Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2663: “Họ không sợ hy sinh, không sợ đổ máu!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thế nên, sau khi đại sư tỷ biết được thân phận Thánh tộc của mình thì muốn đoạn tuyệt tất cả quan hệ với chúng ta ư?”   Diệp Bắc Minh vô cùng cô đơn!   Diệp Thanh Lam quát lớn một tiếng: “Minh nhi, con nói cái gì thế!”   “Mẹ?”   Diệp Bắc Minh sửng sốt.   Diệp Thanh Lam nhăn nhó: “Khuynh Thành lớn lên trên đỉnh Côn Luân, con đã tập võ với con bé suốt năm năm!”   “Tính tình của con bé thế nào, chẳng lẽ con không biết?”   “Con nghĩ Khuynh Thành có vì thân phận của mình mà bỏ mặc người sư đệ như con không?”   Diệp Bắc Minh sửng sốt!   Đại sư tỷ chắc chắn không phải là người như vậy!   Hơi thở bỗng trở nên dồn dập: “Mẹ, ý của mẹ là?”   Diệp Thanh Lam gật đầu: “Thanh niên Thánh Tộc đó đang nói dối!”   “Là kẻ đó muốn con và Khuynh Thành cắt đứt mọi quan hệ, chứ không phải là Khuynh Thành muốn như thế!”   Diệp Bắc Minh chợt bừng tỉnh!   Sự lo lắng trong lòng cũng hóa thành hư không!   Đột nhiên.   Diệp Bắc Minh như nghĩ tới điều gì đó: “Đại sư tỷ là người của Thánh Tộc thì chắc không phải là thiên nữ của đại lục Chân Võ!”   “Chín sư tỷ kia đều là thiên nữ, còn một thiên nữ nữa ở đâu nhỉ?”   Diệp Thanh Lam cười: “Minh nhi, thiên nữ cuối cùng đó là mẹ”.   “Cái gì!”   Diệp Bắc Minh run lên dữ dội, thật sự không dám tin: “Mẹ… Mẹ…”   “Mẹ là thiên nữ ư?"   Hơi thở trở nên dồn dập, gần như là dừng lại!   Mặt Diệp Thanh Lam xuất hiện nụ cười: “Sao? Không giống hả?”   “Năm đó mẹ ở đỉnh Côn Luân, ở đại lục Chân Võ hay thậm chí là thế giới Cao Võ thì vẫn là một sự tồn tại cao không thể với tới!”   “Mẹ cũng từng vào chiến trường Thái Cổ!”   “Thật ra thì mẹ và bố con đã gặp nhau ở chiến trường Thái Cổ!”   Diệp Bắc Minh hoàn toàn ngây người, cơ thể trở nên cứng đờ!   Giọng của anh trở nên run rẩy, hai mắt đỏ bừng: “Thế nên… Nếu muốn cứu đại lục Chân Võ!”   “Mẹ… Cũng phải hiến tế ư?”   Diệp Thanh Lam mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy”.   “Con không đồng ý!”   Hai mắt Diệp Bắc Minh đau xót, lệ nóng dân trào: “Nếu thật sự phải để cho mẹ và chín sư tỷ hiến tế, thì con thà để cho đại lục Chân Võ cứ như thế!”   Vẻ mặt Diệp Thanh Lam vô cùng phức tạp: “Minh nhi, chúng ta không thể nghĩ như thế được!”   “Tại sao chứ? Ông đây muốn hỏi là tại sao?”   Diệp Bắc Minh điên cuồng rít gào: “Tại sao để cứu lấy đại lục Chân Võ thì cả mẹ và các sư tỷ đều phải hiến tế?”   “Haiz”.   Diệp Thanh Lam thở dài một tiếng: “Minh nhi, con có nhìn thấy tấm bia mộ này không?”   Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn sang.   Bia mộ của tổ tiên Hoa Tộc, đảo mắt nhìn không thấy điểm cuối!   Giọng Diệp Thanh Lam lại vang lên: “Từ cái thời khai hoang gieo hạt, Hoa tộc đã sinh tồn như loài dã thú!”  “Tất cả đều chăm chỉ phấn đấu, mãi mãi không chịu thua, tổ tiên Hoa Tộc mới rời khỏi núi Côn Luân!”    “Mãi đến hôm nay, bước chân của Hoa Tộc vẫn chưa hề dừng lại!”    “Chủ nhân của những tấm bia này đều là tổ tiên Hoa Tộc, họ đã hiến dâng cho Hoa Tộc cả mạng sống của mình!”    “Họ không sợ hy sinh, không sợ đổ máu!”    “Chỉ mong có thể giành được một chốn yên thân cho đời sau!”    “Hôm nay, đến lượt chúng ta rồi, chúng ta cũng không nên chùn bước!”   

 

“Thế nên, sau khi đại sư tỷ biết được thân phận Thánh tộc của mình thì muốn đoạn tuyệt tất cả quan hệ với chúng ta ư?”  

