Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2684: “Đuổi cậu ta đi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một lão già áo xanh xuất hiện, cười thâm sâu nhìn cô ấy: “Cô coi lão phu là đứa trẻ ba tuổi à?”    “Nếu cô không nói thì lão phu đành sưu hồn vậy!”   Xoẹt!   Trong đôi mắt lão già áo xanh thoáng hiện lên tia huyết quang, ngay khi nó sắp bắn vào mắt Vương Như Yên.   “Sư muội, cẩn thận!”   Lục Tuyết Kỳ xuất hiện, ôm chặt bả vai của Vương Như Yên rồi đưa cô ấy đi.    AdvertisementKhí tức của lão già áo xanh kia cuồn cuộn đuổi theo đằng sau: “Có đồng bọn à? Ở lại đây hết đi!”   Rầm!   Lão già kia tung chưởng, khí tức cuồng bạo tỏa ra.   Phụt!   Lục Tuyết Kỳ phun một ngụm máu tươi, đẩy Vương Như Yên ra ngoài: “Sư muội, chị sẽ giữ chân ông ta, em đi mau đi!”   Vương Như Yên biết mình ở lại thì cả hai đều sẽ bị bắt.   Cô ấy cắn răng nhanh chóng rời khỏi đó.   Lão già áo xanh kia lạnh lùng nhìn thoáng qua Lục Tuyết Kỳ, mắt thoáng lóe lên tia huyết quang.   Ông ta thi triển thuật sưu hồn.   “Á...”   Lục Tuyết Kỳ kêu thảm thiết.   Một lát sau, trên mặt lão già áo xanh vừa mừng vừa sợ: “Người của Hoa tộc ư? Không chỉ vậy còn tới đây tìm long mạch nữa?”   “Hahaha, sư tỷ của Diệp Bắc Minh, hóa ra đây là nhược điểm của cậu ta!”   ...   Tổng viện Giám Sát, trong phòng họp.   Hơn một nghìn người quản lý cấp cao tề tựu lại đây, không gian im lặng đến đáng sợ.   Không biết đã qua bao lâu, một ông lão hờ hững nói: “Sao lại không nói nữa?”   “Bây giờ thế giới bên ngoài đã thành lập liên minh giết Diệp, hàng trăm tông môn hợp tác với nhau giết Diệp Bắc Minh, diệt trừ Tổng viện Giám Sát, các người không tỏ thái độ gì à?”   Tất cả vẫn lặng thinh như thế.   Giọng ông lão ấy trầm xuống: “Vương Bình An, Hoa Côn Luân, cậu ta là do hai người nhận vào Tổng viện Giám Sát đó!”   “Sao cả hai im thin thít thế hả?”   Vương Bình An cúi đầu.   Mặt mày Hoa Côn Luân xám xịt như tro tàn.   Trong đám đông, một lão già trọc đầu lên tiếng: “Giết Diệp Bắc Minh trả công bằng lại cho bọn họ!”   “Chỉ có thế chúng ta mới có thể phủi sạch quan hệ!”   “Đúng thế!”   “Giết cậu ta đi!”   Rất nhiều người gật gù đồng ý.   Một lão già răng hô cười khẩy: “Thủ đoạn của cậu ta hung tàn như vậy, nếu mạnh bạo lỡ cậu ta đại khai sát giới thì làm sao giờ?”   “À thì...”   Mọi người lại lần nữa im lặng.   Lão già trọc đầu nhíu mày nói: “Vậy ông nói phải làm sao đây?”  Lão già răng hô suy nghĩ một lát rồi nói: “Tuy rằng cậu ta thích giết người nhưng lại không phải kẻ lạm sát người vô tội”.    “Trục xuất cậu ta khỏi Tổng viện Giám Sát đi, những thế lực kia đuổi giết Diệp Bắc Minh thế nào thì cũng không liên quan gì tới chúng ta!”    “Tán thành!”    “Trục xuất Diệp Bắc Minh khỏi Tổng viện Giám Sát!”    “Đuổi cậu ta đi!”    Cả đám đông náo loạn.  

Một lão già áo xanh xuất hiện, cười thâm sâu nhìn cô ấy: “Cô coi lão phu là đứa trẻ ba tuổi à?”  

