Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2667: “Ngu ngốc!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Theo anh đến Tổng viện Giám Sát đi”. Diệp Bắc Minh đề nghị: “Nó rất thích hợp với em”. Hạ Nhược Tuyết thoáng do dự, khẽ lắc đầu: “Em nhận được truyền thừa của Vạn Đạo Kiếm Chủ, có một số việc em nhất định phải đi làm!” Diệp Bắc Minh cau mày. Một lát sau. AdvertisementAnh khẽ gật đầu: “Được!” “Ừm, cảm ơn anh đã hiểu cho em”. Hạ Nhược Tuyết thản nhiên cười, trực tiếp hôn anh: “Em muốn cố gắng để trở nên mạnh hơn, sẽ không để anh bay quá cao mà em thì không theo nổi!” “Em muốn làm người con gái mạnh nhất bên cạnh anh!” AdvertisementDiệp Bắc Minh trêu ghẹo cười nói: “Phải không? Có vài chỗ em lại không bằng Tôn Thiến đấy”. Ánh mắt anh nhìn xuống dưới! Mặt Hạ Nhược Tuyết đỏ bừng, cắn răng: “Ai nói vậy? Tới thử xem!” Thế giới Cao Võ, trong một ngôi đền cổ xưa. Ưng Bạch Mi, Bùi Vân Hải, Bạch Thiên Cơ. Hoàng Phủ Chính, Lục Thanh Sơn, Tề Đạo Khung đều tập trung ở trong này! Chính là đám người đã bao vây tấn công Long Đảo! Mọi người im lặng không nói. Dường như đang chờ đời điều gì! Đột nhiên. Một giọng nói già nua không rõ là nam hay nữ vang lên: “Đã đến đông đủ hết chưa?” Lời vừa dứt, một người áo đen đeo mặt nạ xuất hiện trước cửa. “Đại nhân, ông tới rồi!” Tất cả mọi người đều đứng dậy, vẻ mặt hết sức cung kính! Người áo đen đi vào bên trong, đi thẳng lên chiếc ghế bành cao nhất, xoay người ngồi xuống. Bàn tay khô héo gõ từng nhịp trên thành ghế: “Tôi đã biết chuyện rồi, mọi người có ý kiến gì không?” Ưng Bạch Mi là người đầu tiên lên tiếng: “Một cảnh giới Thần Vương nho nhỏ mà lại giết được cảnh giới Vực Vương!” Ánh mắt lạnh như băng phun ra một chữ: “Giết!” Sắc mặt Bùi Vân Hải tối đen: “Kẻ đó còn uy h**p chúng ta, nếu để nó tiếp tục phát triển, e là hậu quả khó lường!” Có người hùa theo: “Kẻ đó phải chết, phải giết từ trong trứng nước!” Một ông lão mặt rỗ nhíu mày: “Thánh Tộc có nó làm chỗ dựa, nếu Thánh Tộc gây chuyện với chúng ta thì phải làm sao?” Ánh mắt Bùi Vân Hải trở nên tàn nhẫn: “Nếu thằng ranh đó bất cẩn vô tình chết đi, thì ai có thể tìm được chúng ta?” “Đúng vậy!” “Có thể dùng thủ đoạn ám sát, sau đó phất áo bỏ đi, ai mà biết là chúng ta làm?” Bọn họ đều tham gia thảo luận. Bạch Thiên Cơ tạt một gáo nước lạnh: “Ha ha, có thanh kiếm quái dị đó trong tay, ai trong số các người có thể giết được nó?” “Ám sát hả? Mấy người chắc chắn là không phải đi hiến mạng cho nó đấy chứ?” Bùi Vân Hải lạnh lùng cười: “Bạch Thiên Cơ, nếu như ông sợ thì lão phu có thể ra ray!” “Với thủ đoạn ẩn nấp của lão già này, giết thằng ranh đó dễ như trở bàn tay!”
