Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2712: "Sao khôi phục nhanh thế được?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Lão già Ma tộc co giật khóe miệng: "Với tính tình của kẻ này, e là sẽ không theo đâu!"    Khuôn mặt cô gái áo đen gian xảo: "Nếu anh ta không theo, tôi sẽ suất lĩnh đội quân triệu người của Ma tộc, mạnh bạo cưỡng hôn!"   ...   Sau khi cô gái mặc đồ đen rời đi.   Lạc Chính Hùng nhướng mày, vẻ mặt khó chịu nhìn Diệp Bắc Minh.    AdvertisementSau thằng này chọc lắm nợ tình thế?   Ông ta lạnh như băng lên tiếng: "Có ai không, dẫn Thánh nữ về".   "Rõ!"   Bốn tỳ nữ tiến lên.    AdvertisementDiệp Bắc Minh ngăn lại bọn họ.   Người phụ nữ trung niên mỉm cười: "Cậu yên tâm, Khuynh Thành là con gái ruột của chúng tôi, chúng tôi sẽ không thương tổn đến cô ấy".   "Hiện tại cô ấy cần nghỉ ngơi, đi theo anh không quá thích hợp".   "Nếu anh muốn gặp cô ấy, tùy thời có thể đến Thánh tộc".   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Đại sư tỷ, nhẹ gật đầu.   Anh quay người, đi đến trước mặt Lục Tuyết Kỳ: "Bát sư tỷ, chị còn ổn không?"   Lục Tuyết Kỳ lắc đầu: "Chị không sao".   "Bát sư tỷ, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"   Diệp Bắc Minh trực tiếp hỏi: "Tại sao chị và Thập sư tỷ lại ở Vân Tiêu Tông?"   Lục Tuyết Kỳ yên lặng!   Thấy một màn này, giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Là bởi vì long mạch đi!"   Lục Tuyết Kỳ ngẩng đầu: "Tiểu sư đệ..."   Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Long mạch của Hoa tộc ta ở bên trong Vân Tiêu Tông?"   Lục Tuyết Kỳ cắn cắn môi đỏ, gật đầu.   "Ha ha!"   Hai mắt Diệp Bắc Minh đen lại, nhìn phía sâu trong Vân Tiêu Tông: "Long mạch thuộc về Hoa tộc nên lấy về lại!"   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chợt xuất hiện trong tay anh không hề báo trước, anh chém một kiếm về phía đại điện của Vân Tiêu Tông!   Rống!   Tiếng rồng ngâm vang vọng!   Kiếm khí màu đen như sao băng bùng nổ, khí thế bàng bạc, hung hăng đánh xuống chủ điện Vân Tiêu Tông!   Vù!   Trong chớp mắt, xung quanh chủ điện Vân Tiêu Tông nở rộ phù văn đầy trời, hình thành một trận pháp phòng ngự cực lớn!   Muốn ngăn trở một kích này!  Tiếng loảng xoảng rung chuyển đất trời vang lên, trận pháp phòng ngự ầm ầm sụp đổ!    Chủ điện Vân Tiêu Tông chia năm xẻ bảy, hóa thành một đống mảnh vụn!    Đám người Lạc Chính Hùng còn chưa đi, thấy hành động này của Diệp Bắc Minh, bọn họ đồng loạt há to miệng: "Thằng nhóc kia, cậu làm gì vậy?"    "Này..."    "Chẳng phải chân nguyên của cậu ta khô kiệt rồi sao?"    "Sao khôi phục nhanh thế được?"  

 Lão già Ma tộc co giật khóe miệng: "Với tính tình của kẻ này, e là sẽ không theo đâu!"  

 

 

Khuôn mặt cô gái áo đen gian xảo: "Nếu anh ta không theo, tôi sẽ suất lĩnh đội quân triệu người của Ma tộc, mạnh bạo cưỡng hôn!"  

 

...  

 

Sau khi cô gái mặc đồ đen rời đi.  

 

Lạc Chính Hùng nhướng mày, vẻ mặt khó chịu nhìn Diệp Bắc Minh.  

  Advertisement

Sau thằng này chọc lắm nợ tình thế?  

 

Ông ta lạnh như băng lên tiếng: "Có ai không, dẫn Thánh nữ về".  

 

"Rõ!"  

 

Bốn tỳ nữ tiến lên.  

  Advertisement

Diệp Bắc Minh ngăn lại bọn họ.  

 

Người phụ nữ trung niên mỉm cười: "Cậu yên tâm, Khuynh Thành là con gái ruột của chúng tôi, chúng tôi sẽ không thương tổn đến cô ấy".  