 

Diệp Bắc Minh vô cùng cô đơn!  

 

Diệp Thanh Lam quát lớn một tiếng: “Minh nhi, con nói cái gì thế!”  

 

“Mẹ?”  

 

Diệp Bắc Minh sửng sốt.  

 

Diệp Thanh Lam nhăn nhó: “Khuynh Thành lớn lên trên đỉnh Côn Luân, con đã tập võ với con bé suốt năm năm!”  

 

“Tính tình của con bé thế nào, chẳng lẽ con không biết?”  

 

“Con nghĩ Khuynh Thành có vì thân phận của mình mà bỏ mặc người sư đệ như con không?”  

 

Diệp Bắc Minh sửng sốt!  

 

Đại sư tỷ chắc chắn không phải là người như vậy!  

 

Hơi thở bỗng trở nên dồn dập: “Mẹ, ý của mẹ là?”  

 

Diệp Thanh Lam gật đầu: “Thanh niên Thánh Tộc đó đang nói dối!”  

 

“Là kẻ đó muốn con và Khuynh Thành cắt đứt mọi quan hệ, chứ không phải là Khuynh Thành muốn như thế!”  

 

Diệp Bắc Minh chợt bừng tỉnh!  

 

Sự lo lắng trong lòng cũng hóa thành hư không!  

 

Đột nhiên.  

 

Diệp Bắc Minh như nghĩ tới điều gì đó: “Đại sư tỷ là người của Thánh Tộc thì chắc không phải là thiên nữ của đại lục Chân Võ!”  

 

“Chín sư tỷ kia đều là thiên nữ, còn một thiên nữ nữa ở đâu nhỉ?”  

 

Diệp Thanh Lam cười: “Minh nhi, thiên nữ cuối cùng đó là mẹ”.  

 

“Cái gì!”  

 

Diệp Bắc Minh run lên dữ dội, thật sự không dám tin: “Mẹ… Mẹ…”  

 

“Mẹ là thiên nữ ư?"  

 

Hơi thở trở nên dồn dập, gần như là dừng lại!  

 

Mặt Diệp Thanh Lam xuất hiện nụ cười: “Sao? Không giống hả?”  

 

“Năm đó mẹ ở đỉnh Côn Luân, ở đại lục Chân Võ hay thậm chí là thế giới Cao Võ thì vẫn là một sự tồn tại cao không thể với tới!”  

 

“Mẹ cũng từng vào chiến trường Thái Cổ!”  

 

“Thật ra thì mẹ và bố con đã gặp nhau ở chiến trường Thái Cổ!”  

 

Diệp Bắc Minh hoàn toàn ngây người, cơ thể trở nên cứng đờ!  

 

Giọng của anh trở nên run rẩy, hai mắt đỏ bừng: “Thế nên… Nếu muốn cứu đại lục Chân Võ!”  

 

“Mẹ… Cũng phải hiến tế ư?”  

 

Diệp Thanh Lam mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy”.  

 

“Con không đồng ý!”  

 

Hai mắt Diệp Bắc Minh đau xót, lệ nóng dân trào: “Nếu thật sự phải để cho mẹ và chín sư tỷ hiến tế, thì con thà để cho đại lục Chân Võ cứ như thế!”  

 

Vẻ mặt Diệp Thanh Lam vô cùng phức tạp: “Minh nhi, chúng ta không thể nghĩ như thế được!”  

 

“Tại sao chứ? Ông đây muốn hỏi là tại sao?”  

 

Diệp Bắc Minh điên cuồng rít gào: “Tại sao để cứu lấy đại lục Chân Võ thì cả mẹ và các sư tỷ đều phải hiến tế?”  

 

“Haiz”.  

 

Diệp Thanh Lam thở dài một tiếng: “Minh nhi, con có nhìn thấy tấm bia mộ này không?”  

 

Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn sang.  

 

Bia mộ của tổ tiên Hoa Tộc, đảo mắt nhìn không thấy điểm cuối!  

 

Giọng Diệp Thanh Lam lại vang lên: “Từ cái thời khai hoang gieo hạt, Hoa tộc đã sinh tồn như loài dã thú!”  

“Tất cả đều chăm chỉ phấn đấu, mãi mãi không chịu thua, tổ tiên Hoa Tộc mới rời khỏi núi Côn Luân!”  

 

 

“Mãi đến hôm nay, bước chân của Hoa Tộc vẫn chưa hề dừng lại!”  

 

 

“Chủ nhân của những tấm bia này đều là tổ tiên Hoa Tộc, họ đã hiến dâng cho Hoa Tộc cả mạng sống của mình!”  

 

 

“Họ không sợ hy sinh, không sợ đổ máu!”  

 

 

“Chỉ mong có thể giành được một chốn yên thân cho đời sau!”  

