Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2708: "Tiểu sư đệ chính là tất cả của tôi!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mười ba căn kim châm đồng loạt đâm vào trong cơ thể Hàn Lương!    Quỷ Môn Thập Tam Châm!   Ngân châm cứu người, kim châm đoạt mệnh!   "Á!"   Hàn Lương phát ra tiếng kêu như giết heo, điên cuồng lăn lộn trên mặt đất.    AdvertisementTrước mắt gã là một màu đỏ như máu, xuất hiện ảo giác!   Vô số lệ quỷ đánh úp về phía gã!   Đều là những người gã đã từng giết!   Cắn nuốt máu thịt của gã!    Advertisement"Tha mạng, đừng mà... cầu xin các người..."   Hàn Lương bị dọa phát điên, cầu xin tha thứ: "Cậu Diệp, tôi nói, tôi nói tất cả cho cậu..."   Một giây sau.   Gã phun ra một ngụm tinh huyết, hóa thành một đám sương máu giữa không trung!   Một bóng người đỏ ngầu ngưng tụ thành hình: "Người nào mà to gan như vậy, dám sưu hồn người nhà họ Hàn?"   Thời điểm nhìn thấy bóng người màu đỏ này, Hàn Lương như thể nắm được rơm rạ cứu mạng: "Ông nội, mau cứu cháu..."   "Thằng ch* đ* này muốn giết cháu, cậu ta là đời con cháu của Diệp Phá Thiên!"   "Diệp Phá Thiên?"   Đôi mắt của bóng người kia đọng lại, rơi xuống người Diệp Bắc Minh.   Không hề do dự, ánh sáng đỏ lóe lên, nghiền ép về phía Diệp Bắc Minh!   Một kích này có thể so sánh với một đòn toàn lực của cảnh giới Giới Vương sơ kỳ!   Chân nguyên của Diệp Bắc Minh còn chưa khôi phục, con ngươi anh khẽ co rụt lại, nhanh chóng lùi ra xa!   Ầm!   Trong nháy mắt, quảng trường Vân Tiêu Tông nổ tung, toàn bộ gạch lát hóa thành bột phấn.   Người tu võ xung quanh đều bị đánh bay ra ngoài, người dưới cảnh giới Thần Vương bị nổ tung cả cơ thể, ào ào hóa thành từng đám sương máu!   "Phụt!"   Diệp Bắc Minh rơi tại nơi xa, phun ra một ngụm máu tươi!   Sắc mặt anh trở nên vô cùng trắng bệch!   Lục Tuyết Kỳ la to: "Tiểu sư đệ!"   Lạc Khuynh Thành nôn nóng, giẫm một chân xuống, lao về phía Diệp Bắc Minh.   Lạc Chính Hùng trực tiếp ngăn cản cô ấy lại: "Đừng nên nhúng tay!"   Đôi mắt Lạc Khuynh Thành đỏ bừng: "Ông cho rằng tôi là ông sao? Hay giống như năm đó ông nhét tôi vào trong chiến trường Thái Cổ!"  "Ông có thể làm ra hành động vứt bỏ người thân, nhưng tôi không làm được!"    "Tiểu sư đệ chính là tất cả của tôi!"    Lạc Chính Hùng ngây người, khuôn mặt hiện lên vẻ lúng túng: "Khuynh Thành, bố..."    "Buông tay!"    Lạc Khuynh Thành nổi giận gầm lên, tránh thoát Lạc Chính Hùng, tiến về phía Diệp Bắc Minh.    "Thằng nhóc kia, lão phu muốn giết cậu, cậu chạy trốn được sao?"  

Mười ba căn kim châm đồng loạt đâm vào trong cơ thể Hàn Lương!  

 

 

Quỷ Môn Thập Tam Châm!  

 

Ngân châm cứu người, kim châm đoạt mệnh!  

 

"Á!"  

 

Hàn Lương phát ra tiếng kêu như giết heo, điên cuồng lăn lộn trên mặt đất.  

  Advertisement

Trước mắt gã là một màu đỏ như máu, xuất hiện ảo giác!  

 

Vô số lệ quỷ đánh úp về phía gã!  

 

Đều là những người gã đã từng giết!  

 

Cắn nuốt máu thịt của gã!  

  Advertisement

"Tha mạng, đừng mà... cầu xin các người..."  

 

Hàn Lương bị dọa phát điên, cầu xin tha thứ: "Cậu Diệp, tôi nói, tôi nói tất cả cho cậu..."  

 

Một giây sau.  

 

Gã phun ra một ngụm tinh huyết, hóa thành một đám sương máu giữa không trung!  

 

Một bóng người đỏ ngầu ngưng tụ thành hình: "Người nào mà to gan như vậy, dám sưu hồn người nhà họ Hàn?"  

 

Thời điểm nhìn thấy bóng người màu đỏ này, Hàn Lương như thể nắm được rơm rạ cứu mạng: "Ông nội, mau cứu cháu..."  

 

"Thằng ch* đ* này muốn giết cháu, cậu ta là đời con cháu của Diệp Phá Thiên!"  

 

"Diệp Phá Thiên?"  

 

Đôi mắt của bóng người kia đọng lại, rơi xuống người Diệp Bắc Minh.  

 

Không hề do dự, ánh sáng đỏ lóe lên, nghiền ép về phía Diệp Bắc Minh!  

 

Một kích này có thể so sánh với một đòn toàn lực của cảnh giới Giới Vương sơ kỳ!  

