn nuốt nó.   Chỉ trong chốc lát, Diệp Bắc Minh bỗng mở to mắt.Cảnh giới của anh đã tăng cấp từ cảnh giới Thần Chủ sơ kỳ đến cảnh giới Thần Chủ trung kỳ.   “Nhanh vậy sao? Quá khó tin rồi đó!”   Diệp Bắc Minh kinh ngạc.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mỉm cười trả lời: “Đây chính là nguyên nhân bổn tháp bảo cậu lựa chọn thần nguyên đó”.   “Ngoài long mạch và các loại bảo vật thì thần nguyên chính là loại năng lượng thuần khiết nhất”.   “Cậu có thể trực tiếp hấp thu nó biến nó thành sức mạnh của mình!”   Diệp Bắc Minh thắc mắc: “Những người khác cũng có thể hấp thu nó à?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười đáp: “Không thể nào, hấp thu được là do thể chất thằng nhóc nhà cậu đặc biệt thôi”.   “Nhờ tu luyện Thiên Ma Cửu Biến mới có được năng lực ấy”.   “Đối với người bình thường, thần nguyên là tiền giao dịch, là năng lượng khởi động trận pháp!”   Vừa nói xong, trên bầu trời Long Đảo bỗng nhiên có một tia sấm sét giáng xuống.   Ầm ầm!   “Đây là...”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa mừng vừa sợ nói: “Vãi chưởng, thiên kiếp!”  “Ha ha ha ha, nhóc à, cậu nghịch thiên thật đó!”    “Mau tránh ra!”    Diệp Bắc Minh cũng cảm giác được từng tia sấm sét cuồn cuộn hung tợn trên đầu mình bèn ôm lấy Hạ Nhược Tuyết rồi thi triển Ảnh Thuấn.    Nháy mắt cả hai đã chạy tới vài trăm mét.    Rầm!    Tiếng nổ rung trời lệch đất vang lên, nơi Diệp Bắc Minh vừa đứng nát vụn.   

 

 Kiếm ý tử vong lao mạnh tới chỗ mi tâm Hạ Nhược Tuyết như sao chổi hệt như có ai khiêu khích nó.  

 

Hạ Nhược Tuyết định né tránh nhưng kiếm ý tử vong lại chợt lóe không đâm vào mi tâm của Hạ Nhược Tuyết.  

 

Kiếm ý tử vong trên người Diệp Thanh Lam đã bị hóa giải.  

 

Cơ thể Hạ Nhược Tuyết mềm nhũn, ngã vào trong Long Trì.  

 

“Nhược Tuyết!”  

 

Diệp Bắc Minh quát to rồi nhảy vào trong Long Trì.  

 

Diệp Thanh Lam cũng mở to mắt nhanh chóng lại gần Hạ Nhược Tuyết.  

 

Rồi bà đẩy Diệp Bắc Minh đang hớt hải chạy tới ra.  

 

“Tránh ra!”  

 

Bà tự tay ôm chặt lấy Hạ Nhược Tuyết rồi nói: “Đứa con dâu này mẹ nhận rồi!”  

  Advertisement

“Nếu con dám phụ bạc con bé thì mẹ sẽ đánh gãy chân con!”  

 

Diệp Thanh Lam nở một nụ cười hiền hậu: “Con trai ngoan, con không có ý kiến gì đâu nhỉ?”  

 

Bọn Hắc Long Vương và kiếm nô: “...”  

 

“Mẹ, con không có ý kiến gì!”  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu, cẩn thận kiểm tra tình hình của Hạ Nhược Tuyết một lượt.  

 

Cô ấy chỉ ngất xỉu vì mất máu quá nhiều mà thôi, không đáng lo ngại.  

 

...  

 

Trong phòng, Diệp Bắc Minh ân cần bôi thuốc mỡ cho Hạ Nhược Tuyết.  

 

Đảm bảo trên người cô ấy sẽ không để lại sẹo.  

 

Sau khi xong việc, anh khoanh chân ngồi xuống, lấy thần nguyên có được từ Tổng viện Giám Sát ra.  

 

Rồi trực tiếp cắn nuốt nó.  

 

Chỉ trong chốc lát, Diệp Bắc Minh bỗng mở to mắt.

Cảnh giới của anh đã tăng cấp từ cảnh giới Thần Chủ sơ kỳ đến cảnh giới Thần Chủ trung kỳ.  

 

“Nhanh vậy sao? Quá khó tin rồi đó!”  

 

Diệp Bắc Minh kinh ngạc.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mỉm cười trả lời: “Đây chính là nguyên nhân bổn tháp bảo cậu lựa chọn thần nguyên đó”.  

 

“Ngoài long mạch và các loại bảo vật thì thần nguyên chính là loại năng lượng thuần khiết nhất”.  

 

“Cậu có thể trực tiếp hấp thu nó biến nó thành sức mạnh của mình!”  

 

Diệp Bắc Minh thắc mắc: “Những người khác cũng có thể hấp thu nó à?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười đáp: “Không thể nào, hấp thu được là do thể chất thằng nhóc nhà cậu đặc biệt thôi”.  