 

 

“Hôm nay, đến lượt chúng ta rồi, chúng ta cũng không nên chùn bước!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thế nên, sau khi đại sư tỷ biết được thân phận Thánh tộc của mình thì muốn đoạn tuyệt tất cả quan hệ với chúng ta ư?”   Diệp Bắc Minh vô cùng cô đơn!   Diệp Thanh Lam quát lớn một tiếng: “Minh nhi, con nói cái gì thế!”   “Mẹ?”   Diệp Bắc Minh sửng sốt.   Diệp Thanh Lam nhăn nhó: “Khuynh Thành lớn lên trên đỉnh Côn Luân, con đã tập võ với con bé suốt năm năm!”   “Tính tình của con bé thế nào, chẳng lẽ con không biết?”   “Con nghĩ Khuynh Thành có vì thân phận của mình mà bỏ mặc người sư đệ như con không?”   Diệp Bắc Minh sửng sốt!   Đại sư tỷ chắc chắn không phải là người như vậy!   Hơi thở bỗng trở nên dồn dập: “Mẹ, ý của mẹ là?”   Diệp Thanh Lam gật đầu: “Thanh niên Thánh Tộc đó đang nói dối!”   “Là kẻ đó muốn con và Khuynh Thành cắt đứt mọi quan hệ, chứ không phải là Khuynh Thành muốn như thế!”   Diệp Bắc Minh chợt bừng tỉnh!   Sự lo lắng trong lòng cũng hóa thành hư không!   Đột nhiên.   Diệp Bắc Minh như nghĩ tới điều gì đó: “Đại sư tỷ là người của Thánh Tộc thì chắc không phải là thiên nữ của đại lục Chân Võ!”   “Chín sư tỷ kia đều là thiên nữ, còn một thiên nữ nữa ở đâu nhỉ?”   Diệp Thanh Lam cười: “Minh nhi, thiên nữ cuối cùng đó là mẹ”.   “Cái gì!”   Diệp Bắc Minh run lên dữ dội, thật sự không dám tin: “Mẹ… Mẹ…”   “Mẹ là thiên nữ ư?"   Hơi thở trở nên dồn dập, gần như là dừng lại!   Mặt Diệp Thanh Lam xuất hiện nụ cười: “Sao? Không giống hả?”   “Năm đó mẹ ở đỉnh Côn Luân, ở đại lục Chân Võ hay thậm chí là thế giới Cao Võ thì vẫn là một sự tồn tại cao không thể với tới!”   “Mẹ cũng từng vào chiến trường Thái Cổ!”   “Thật ra thì mẹ và bố con đã gặp nhau ở chiến trường Thái Cổ!”   Diệp Bắc Minh hoàn toàn ngây người, cơ thể trở nên cứng đờ!   Giọng của anh trở nên run rẩy, hai mắt đỏ bừng: “Thế nên… Nếu muốn cứu đại lục Chân Võ!”   “Mẹ… Cũng phải hiến tế ư?”   Diệp Thanh Lam mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy”.   “Con không đồng ý!”   Hai mắt Diệp Bắc Minh đau xót, lệ nóng dân trào: “Nếu thật sự phải để cho mẹ và chín sư tỷ hiến tế, thì con thà để cho đại lục Chân Võ cứ như thế!”   Vẻ mặt Diệp Thanh Lam vô cùng phức tạp: “Minh nhi, chúng ta không thể nghĩ như thế được!”   “Tại sao chứ? Ông đây muốn hỏi là tại sao?”   Diệp Bắc Minh điên cuồng rít gào: “Tại sao để cứu lấy đại lục Chân Võ thì cả mẹ và các sư tỷ đều phải hiến tế?”   “Haiz”.   Diệp Thanh Lam thở dài một tiếng: “Minh nhi, con có nhìn thấy tấm bia mộ này không?”   Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn sang.   Bia mộ của tổ tiên Hoa Tộc, đảo mắt nhìn không thấy điểm cuối!   Giọng Diệp Thanh Lam lại vang lên: “Từ cái thời khai hoang gieo hạt, Hoa tộc đã sinh tồn như loài dã thú!”  “Tất cả đều chăm chỉ phấn đấu, mãi mãi không chịu thua, tổ tiên Hoa Tộc mới rời khỏi núi Côn Luân!”    “Mãi đến hôm nay, bước chân của Hoa Tộc vẫn chưa hề dừng lại!”    “Chủ nhân của những tấm bia này đều là tổ tiên Hoa Tộc, họ đã hiến dâng cho Hoa Tộc cả mạng sống của mình!”    “Họ không sợ hy sinh, không sợ đổ máu!”    “Chỉ mong có thể giành được một chốn yên thân cho đời sau!”    “Hôm nay, đến lượt chúng ta rồi, chúng ta cũng không nên chùn bước!”   

Chương 2663: “Họ không sợ hy sinh, không sợ đổ máu!”