Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2686: “Cộng hưởng cảm giác!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Chu Nhược Giai gật đầu, đi lên ôm chặt tay Diệp Bắc Minh.   Hai người họ không hề do dự rời khỏi Tổng viện Giám Sát.   Quảng trường bên ngoài đã có vô số học sinh tụ tập, bọn họ đều dùng ánh mắt đầy ác ý nhìn bóng dáng Diệp Bắc Minh rời đi.   Ngay khi Diệp Bắc Minh bước chân ra khỏi Tổng viện Giám Sát.   “Hay quá!”   “Tên người ngoài kia đi rồi!”   Sau lưng vang lên tiếng hoan hô đầy náo nhiệt.   Ánh mắt Vương Chỉ Dao hơi chua xót, lẳng lặng nhìn theo bóng lưng dần khuất xa của Diệp Bắc Minh.   Tâm trạng của Đạm Đài U Nguyệt rất phức tạp.   Hoa Côn Luân như nghĩ tới điều gì đó bèn hét lớn với Diệp Bắc Minh: “Nhóc Diệp à, bọn chúng thành lập liên minh giết Diệp, cậu phải cẩn thận đó...”   ...    AdvertisementAnh vừa bước chân ra khỏi Tổng viện Giám Sát.   Bỗng nhiên.   Một lão già đi tới: “Cậu Diệp, gia chủ nhà tôi mời cậu!”   Diệp Bắc Minh nhướng mày hỏi: “Giả chủ nhà ông là ai?”   Lão già kia cười đáp: “Cậu Diệp cứ đi là sẽ biết thôi”.   “Muốn gặp tôi thì bảo tự mò đến đây!”   Diệp Bắc Minh dẫn theo Chu Nhược Giai rời đi một cách dứt khoát.   “Nhóc con được lắm!”   Trong góc tối, Lạc Chính Hùng tức điên người.   Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh cười khẽ bảo: “Gia chủ, chúng ta đi ra gặp cậu ta đi, tên nhóc này thú vị thật đấy”.   “Hừ!”   Lạc Chính Hùng hừ rồi bước ra đứng chắn trước đường đi của Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh!”   Bên cạnh ông ta là một người phụ nữ trung niên thanh tao thoát tục.   Tuy người phụ nữ ấy đã ngoài ba mươi nhưng vẫn khiến người ta thảng thốt kinh ngạc.   Cảnh giới của cả hai đều là cảnh giới Vực Chủ trung kỳ.   “Hai người là ai?”   Diệp Bắc Minh khó hiểu, anh vẫn chưa cảm nhận được sát ý trên người bọn họ.   Lạc Chính Hùng chắp tay sau lưng, uy nghiêm nói: “Cậu không cần biết lão phu là ai, bây giờ lão phu cho cậu một cơ hội giữ mạng của mình!”   “Nhưng mà cậu phải...”   Diệp Bắc Minh cắt ngang lời ông ta: “Thật xin lỗi, tôi không có hứng biết!”   Rồi anh nhanh chân rời đi.   “Tôi còn chưa bắt đầu nói nữa mà, cậu!”   Lạc Chính Hùng tức chết.   Tức đến mức tăng huyết áp.   Lão phu là người đứng đầu Thánh tộc đó!   Dựa vào đâu mà thằng nhãi cậu dám tỏ thái độ như vậy hả?   Lúc này, giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, thập sư tỷ của cậu bị người ta truy sát đang chạy về đây nè!”   “Ông nói gì!”   Một luồng sát ý ngút trời bùng lên từ người Diệp Bắc Minh.  Ngay tức khắc, mây đen bao phủ khắp bầu trời.    “Cộng hưởng cảm giác!”    Cách đó trăm dặm, Vương Như Yên cả người đầy máu, một luồng khí đỏ thẫm tỏa ra từ người cô ấy.    Thiêu đốt tinh huyết.    Cô ấy đã thi triển thiêu đốt tinh huyết để chạy trốn!”    Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: “Thập sư tỷ! Chết tiệt!”   

 

 Chu Nhược Giai gật đầu, đi lên ôm chặt tay Diệp Bắc Minh.  

