Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2670: Y đạo thông thiên!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Luyện chế đan được thì phải…”    “A a a!”   Người phụ nữ trung niên kia bắt đầu trách móc: “Chu Nhược Giai, cô tới đây được bao nhiêu ngày rồi?”“Hàn Vân tôi luyện đan năm trăm ba mươi năm qua, đã là Đan Đế ngũ phẩm!”   “Có phải cô cảm thấy mình đọc sách được vài ngày, thì giỏi hơn tôi rồi đúng không?”   “Thì phải làm cái gì? Cô nói đi, là cái gì?”    Advertisement“Ha ha ha ha!”   Tiếng cười vang lên.   Mặt Chu Nhược Giai hết xanh lại tím.   Cô ta cắn đôi môi đỏ mọng, cố chịu đựng nhục nhã nói: “Tôi nghĩ…”   Hàn Vân châm chọc ngắt lời: “Tôi không cần thứ cô nghĩ, tôi cần thứ tôi nghĩ! Hiểu chưa?”   “Cái loại thiên phú rác rưởi như cô, cả đời cũng đừng mong luyện được đan dược!”   “Nếu không phải vì người chồng chưa cưới Diệp Bắc Minh kia, cô nghĩ rằng mình có tư cách tiến vào nội viện của Tổng viện Giám Sát hay không?”   “Nếu không nể mặt mũi viện trưởng, thì cô còn chẳng đủ tư cách tiến vào trong cánh cửa này!”   Một đệ tử nở nụ cười: “Sư phụ Hàn, đừng mắng cô ta làm gì, chồng chưa cưới của cô ta hung dữ lắm, biết đánh người đấy!”   “Ha ha ha!”   Lại một tràng cười nữa vang lên.   Mặt Hàn Vân đầy vẻ bỉ ổi: “Thế hả? Tôi lại sợ lắm cơ!”   “Chu Nhược Giai, liệu chồng chưa cưới của cô có tới đây đòi công bằng cho cô không nhỉ?”   “Chắc anh ta sẽ không đánh tôi đấy chứ?”   “Ha ha ha!”   Mọi người trong viện lại tiếp tục cười to!   Hai mắt Chu Nhược Giai đỏ bừng lên, siết chặt hai tay!   “Sao? Cô cũng muốn đánh tôi đấy hả?”   Hàn Vân nở nụ cười: “Nào, đánh đi!”   Bốp!   Âm thanh giòn tan vang lên!   Mọi người không biết rõ tại sao Hàn Vân lại bay thẳng ra ngoài như một con chó chết!   Rầm!   Tiếng vang rất lớn, Hàn Vân chật vật nằm dưới đất.   Cảm thấy xương cốt cả người như bị giẫm nát!   “Đánh đó, thì sao?”   Một giọng nói khinh thường vang lên.   “Hít!”   Mọi người hít một hơi thật sâu, tất cả đều không kịp phản ứng!   Lại có người dám đánh Hàn Vân thật ư?  Nên biết rằng!    Cha của Hàn Vân chính là Đan Thần người đứng đầu học viện đan đạo!    Cả viện trưởng cũng phải nể mặt ông ấy!    Mẹ Hàn Vân là thần y, người đứng đầu học viện y đạo!    Y đạo thông thiên!    Người là sinh là tử, là thịt và xương trắng!  

 “Luyện chế đan được thì phải…”  

 

 

“A a a!”  

 

Người phụ nữ trung niên kia bắt đầu trách móc: “Chu Nhược Giai, cô tới đây được bao nhiêu ngày rồi?”

“Hàn Vân tôi luyện đan năm trăm ba mươi năm qua, đã là Đan Đế ngũ phẩm!”  

 

“Có phải cô cảm thấy mình đọc sách được vài ngày, thì giỏi hơn tôi rồi đúng không?”  

 

“Thì phải làm cái gì? Cô nói đi, là cái gì?”  

  Advertisement

“Ha ha ha ha!”  

 

Tiếng cười vang lên.  

 

Mặt Chu Nhược Giai hết xanh lại tím.  

 

Cô ta cắn đôi môi đỏ mọng, cố chịu đựng nhục nhã nói: “Tôi nghĩ…”  

 

Hàn Vân châm chọc ngắt lời: “Tôi không cần thứ cô nghĩ, tôi cần thứ tôi nghĩ! Hiểu chưa?”  

 

“Cái loại thiên phú rác rưởi như cô, cả đời cũng đừng mong luyện được đan dược!”  

 

“Nếu không phải vì người chồng chưa cưới Diệp Bắc Minh kia, cô nghĩ rằng mình có tư cách tiến vào nội viện của Tổng viện Giám Sát hay không?”  

 

“Nếu không nể mặt mũi viện trưởng, thì cô còn chẳng đủ tư cách tiến vào trong cánh cửa này!”  

 

Một đệ tử nở nụ cười: “Sư phụ Hàn, đừng mắng cô ta làm gì, chồng chưa cưới của cô ta hung dữ lắm, biết đánh người đấy!”  

 

“Ha ha ha!”  

 

Lại một tràng cười nữa vang lên.  