 

“Nhờ tu luyện Thiên Ma Cửu Biến mới có được năng lực ấy”.  

 

“Đối với người bình thường, thần nguyên là tiền giao dịch, là năng lượng khởi động trận pháp!”  

 

Vừa nói xong, trên bầu trời Long Đảo bỗng nhiên có một tia sấm sét giáng xuống.  

 

Ầm ầm!  

 

“Đây là...”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa mừng vừa sợ nói: “Vãi chưởng, thiên kiếp!”  

“Ha ha ha ha, nhóc à, cậu nghịch thiên thật đó!”  

 

 

“Mau tránh ra!”  

 

 

Diệp Bắc Minh cũng cảm giác được từng tia sấm sét cuồn cuộn hung tợn trên đầu mình bèn ôm lấy Hạ Nhược Tuyết rồi thi triển Ảnh Thuấn.  

 

 

Nháy mắt cả hai đã chạy tới vài trăm mét.  

 

 

Rầm!  

 

 

Tiếng nổ rung trời lệch đất vang lên, nơi Diệp Bắc Minh vừa đứng nát vụn.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Kiếm ý tử vong lao mạnh tới chỗ mi tâm Hạ Nhược Tuyết như sao chổi hệt như có ai khiêu khích nó.   Hạ Nhược Tuyết định né tránh nhưng kiếm ý tử vong lại chợt lóe không đâm vào mi tâm của Hạ Nhược Tuyết.   Kiếm ý tử vong trên người Diệp Thanh Lam đã bị hóa giải.   Cơ thể Hạ Nhược Tuyết mềm nhũn, ngã vào trong Long Trì.   “Nhược Tuyết!”   Diệp Bắc Minh quát to rồi nhảy vào trong Long Trì.   Diệp Thanh Lam cũng mở to mắt nhanh chóng lại gần Hạ Nhược Tuyết.   Rồi bà đẩy Diệp Bắc Minh đang hớt hải chạy tới ra.   “Tránh ra!”   Bà tự tay ôm chặt lấy Hạ Nhược Tuyết rồi nói: “Đứa con dâu này mẹ nhận rồi!”    Advertisement“Nếu con dám phụ bạc con bé thì mẹ sẽ đánh gãy chân con!”   Diệp Thanh Lam nở một nụ cười hiền hậu: “Con trai ngoan, con không có ý kiến gì đâu nhỉ?”   Bọn Hắc Long Vương và kiếm nô: “...”   “Mẹ, con không có ý kiến gì!”   Diệp Bắc Minh lắc đầu, cẩn thận kiểm tra tình hình của Hạ Nhược Tuyết một lượt.   Cô ấy chỉ ngất xỉu vì mất máu quá nhiều mà thôi, không đáng lo ngại.   ...   Trong phòng, Diệp Bắc Minh ân cần bôi thuốc mỡ cho Hạ Nhược Tuyết.   Đảm bảo trên người cô ấy sẽ không để lại sẹo.   Sau khi xong việc, anh khoanh chân ngồi xuống, lấy thần nguyên có được từ Tổng viện Giám Sát ra.   Rồi trực tiếp cắn nuốt nó.   Chỉ trong chốc lát, Diệp Bắc Minh bỗng mở to mắt.Cảnh giới của anh đã tăng cấp từ cảnh giới Thần Chủ sơ kỳ đến cảnh giới Thần Chủ trung kỳ.   “Nhanh vậy sao? Quá khó tin rồi đó!”   Diệp Bắc Minh kinh ngạc.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mỉm cười trả lời: “Đây chính là nguyên nhân bổn tháp bảo cậu lựa chọn thần nguyên đó”.   “Ngoài long mạch và các loại bảo vật thì thần nguyên chính là loại năng lượng thuần khiết nhất”.   “Cậu có thể trực tiếp hấp thu nó biến nó thành sức mạnh của mình!”   Diệp Bắc Minh thắc mắc: “Những người khác cũng có thể hấp thu nó à?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười đáp: “Không thể nào, hấp thu được là do thể chất thằng nhóc nhà cậu đặc biệt thôi”.   “Nhờ tu luyện Thiên Ma Cửu Biến mới có được năng lực ấy”.   “Đối với người bình thường, thần nguyên là tiền giao dịch, là năng lượng khởi động trận pháp!”   Vừa nói xong, trên bầu trời Long Đảo bỗng nhiên có một tia sấm sét giáng xuống.   Ầm ầm!   “Đây là...”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa mừng vừa sợ nói: “Vãi chưởng, thiên kiếp!”  “Ha ha ha ha, nhóc à, cậu nghịch thiên thật đó!”    “Mau tránh ra!”    Diệp Bắc Minh cũng cảm giác được từng tia sấm sét cuồn cuộn hung tợn trên đầu mình bèn ôm lấy Hạ Nhược Tuyết rồi thi triển Ảnh Thuấn.    Nháy mắt cả hai đã chạy tới vài trăm mét.    Rầm!    Tiếng nổ rung trời lệch đất vang lên, nơi Diệp Bắc Minh vừa đứng nát vụn.   

Chương 2646: “Vãi chưởng, thiên kiếp!”