 

Chân nguyên của Diệp Bắc Minh còn chưa khôi phục, con ngươi anh khẽ co rụt lại, nhanh chóng lùi ra xa!  

 

Ầm!  

 

Trong nháy mắt, quảng trường Vân Tiêu Tông nổ tung, toàn bộ gạch lát hóa thành bột phấn.  

 

Người tu võ xung quanh đều bị đánh bay ra ngoài, người dưới cảnh giới Thần Vương bị nổ tung cả cơ thể, ào ào hóa thành từng đám sương máu!  

 

"Phụt!"  

 

Diệp Bắc Minh rơi tại nơi xa, phun ra một ngụm máu tươi!  

 

Sắc mặt anh trở nên vô cùng trắng bệch!  

 

Lục Tuyết Kỳ la to: "Tiểu sư đệ!"  

 

Lạc Khuynh Thành nôn nóng, giẫm một chân xuống, lao về phía Diệp Bắc Minh.  

 

Lạc Chính Hùng trực tiếp ngăn cản cô ấy lại: "Đừng nên nhúng tay!"  

 

Đôi mắt Lạc Khuynh Thành đỏ bừng: "Ông cho rằng tôi là ông sao? Hay giống như năm đó ông nhét tôi vào trong chiến trường Thái Cổ!"  

"Ông có thể làm ra hành động vứt bỏ người thân, nhưng tôi không làm được!"  

 

 

"Tiểu sư đệ chính là tất cả của tôi!"  

 

 

Lạc Chính Hùng ngây người, khuôn mặt hiện lên vẻ lúng túng: "Khuynh Thành, bố..."  

 

 

"Buông tay!"  

 

 

Lạc Khuynh Thành nổi giận gầm lên, tránh thoát Lạc Chính Hùng, tiến về phía Diệp Bắc Minh.  

 

 

"Thằng nhóc kia, lão phu muốn giết cậu, cậu chạy trốn được sao?"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mười ba căn kim châm đồng loạt đâm vào trong cơ thể Hàn Lương!    Quỷ Môn Thập Tam Châm!   Ngân châm cứu người, kim châm đoạt mệnh!   "Á!"   Hàn Lương phát ra tiếng kêu như giết heo, điên cuồng lăn lộn trên mặt đất.    AdvertisementTrước mắt gã là một màu đỏ như máu, xuất hiện ảo giác!   Vô số lệ quỷ đánh úp về phía gã!   Đều là những người gã đã từng giết!   Cắn nuốt máu thịt của gã!    Advertisement"Tha mạng, đừng mà... cầu xin các người..."   Hàn Lương bị dọa phát điên, cầu xin tha thứ: "Cậu Diệp, tôi nói, tôi nói tất cả cho cậu..."   Một giây sau.   Gã phun ra một ngụm tinh huyết, hóa thành một đám sương máu giữa không trung!   Một bóng người đỏ ngầu ngưng tụ thành hình: "Người nào mà to gan như vậy, dám sưu hồn người nhà họ Hàn?"   Thời điểm nhìn thấy bóng người màu đỏ này, Hàn Lương như thể nắm được rơm rạ cứu mạng: "Ông nội, mau cứu cháu..."   "Thằng ch* đ* này muốn giết cháu, cậu ta là đời con cháu của Diệp Phá Thiên!"   "Diệp Phá Thiên?"   Đôi mắt của bóng người kia đọng lại, rơi xuống người Diệp Bắc Minh.   Không hề do dự, ánh sáng đỏ lóe lên, nghiền ép về phía Diệp Bắc Minh!   Một kích này có thể so sánh với một đòn toàn lực của cảnh giới Giới Vương sơ kỳ!   Chân nguyên của Diệp Bắc Minh còn chưa khôi phục, con ngươi anh khẽ co rụt lại, nhanh chóng lùi ra xa!   Ầm!   Trong nháy mắt, quảng trường Vân Tiêu Tông nổ tung, toàn bộ gạch lát hóa thành bột phấn.   Người tu võ xung quanh đều bị đánh bay ra ngoài, người dưới cảnh giới Thần Vương bị nổ tung cả cơ thể, ào ào hóa thành từng đám sương máu!   "Phụt!"   Diệp Bắc Minh rơi tại nơi xa, phun ra một ngụm máu tươi!   Sắc mặt anh trở nên vô cùng trắng bệch!   Lục Tuyết Kỳ la to: "Tiểu sư đệ!"   Lạc Khuynh Thành nôn nóng, giẫm một chân xuống, lao về phía Diệp Bắc Minh.   Lạc Chính Hùng trực tiếp ngăn cản cô ấy lại: "Đừng nên nhúng tay!"   Đôi mắt Lạc Khuynh Thành đỏ bừng: "Ông cho rằng tôi là ông sao? Hay giống như năm đó ông nhét tôi vào trong chiến trường Thái Cổ!"  "Ông có thể làm ra hành động vứt bỏ người thân, nhưng tôi không làm được!"    "Tiểu sư đệ chính là tất cả của tôi!"    Lạc Chính Hùng ngây người, khuôn mặt hiện lên vẻ lúng túng: "Khuynh Thành, bố..."    "Buông tay!"    Lạc Khuynh Thành nổi giận gầm lên, tránh thoát Lạc Chính Hùng, tiến về phía Diệp Bắc Minh.    "Thằng nhóc kia, lão phu muốn giết cậu, cậu chạy trốn được sao?"  

Chương 2708: "Tiểu sư đệ chính là tất cả của tôi!"