“Theo anh đến Tổng viện Giám Sát đi”.
Diệp Bắc Minh đề nghị: “Nó rất thích hợp với em”.
Hạ Nhược Tuyết thoáng do dự, khẽ lắc đầu: “Em nhận được truyền thừa của Vạn Đạo Kiếm Chủ, có một số việc em nhất định phải đi làm!”
Diệp Bắc Minh cau mày.
Một lát sau.
Advertisement
Anh khẽ gật đầu: “Được!”
“Ừm, cảm ơn anh đã hiểu cho em”.
Hạ Nhược Tuyết thản nhiên cười, trực tiếp hôn anh: “Em muốn cố gắng để trở nên mạnh hơn, sẽ không để anh bay quá cao mà em thì không theo nổi!”
“Em muốn làm người con gái mạnh nhất bên cạnh anh!”
Advertisement
Diệp Bắc Minh trêu ghẹo cười nói: “Phải không? Có vài chỗ em lại không bằng Tôn Thiến đấy”.
Ánh mắt anh nhìn xuống dưới!
Mặt Hạ Nhược Tuyết đỏ bừng, cắn răng: “Ai nói vậy? Tới thử xem!”
Thế giới Cao Võ, trong một ngôi đền cổ xưa.
Ưng Bạch Mi, Bùi Vân Hải, Bạch Thiên Cơ.
Hoàng Phủ Chính, Lục Thanh Sơn, Tề Đạo Khung đều tập trung ở trong này!
Chính là đám người đã bao vây tấn công Long Đảo!
Mọi người im lặng không nói.
Dường như đang chờ đời điều gì!
Đột nhiên.
Một giọng nói già nua không rõ là nam hay nữ vang lên: “Đã đến đông đủ hết chưa?”
Lời vừa dứt, một người áo đen đeo mặt nạ xuất hiện trước cửa.
“Đại nhân, ông tới rồi!”
Tất cả mọi người đều đứng dậy, vẻ mặt hết sức cung kính!
Người áo đen đi vào bên trong, đi thẳng lên chiếc ghế bành cao nhất, xoay người ngồi xuống.
Bàn tay khô héo gõ từng nhịp trên thành ghế: “Tôi đã biết chuyện rồi, mọi người có ý kiến gì không?”
Ưng Bạch Mi là người đầu tiên lên tiếng: “Một cảnh giới Thần Vương nho nhỏ mà lại giết được cảnh giới Vực Vương!”
Ánh mắt lạnh như băng phun ra một chữ: “Giết!”
Sắc mặt Bùi Vân Hải tối đen: “Kẻ đó còn uy h**p chúng ta, nếu để nó tiếp tục phát triển, e là hậu quả khó lường!”
Có người hùa theo: “Kẻ đó phải chết, phải giết từ trong trứng nước!”
Một ông lão mặt rỗ nhíu mày: “Thánh Tộc có nó làm chỗ dựa, nếu Thánh Tộc gây chuyện với chúng ta thì phải làm sao?”
Ánh mắt Bùi Vân Hải trở nên tàn nhẫn: “Nếu thằng ranh đó bất cẩn vô tình chết đi, thì ai có thể tìm được chúng ta?”
“Đúng vậy!”
“Có thể dùng thủ đoạn ám sát, sau đó phất áo bỏ đi, ai mà biết là chúng ta làm?”
Bọn họ đều tham gia thảo luận.
Bạch Thiên Cơ tạt một gáo nước lạnh: “Ha ha, có thanh kiếm quái dị đó trong tay, ai trong số các người có thể giết được nó?”
“Ám sát hả? Mấy người chắc chắn là không phải đi hiến mạng cho nó đấy chứ?”
Bùi Vân Hải lạnh lùng cười: “Bạch Thiên Cơ, nếu như ông sợ thì lão phu có thể ra ray!”