 

 

“Nếu cô không nói thì lão phu đành sưu hồn vậy!”  

 

Xoẹt!  

 

Trong đôi mắt lão già áo xanh thoáng hiện lên tia huyết quang, ngay khi nó sắp bắn vào mắt Vương Như Yên.  

 

“Sư muội, cẩn thận!”  

 

Lục Tuyết Kỳ xuất hiện, ôm chặt bả vai của Vương Như Yên rồi đưa cô ấy đi.  

  Advertisement

Khí tức của lão già áo xanh kia cuồn cuộn đuổi theo đằng sau: “Có đồng bọn à? Ở lại đây hết đi!”  

 

Rầm!  

 

Lão già kia tung chưởng, khí tức cuồng bạo tỏa ra.  

 

Phụt!  

 

Lục Tuyết Kỳ phun một ngụm máu tươi, đẩy Vương Như Yên ra ngoài: “Sư muội, chị sẽ giữ chân ông ta, em đi mau đi!”  

 

Vương Như Yên biết mình ở lại thì cả hai đều sẽ bị bắt.  

 

Cô ấy cắn răng nhanh chóng rời khỏi đó.  

 

Lão già áo xanh kia lạnh lùng nhìn thoáng qua Lục Tuyết Kỳ, mắt thoáng lóe lên tia huyết quang.  

 

Ông ta thi triển thuật sưu hồn.  

 

“Á...”  

 

Lục Tuyết Kỳ kêu thảm thiết.  

 

Một lát sau, trên mặt lão già áo xanh vừa mừng vừa sợ: “Người của Hoa tộc ư? Không chỉ vậy còn tới đây tìm long mạch nữa?”  

 

“Hahaha, sư tỷ của Diệp Bắc Minh, hóa ra đây là nhược điểm của cậu ta!”  

 

...  

 

Tổng viện Giám Sát, trong phòng họp.  

 

Hơn một nghìn người quản lý cấp cao tề tựu lại đây, không gian im lặng đến đáng sợ.  

 

Không biết đã qua bao lâu, một ông lão hờ hững nói: “Sao lại không nói nữa?”  

 

“Bây giờ thế giới bên ngoài đã thành lập liên minh giết Diệp, hàng trăm tông môn hợp tác với nhau giết Diệp Bắc Minh, diệt trừ Tổng viện Giám Sát, các người không tỏ thái độ gì à?”  

 

Tất cả vẫn lặng thinh như thế.  

 

Giọng ông lão ấy trầm xuống: “Vương Bình An, Hoa Côn Luân, cậu ta là do hai người nhận vào Tổng viện Giám Sát đó!”  

 

“Sao cả hai im thin thít thế hả?”  

 

Vương Bình An cúi đầu.  

 

Mặt mày Hoa Côn Luân xám xịt như tro tàn.  

 

Trong đám đông, một lão già trọc đầu lên tiếng: “Giết Diệp Bắc Minh trả công bằng lại cho bọn họ!”  

 

“Chỉ có thế chúng ta mới có thể phủi sạch quan hệ!”  

 

“Đúng thế!”  

 

“Giết cậu ta đi!”  

 

Rất nhiều người gật gù đồng ý.  

 

Một lão già răng hô cười khẩy: “Thủ đoạn của cậu ta hung tàn như vậy, nếu mạnh bạo lỡ cậu ta đại khai sát giới thì làm sao giờ?”  

 

“À thì...”  

 

Mọi người lại lần nữa im lặng.  

 

Lão già trọc đầu nhíu mày nói: “Vậy ông nói phải làm sao đây?”  

Lão già răng hô suy nghĩ một lát rồi nói: “Tuy rằng cậu ta thích giết người nhưng lại không phải kẻ lạm sát người vô tội”.  

 

 

“Trục xuất cậu ta khỏi Tổng viện Giám Sát đi, những thế lực kia đuổi giết Diệp Bắc Minh thế nào thì cũng không liên quan gì tới chúng ta!”  

 

 

“Tán thành!”  

 

 

“Trục xuất Diệp Bắc Minh khỏi Tổng viện Giám Sát!”  