 

Hai người họ không hề do dự rời khỏi Tổng viện Giám Sát.  

 

Quảng trường bên ngoài đã có vô số học sinh tụ tập, bọn họ đều dùng ánh mắt đầy ác ý nhìn bóng dáng Diệp Bắc Minh rời đi.  

 

Ngay khi Diệp Bắc Minh bước chân ra khỏi Tổng viện Giám Sát.  

 

“Hay quá!”  

 

“Tên người ngoài kia đi rồi!”  

 

Sau lưng vang lên tiếng hoan hô đầy náo nhiệt.  

 

Ánh mắt Vương Chỉ Dao hơi chua xót, lẳng lặng nhìn theo bóng lưng dần khuất xa của Diệp Bắc Minh.  

 

Tâm trạng của Đạm Đài U Nguyệt rất phức tạp.  

 

Hoa Côn Luân như nghĩ tới điều gì đó bèn hét lớn với Diệp Bắc Minh: “Nhóc Diệp à, bọn chúng thành lập liên minh giết Diệp, cậu phải cẩn thận đó...”  

 

...  

  Advertisement

Anh vừa bước chân ra khỏi Tổng viện Giám Sát.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Một lão già đi tới: “Cậu Diệp, gia chủ nhà tôi mời cậu!”  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày hỏi: “Giả chủ nhà ông là ai?”  

 

Lão già kia cười đáp: “Cậu Diệp cứ đi là sẽ biết thôi”.  

 

“Muốn gặp tôi thì bảo tự mò đến đây!”  

 

Diệp Bắc Minh dẫn theo Chu Nhược Giai rời đi một cách dứt khoát.  

 

“Nhóc con được lắm!”  

 

Trong góc tối, Lạc Chính Hùng tức điên người.  

 

Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh cười khẽ bảo: “Gia chủ, chúng ta đi ra gặp cậu ta đi, tên nhóc này thú vị thật đấy”.  

 

“Hừ!”  

 

Lạc Chính Hùng hừ rồi bước ra đứng chắn trước đường đi của Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh!”  

 

Bên cạnh ông ta là một người phụ nữ trung niên thanh tao thoát tục.  

 

Tuy người phụ nữ ấy đã ngoài ba mươi nhưng vẫn khiến người ta thảng thốt kinh ngạc.  

 

Cảnh giới của cả hai đều là cảnh giới Vực Chủ trung kỳ.  

 

“Hai người là ai?”  

 

Diệp Bắc Minh khó hiểu, anh vẫn chưa cảm nhận được sát ý trên người bọn họ.  

 

Lạc Chính Hùng chắp tay sau lưng, uy nghiêm nói: “Cậu không cần biết lão phu là ai, bây giờ lão phu cho cậu một cơ hội giữ mạng của mình!”  

 

“Nhưng mà cậu phải...”  

 

Diệp Bắc Minh cắt ngang lời ông ta: “Thật xin lỗi, tôi không có hứng biết!”  

 

Rồi anh nhanh chân rời đi.  

 

“Tôi còn chưa bắt đầu nói nữa mà, cậu!”  

 

Lạc Chính Hùng tức chết.  

 

Tức đến mức tăng huyết áp.  

 

Lão phu là người đứng đầu Thánh tộc đó!  

 

Dựa vào đâu mà thằng nhãi cậu dám tỏ thái độ như vậy hả?  

 

Lúc này, giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, thập sư tỷ của cậu bị người ta truy sát đang chạy về đây nè!”  

 

“Ông nói gì!”  

 

Một luồng sát ý ngút trời bùng lên từ người Diệp Bắc Minh.  

Ngay tức khắc, mây đen bao phủ khắp bầu trời.  

 

 

“Cộng hưởng cảm giác!”  

 

 

Cách đó trăm dặm, Vương Như Yên cả người đầy máu, một luồng khí đỏ thẫm tỏa ra từ người cô ấy.  

 

 

Thiêu đốt tinh huyết.  

 

 

Cô ấy đã thi triển thiêu đốt tinh huyết để chạy trốn!”  