“Với thủ đoạn ẩn nấp của lão già này, giết thằng ranh đó dễ như trở bàn tay!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Theo anh đến Tổng viện Giám Sát đi”. Diệp Bắc Minh đề nghị: “Nó rất thích hợp với em”. Hạ Nhược Tuyết thoáng do dự, khẽ lắc đầu: “Em nhận được truyền thừa của Vạn Đạo Kiếm Chủ, có một số việc em nhất định phải đi làm!” Diệp Bắc Minh cau mày. Một lát sau. AdvertisementAnh khẽ gật đầu: “Được!” “Ừm, cảm ơn anh đã hiểu cho em”. Hạ Nhược Tuyết thản nhiên cười, trực tiếp hôn anh: “Em muốn cố gắng để trở nên mạnh hơn, sẽ không để anh bay quá cao mà em thì không theo nổi!” “Em muốn làm người con gái mạnh nhất bên cạnh anh!” AdvertisementDiệp Bắc Minh trêu ghẹo cười nói: “Phải không? Có vài chỗ em lại không bằng Tôn Thiến đấy”. Ánh mắt anh nhìn xuống dưới! Mặt Hạ Nhược Tuyết đỏ bừng, cắn răng: “Ai nói vậy? Tới thử xem!” Thế giới Cao Võ, trong một ngôi đền cổ xưa. Ưng Bạch Mi, Bùi Vân Hải, Bạch Thiên Cơ. Hoàng Phủ Chính, Lục Thanh Sơn, Tề Đạo Khung đều tập trung ở trong này! Chính là đám người đã bao vây tấn công Long Đảo! Mọi người im lặng không nói. Dường như đang chờ đời điều gì! Đột nhiên. Một giọng nói già nua không rõ là nam hay nữ vang lên: “Đã đến đông đủ hết chưa?” Lời vừa dứt, một người áo đen đeo mặt nạ xuất hiện trước cửa. “Đại nhân, ông tới rồi!” Tất cả mọi người đều đứng dậy, vẻ mặt hết sức cung kính! Người áo đen đi vào bên trong, đi thẳng lên chiếc ghế bành cao nhất, xoay người ngồi xuống. Bàn tay khô héo gõ từng nhịp trên thành ghế: “Tôi đã biết chuyện rồi, mọi người có ý kiến gì không?” Ưng Bạch Mi là người đầu tiên lên tiếng: “Một cảnh giới Thần Vương nho nhỏ mà lại giết được cảnh giới Vực Vương!” Ánh mắt lạnh như băng phun ra một chữ: “Giết!” Sắc mặt Bùi Vân Hải tối đen: “Kẻ đó còn uy h**p chúng ta, nếu để nó tiếp tục phát triển, e là hậu quả khó lường!” Có người hùa theo: “Kẻ đó phải chết, phải giết từ trong trứng nước!” Một ông lão mặt rỗ nhíu mày: “Thánh Tộc có nó làm chỗ dựa, nếu Thánh Tộc gây chuyện với chúng ta thì phải làm sao?” Ánh mắt Bùi Vân Hải trở nên tàn nhẫn: “Nếu thằng ranh đó bất cẩn vô tình chết đi, thì ai có thể tìm được chúng ta?” “Đúng vậy!” “Có thể dùng thủ đoạn ám sát, sau đó phất áo bỏ đi, ai mà biết là chúng ta làm?” Bọn họ đều tham gia thảo luận. Bạch Thiên Cơ tạt một gáo nước lạnh: “Ha ha, có thanh kiếm quái dị đó trong tay, ai trong số các người có thể giết được nó?” “Ám sát hả? Mấy người chắc chắn là không phải đi hiến mạng cho nó đấy chứ?” Bùi Vân Hải lạnh lùng cười: “Bạch Thiên Cơ, nếu như ông sợ thì lão phu có thể ra ray!” “Với thủ đoạn ẩn nấp của lão già này, giết thằng ranh đó dễ như trở bàn tay!”