 

 

“Đuổi cậu ta đi!”  

 

 

Cả đám đông náo loạn.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một lão già áo xanh xuất hiện, cười thâm sâu nhìn cô ấy: “Cô coi lão phu là đứa trẻ ba tuổi à?”    “Nếu cô không nói thì lão phu đành sưu hồn vậy!”   Xoẹt!   Trong đôi mắt lão già áo xanh thoáng hiện lên tia huyết quang, ngay khi nó sắp bắn vào mắt Vương Như Yên.   “Sư muội, cẩn thận!”   Lục Tuyết Kỳ xuất hiện, ôm chặt bả vai của Vương Như Yên rồi đưa cô ấy đi.    AdvertisementKhí tức của lão già áo xanh kia cuồn cuộn đuổi theo đằng sau: “Có đồng bọn à? Ở lại đây hết đi!”   Rầm!   Lão già kia tung chưởng, khí tức cuồng bạo tỏa ra.   Phụt!   Lục Tuyết Kỳ phun một ngụm máu tươi, đẩy Vương Như Yên ra ngoài: “Sư muội, chị sẽ giữ chân ông ta, em đi mau đi!”   Vương Như Yên biết mình ở lại thì cả hai đều sẽ bị bắt.   Cô ấy cắn răng nhanh chóng rời khỏi đó.   Lão già áo xanh kia lạnh lùng nhìn thoáng qua Lục Tuyết Kỳ, mắt thoáng lóe lên tia huyết quang.   Ông ta thi triển thuật sưu hồn.   “Á...”   Lục Tuyết Kỳ kêu thảm thiết.   Một lát sau, trên mặt lão già áo xanh vừa mừng vừa sợ: “Người của Hoa tộc ư? Không chỉ vậy còn tới đây tìm long mạch nữa?”   “Hahaha, sư tỷ của Diệp Bắc Minh, hóa ra đây là nhược điểm của cậu ta!”   ...   Tổng viện Giám Sát, trong phòng họp.   Hơn một nghìn người quản lý cấp cao tề tựu lại đây, không gian im lặng đến đáng sợ.   Không biết đã qua bao lâu, một ông lão hờ hững nói: “Sao lại không nói nữa?”   “Bây giờ thế giới bên ngoài đã thành lập liên minh giết Diệp, hàng trăm tông môn hợp tác với nhau giết Diệp Bắc Minh, diệt trừ Tổng viện Giám Sát, các người không tỏ thái độ gì à?”   Tất cả vẫn lặng thinh như thế.   Giọng ông lão ấy trầm xuống: “Vương Bình An, Hoa Côn Luân, cậu ta là do hai người nhận vào Tổng viện Giám Sát đó!”   “Sao cả hai im thin thít thế hả?”   Vương Bình An cúi đầu.   Mặt mày Hoa Côn Luân xám xịt như tro tàn.   Trong đám đông, một lão già trọc đầu lên tiếng: “Giết Diệp Bắc Minh trả công bằng lại cho bọn họ!”   “Chỉ có thế chúng ta mới có thể phủi sạch quan hệ!”   “Đúng thế!”   “Giết cậu ta đi!”   Rất nhiều người gật gù đồng ý.   Một lão già răng hô cười khẩy: “Thủ đoạn của cậu ta hung tàn như vậy, nếu mạnh bạo lỡ cậu ta đại khai sát giới thì làm sao giờ?”   “À thì...”   Mọi người lại lần nữa im lặng.   Lão già trọc đầu nhíu mày nói: “Vậy ông nói phải làm sao đây?”  Lão già răng hô suy nghĩ một lát rồi nói: “Tuy rằng cậu ta thích giết người nhưng lại không phải kẻ lạm sát người vô tội”.    “Trục xuất cậu ta khỏi Tổng viện Giám Sát đi, những thế lực kia đuổi giết Diệp Bắc Minh thế nào thì cũng không liên quan gì tới chúng ta!”    “Tán thành!”    “Trục xuất Diệp Bắc Minh khỏi Tổng viện Giám Sát!”    “Đuổi cậu ta đi!”    Cả đám đông náo loạn.  

Chương 2684: “Đuổi cậu ta đi!”