Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2701: Anh thi triển Ảnh Thuấn.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Diệp Bắc Minh làm ngơ như không nghe thấy gì.   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay anh, kiếm quét ngang hóa giải đao khí ập tới.   Cùng lúc đó.   Chân anh giẫm mạnh xuống.   Đầu người thanh niên kia tan nát.   Lão Diệp trừng mắt chết trân: “Không! Đồ chó chết, sao cậu dám làm thế!”    Advertisement“Tiểu sư đệ...”   Lạc Khuynh Thành ngỡ ngàng đầy khiếp sợ.   “Cậu đáng chết, cả nhà cậu đều đáng chết, tất cả người trên đời này đều đáng chết hết!”   Lão Diệp rống to một cách cuồng loạn.   Đôi mắt già nua đầy tơ máu: “Cái mạng ti tiện của các người kém xa một cọng tóc của cậu chủ nhà tôi!”    Advertisement“Sao cậu dám giết cậu chủ hả?”   Diệp Bắc Minh đá văng xác chết người thanh niên như đá bịch tởm lợm.   Ầm!   Bỗng nhiên, máu thịt trên người thanh niên bỗng bay ra.   Một cảnh tượng khó lòng tưởng tượng xuất hiện.   “Cạch cạch cạch”, tiếng xương cốt di chuyển vang lên.   Hộp sọ vỡ nát bỗng bay về lại lần nữa ghép thành một.   Ngay sau đó.   Một cái đầu nguyên vẹn không chút hư hỏng lại xuất hiện trên cổ người thanh niên đó.   “Ôi... chuyện gì thế này?”   Người trên quảng trường kinh hãi.   Bọn họ thấy người thanh niên từ từ đứng dậy.   Đôi mắt đỏ bừng như nhỏ máu.   Gã há mồm th* d*c, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: “Mày... hộc hộc... mày...”   “Mày dám giết tao à? Nếu Hàn Lương tao không có thế thân phù thì e rằng đã bị mày g**t ch*t rồi!”   Hàn Lương sợ vỡ mật.   Gã lấy một miếng ngọc bài trong ngực ra.   Trên đó có khắc đủ loại ký hiệu này nọ tiếc rằng đã vỡ vụn rồi.   Diệp Bắc Minh bèn hỏi: “Tháp nhỏ, thế thân phù là gì thế?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thản nhiên trả lời: “Có nhiều thứ cậu chưa từng gặp lắm, cấp bậc thế giới của Thánh Vực cao hơn thế giới Cao Võ nhiều”.   “Nói trắng ra, thế giới Cao Võ chẳng qua chỉ là võ đạo mà thôi”.   “Còn những thế giới cao cấp hơn thì lại thiên về nghiên cứu phép tắc thế gian!”   “Thế thân phù chỉ là một loại trong số đó mà thôi”.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Nói như vậy chẳng phải không thể g**t ch*t gã ư?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười đáp: “Sai rồi!”   “Hả?”   Diệp Bắc Minh khó hiểu.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Sử dụng thế thân phù một lần sẽ khiến nguyên khí gã trọng thương”.  Không tĩnh dưỡng vài ba năm thì không được, nếu cậu giết gã hai lần thì gã đi đời là cái chắc”.    “Hóa ra là vậy”.    Diệp Bắc Minh trầm ngâm gật đầu: “Vậy giết gã lần nữa thôi!”    Dứt lời, Diệp Bắc Minh lại bùng nổ.    Anh thi triển Ảnh Thuấn.    Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của mọi người, Diệp Bắc Minh xuất hiện ngay trước mặt Hàn Lương.   

 

 Diệp Bắc Minh làm ngơ như không nghe thấy gì.  

 

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay anh, kiếm quét ngang hóa giải đao khí ập tới.  

 

Cùng lúc đó.  

 

Chân anh giẫm mạnh xuống.  

 

Đầu người thanh niên kia tan nát.  

 

Lão Diệp trừng mắt chết trân: “Không! Đồ chó chết, sao cậu dám làm thế!”  

  Advertisement

“Tiểu sư đệ...”  

 

Lạc Khuynh Thành ngỡ ngàng đầy khiếp sợ.  

 

“Cậu đáng chết, cả nhà cậu đều đáng chết, tất cả người trên đời này đều đáng chết hết!”  

 

Lão Diệp rống to một cách cuồng loạn.  

 

Đôi mắt già nua đầy tơ máu: “Cái mạng ti tiện của các người kém xa một cọng tóc của cậu chủ nhà tôi!”  

  Advertisement

“Sao cậu dám giết cậu chủ hả?”  

 

Diệp Bắc Minh đá văng xác chết người thanh niên như đá bịch tởm lợm.  

 

Ầm!  

 

Bỗng nhiên, máu thịt trên người thanh niên bỗng bay ra.  

 

Một cảnh tượng khó lòng tưởng tượng xuất hiện.  

 

“Cạch cạch cạch”, tiếng xương cốt di chuyển vang lên.  

 

Hộp sọ vỡ nát bỗng bay về lại lần nữa ghép thành một.  

 

Ngay sau đó.  

 

Một cái đầu nguyên vẹn không chút hư hỏng lại xuất hiện trên cổ người thanh niên đó.  

 

“Ôi... chuyện gì thế này?”  

 

Người trên quảng trường kinh hãi.  

 

Bọn họ thấy người thanh niên từ từ đứng dậy.  

 

Đôi mắt đỏ bừng như nhỏ máu.  