 

Mặt Hàn Vân đầy vẻ bỉ ổi: “Thế hả? Tôi lại sợ lắm cơ!”  

 

“Chu Nhược Giai, liệu chồng chưa cưới của cô có tới đây đòi công bằng cho cô không nhỉ?”  

 

“Chắc anh ta sẽ không đánh tôi đấy chứ?”  

 

“Ha ha ha!”  

 

Mọi người trong viện lại tiếp tục cười to!  

 

Hai mắt Chu Nhược Giai đỏ bừng lên, siết chặt hai tay!  

 

“Sao? Cô cũng muốn đánh tôi đấy hả?”  

 

Hàn Vân nở nụ cười: “Nào, đánh đi!”  

 

Bốp!  

 

Âm thanh giòn tan vang lên!  

 

Mọi người không biết rõ tại sao Hàn Vân lại bay thẳng ra ngoài như một con chó chết!  

 

Rầm!  

 

Tiếng vang rất lớn, Hàn Vân chật vật nằm dưới đất.  

 

Cảm thấy xương cốt cả người như bị giẫm nát!  

 

“Đánh đó, thì sao?”  

 

Một giọng nói khinh thường vang lên.  

 

“Hít!”  

 

Mọi người hít một hơi thật sâu, tất cả đều không kịp phản ứng!  

 

Lại có người dám đánh Hàn Vân thật ư?  

Nên biết rằng!  

 

 

Cha của Hàn Vân chính là Đan Thần người đứng đầu học viện đan đạo!  

 

 

Cả viện trưởng cũng phải nể mặt ông ấy!  

 

 

Mẹ Hàn Vân là thần y, người đứng đầu học viện y đạo!  

 

 

Y đạo thông thiên!  

 

 

Người là sinh là tử, là thịt và xương trắng!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Luyện chế đan được thì phải…”    “A a a!”   Người phụ nữ trung niên kia bắt đầu trách móc: “Chu Nhược Giai, cô tới đây được bao nhiêu ngày rồi?”“Hàn Vân tôi luyện đan năm trăm ba mươi năm qua, đã là Đan Đế ngũ phẩm!”   “Có phải cô cảm thấy mình đọc sách được vài ngày, thì giỏi hơn tôi rồi đúng không?”   “Thì phải làm cái gì? Cô nói đi, là cái gì?”    Advertisement“Ha ha ha ha!”   Tiếng cười vang lên.   Mặt Chu Nhược Giai hết xanh lại tím.   Cô ta cắn đôi môi đỏ mọng, cố chịu đựng nhục nhã nói: “Tôi nghĩ…”   Hàn Vân châm chọc ngắt lời: “Tôi không cần thứ cô nghĩ, tôi cần thứ tôi nghĩ! Hiểu chưa?”   “Cái loại thiên phú rác rưởi như cô, cả đời cũng đừng mong luyện được đan dược!”   “Nếu không phải vì người chồng chưa cưới Diệp Bắc Minh kia, cô nghĩ rằng mình có tư cách tiến vào nội viện của Tổng viện Giám Sát hay không?”   “Nếu không nể mặt mũi viện trưởng, thì cô còn chẳng đủ tư cách tiến vào trong cánh cửa này!”   Một đệ tử nở nụ cười: “Sư phụ Hàn, đừng mắng cô ta làm gì, chồng chưa cưới của cô ta hung dữ lắm, biết đánh người đấy!”   “Ha ha ha!”   Lại một tràng cười nữa vang lên.   Mặt Hàn Vân đầy vẻ bỉ ổi: “Thế hả? Tôi lại sợ lắm cơ!”   “Chu Nhược Giai, liệu chồng chưa cưới của cô có tới đây đòi công bằng cho cô không nhỉ?”   “Chắc anh ta sẽ không đánh tôi đấy chứ?”   “Ha ha ha!”   Mọi người trong viện lại tiếp tục cười to!   Hai mắt Chu Nhược Giai đỏ bừng lên, siết chặt hai tay!   “Sao? Cô cũng muốn đánh tôi đấy hả?”   Hàn Vân nở nụ cười: “Nào, đánh đi!”   Bốp!   Âm thanh giòn tan vang lên!   Mọi người không biết rõ tại sao Hàn Vân lại bay thẳng ra ngoài như một con chó chết!   Rầm!   Tiếng vang rất lớn, Hàn Vân chật vật nằm dưới đất.   Cảm thấy xương cốt cả người như bị giẫm nát!   “Đánh đó, thì sao?”   Một giọng nói khinh thường vang lên.   “Hít!”   Mọi người hít một hơi thật sâu, tất cả đều không kịp phản ứng!   Lại có người dám đánh Hàn Vân thật ư?  Nên biết rằng!    Cha của Hàn Vân chính là Đan Thần người đứng đầu học viện đan đạo!    Cả viện trưởng cũng phải nể mặt ông ấy!    Mẹ Hàn Vân là thần y, người đứng đầu học viện y đạo!    Y đạo thông thiên!    Người là sinh là tử, là thịt và xương trắng!  

Chương 2670: Y đạo thông thiên!