 

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: “Thập sư tỷ! Chết tiệt!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Chu Nhược Giai gật đầu, đi lên ôm chặt tay Diệp Bắc Minh.   Hai người họ không hề do dự rời khỏi Tổng viện Giám Sát.   Quảng trường bên ngoài đã có vô số học sinh tụ tập, bọn họ đều dùng ánh mắt đầy ác ý nhìn bóng dáng Diệp Bắc Minh rời đi.   Ngay khi Diệp Bắc Minh bước chân ra khỏi Tổng viện Giám Sát.   “Hay quá!”   “Tên người ngoài kia đi rồi!”   Sau lưng vang lên tiếng hoan hô đầy náo nhiệt.   Ánh mắt Vương Chỉ Dao hơi chua xót, lẳng lặng nhìn theo bóng lưng dần khuất xa của Diệp Bắc Minh.   Tâm trạng của Đạm Đài U Nguyệt rất phức tạp.   Hoa Côn Luân như nghĩ tới điều gì đó bèn hét lớn với Diệp Bắc Minh: “Nhóc Diệp à, bọn chúng thành lập liên minh giết Diệp, cậu phải cẩn thận đó...”   ...    AdvertisementAnh vừa bước chân ra khỏi Tổng viện Giám Sát.   Bỗng nhiên.   Một lão già đi tới: “Cậu Diệp, gia chủ nhà tôi mời cậu!”   Diệp Bắc Minh nhướng mày hỏi: “Giả chủ nhà ông là ai?”   Lão già kia cười đáp: “Cậu Diệp cứ đi là sẽ biết thôi”.   “Muốn gặp tôi thì bảo tự mò đến đây!”   Diệp Bắc Minh dẫn theo Chu Nhược Giai rời đi một cách dứt khoát.   “Nhóc con được lắm!”   Trong góc tối, Lạc Chính Hùng tức điên người.   Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh cười khẽ bảo: “Gia chủ, chúng ta đi ra gặp cậu ta đi, tên nhóc này thú vị thật đấy”.   “Hừ!”   Lạc Chính Hùng hừ rồi bước ra đứng chắn trước đường đi của Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh!”   Bên cạnh ông ta là một người phụ nữ trung niên thanh tao thoát tục.   Tuy người phụ nữ ấy đã ngoài ba mươi nhưng vẫn khiến người ta thảng thốt kinh ngạc.   Cảnh giới của cả hai đều là cảnh giới Vực Chủ trung kỳ.   “Hai người là ai?”   Diệp Bắc Minh khó hiểu, anh vẫn chưa cảm nhận được sát ý trên người bọn họ.   Lạc Chính Hùng chắp tay sau lưng, uy nghiêm nói: “Cậu không cần biết lão phu là ai, bây giờ lão phu cho cậu một cơ hội giữ mạng của mình!”   “Nhưng mà cậu phải...”   Diệp Bắc Minh cắt ngang lời ông ta: “Thật xin lỗi, tôi không có hứng biết!”   Rồi anh nhanh chân rời đi.   “Tôi còn chưa bắt đầu nói nữa mà, cậu!”   Lạc Chính Hùng tức chết.   Tức đến mức tăng huyết áp.   Lão phu là người đứng đầu Thánh tộc đó!   Dựa vào đâu mà thằng nhãi cậu dám tỏ thái độ như vậy hả?   Lúc này, giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, thập sư tỷ của cậu bị người ta truy sát đang chạy về đây nè!”   “Ông nói gì!”   Một luồng sát ý ngút trời bùng lên từ người Diệp Bắc Minh.  Ngay tức khắc, mây đen bao phủ khắp bầu trời.    “Cộng hưởng cảm giác!”    Cách đó trăm dặm, Vương Như Yên cả người đầy máu, một luồng khí đỏ thẫm tỏa ra từ người cô ấy.    Thiêu đốt tinh huyết.    Cô ấy đã thi triển thiêu đốt tinh huyết để chạy trốn!”    Đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng: “Thập sư tỷ! Chết tiệt!”   

Chương 2686: “Cộng hưởng cảm giác!”