 

Gã há mồm th* d*c, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: “Mày... hộc hộc... mày...”  

 

“Mày dám giết tao à? Nếu Hàn Lương tao không có thế thân phù thì e rằng đã bị mày g**t ch*t rồi!”  

 

Hàn Lương sợ vỡ mật.  

 

Gã lấy một miếng ngọc bài trong ngực ra.  

 

Trên đó có khắc đủ loại ký hiệu này nọ tiếc rằng đã vỡ vụn rồi.  

 

Diệp Bắc Minh bèn hỏi: “Tháp nhỏ, thế thân phù là gì thế?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thản nhiên trả lời: “Có nhiều thứ cậu chưa từng gặp lắm, cấp bậc thế giới của Thánh Vực cao hơn thế giới Cao Võ nhiều”.  

 

“Nói trắng ra, thế giới Cao Võ chẳng qua chỉ là võ đạo mà thôi”.  

 

“Còn những thế giới cao cấp hơn thì lại thiên về nghiên cứu phép tắc thế gian!”  

 

“Thế thân phù chỉ là một loại trong số đó mà thôi”.  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Nói như vậy chẳng phải không thể g**t ch*t gã ư?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười đáp: “Sai rồi!”  

 

“Hả?”  

 

Diệp Bắc Minh khó hiểu.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Sử dụng thế thân phù một lần sẽ khiến nguyên khí gã trọng thương”.  

Không tĩnh dưỡng vài ba năm thì không được, nếu cậu giết gã hai lần thì gã đi đời là cái chắc”.  

 

 

“Hóa ra là vậy”.  

 

 

Diệp Bắc Minh trầm ngâm gật đầu: “Vậy giết gã lần nữa thôi!”  

 

 

Dứt lời, Diệp Bắc Minh lại bùng nổ.  

 

 

Anh thi triển Ảnh Thuấn.  

 

 

Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của mọi người, Diệp Bắc Minh xuất hiện ngay trước mặt Hàn Lương.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Diệp Bắc Minh làm ngơ như không nghe thấy gì.   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay anh, kiếm quét ngang hóa giải đao khí ập tới.   Cùng lúc đó.   Chân anh giẫm mạnh xuống.   Đầu người thanh niên kia tan nát.   Lão Diệp trừng mắt chết trân: “Không! Đồ chó chết, sao cậu dám làm thế!”    Advertisement“Tiểu sư đệ...”   Lạc Khuynh Thành ngỡ ngàng đầy khiếp sợ.   “Cậu đáng chết, cả nhà cậu đều đáng chết, tất cả người trên đời này đều đáng chết hết!”   Lão Diệp rống to một cách cuồng loạn.   Đôi mắt già nua đầy tơ máu: “Cái mạng ti tiện của các người kém xa một cọng tóc của cậu chủ nhà tôi!”    Advertisement“Sao cậu dám giết cậu chủ hả?”   Diệp Bắc Minh đá văng xác chết người thanh niên như đá bịch tởm lợm.   Ầm!   Bỗng nhiên, máu thịt trên người thanh niên bỗng bay ra.   Một cảnh tượng khó lòng tưởng tượng xuất hiện.   “Cạch cạch cạch”, tiếng xương cốt di chuyển vang lên.   Hộp sọ vỡ nát bỗng bay về lại lần nữa ghép thành một.   Ngay sau đó.   Một cái đầu nguyên vẹn không chút hư hỏng lại xuất hiện trên cổ người thanh niên đó.   “Ôi... chuyện gì thế này?”   Người trên quảng trường kinh hãi.   Bọn họ thấy người thanh niên từ từ đứng dậy.   Đôi mắt đỏ bừng như nhỏ máu.   Gã há mồm th* d*c, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: “Mày... hộc hộc... mày...”   “Mày dám giết tao à? Nếu Hàn Lương tao không có thế thân phù thì e rằng đã bị mày g**t ch*t rồi!”   Hàn Lương sợ vỡ mật.   Gã lấy một miếng ngọc bài trong ngực ra.   Trên đó có khắc đủ loại ký hiệu này nọ tiếc rằng đã vỡ vụn rồi.   Diệp Bắc Minh bèn hỏi: “Tháp nhỏ, thế thân phù là gì thế?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thản nhiên trả lời: “Có nhiều thứ cậu chưa từng gặp lắm, cấp bậc thế giới của Thánh Vực cao hơn thế giới Cao Võ nhiều”.   “Nói trắng ra, thế giới Cao Võ chẳng qua chỉ là võ đạo mà thôi”.   “Còn những thế giới cao cấp hơn thì lại thiên về nghiên cứu phép tắc thế gian!”   “Thế thân phù chỉ là một loại trong số đó mà thôi”.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Nói như vậy chẳng phải không thể g**t ch*t gã ư?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười đáp: “Sai rồi!”   “Hả?”   Diệp Bắc Minh khó hiểu.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Sử dụng thế thân phù một lần sẽ khiến nguyên khí gã trọng thương”.  Không tĩnh dưỡng vài ba năm thì không được, nếu cậu giết gã hai lần thì gã đi đời là cái chắc”.    “Hóa ra là vậy”.    Diệp Bắc Minh trầm ngâm gật đầu: “Vậy giết gã lần nữa thôi!”    Dứt lời, Diệp Bắc Minh lại bùng nổ.    Anh thi triển Ảnh Thuấn.    Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của mọi người, Diệp Bắc Minh xuất hiện ngay trước mặt Hàn Lương.   

Chương 2701: Anh thi triển Ảnh Thuấn.