 

"Hiện tại cô ấy cần nghỉ ngơi, đi theo anh không quá thích hợp".  

 

"Nếu anh muốn gặp cô ấy, tùy thời có thể đến Thánh tộc".  

 

Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Đại sư tỷ, nhẹ gật đầu.  

 

Anh quay người, đi đến trước mặt Lục Tuyết Kỳ: "Bát sư tỷ, chị còn ổn không?"  

 

Lục Tuyết Kỳ lắc đầu: "Chị không sao".  

 

"Bát sư tỷ, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"  

 

Diệp Bắc Minh trực tiếp hỏi: "Tại sao chị và Thập sư tỷ lại ở Vân Tiêu Tông?"  

 

Lục Tuyết Kỳ yên lặng!  

 

Thấy một màn này, giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Là bởi vì long mạch đi!"  

 

Lục Tuyết Kỳ ngẩng đầu: "Tiểu sư đệ..."  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Long mạch của Hoa tộc ta ở bên trong Vân Tiêu Tông?"  

 

Lục Tuyết Kỳ cắn cắn môi đỏ, gật đầu.  

 

"Ha ha!"  

 

Hai mắt Diệp Bắc Minh đen lại, nhìn phía sâu trong Vân Tiêu Tông: "Long mạch thuộc về Hoa tộc nên lấy về lại!"  

 

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chợt xuất hiện trong tay anh không hề báo trước, anh chém một kiếm về phía đại điện của Vân Tiêu Tông!  

 

Rống!  

 

Tiếng rồng ngâm vang vọng!  

 

Kiếm khí màu đen như sao băng bùng nổ, khí thế bàng bạc, hung hăng đánh xuống chủ điện Vân Tiêu Tông!  

 

Vù!  

 

Trong chớp mắt, xung quanh chủ điện Vân Tiêu Tông nở rộ phù văn đầy trời, hình thành một trận pháp phòng ngự cực lớn!  

 

Muốn ngăn trở một kích này!  

Tiếng loảng xoảng rung chuyển đất trời vang lên, trận pháp phòng ngự ầm ầm sụp đổ!  

 

 

Chủ điện Vân Tiêu Tông chia năm xẻ bảy, hóa thành một đống mảnh vụn!  

 

 

Đám người Lạc Chính Hùng còn chưa đi, thấy hành động này của Diệp Bắc Minh, bọn họ đồng loạt há to miệng: "Thằng nhóc kia, cậu làm gì vậy?"  

 

 

"Này..."  

 

 

"Chẳng phải chân nguyên của cậu ta khô kiệt rồi sao?"  

 

 

"Sao khôi phục nhanh thế được?"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Lão già Ma tộc co giật khóe miệng: "Với tính tình của kẻ này, e là sẽ không theo đâu!"    Khuôn mặt cô gái áo đen gian xảo: "Nếu anh ta không theo, tôi sẽ suất lĩnh đội quân triệu người của Ma tộc, mạnh bạo cưỡng hôn!"   ...   Sau khi cô gái mặc đồ đen rời đi.   Lạc Chính Hùng nhướng mày, vẻ mặt khó chịu nhìn Diệp Bắc Minh.    AdvertisementSau thằng này chọc lắm nợ tình thế?   Ông ta lạnh như băng lên tiếng: "Có ai không, dẫn Thánh nữ về".   "Rõ!"   Bốn tỳ nữ tiến lên.    AdvertisementDiệp Bắc Minh ngăn lại bọn họ.   Người phụ nữ trung niên mỉm cười: "Cậu yên tâm, Khuynh Thành là con gái ruột của chúng tôi, chúng tôi sẽ không thương tổn đến cô ấy".   "Hiện tại cô ấy cần nghỉ ngơi, đi theo anh không quá thích hợp".   "Nếu anh muốn gặp cô ấy, tùy thời có thể đến Thánh tộc".   Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Đại sư tỷ, nhẹ gật đầu.   Anh quay người, đi đến trước mặt Lục Tuyết Kỳ: "Bát sư tỷ, chị còn ổn không?"   Lục Tuyết Kỳ lắc đầu: "Chị không sao".   "Bát sư tỷ, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"   Diệp Bắc Minh trực tiếp hỏi: "Tại sao chị và Thập sư tỷ lại ở Vân Tiêu Tông?"   Lục Tuyết Kỳ yên lặng!   Thấy một màn này, giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Là bởi vì long mạch đi!"   Lục Tuyết Kỳ ngẩng đầu: "Tiểu sư đệ..."   Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Long mạch của Hoa tộc ta ở bên trong Vân Tiêu Tông?"   Lục Tuyết Kỳ cắn cắn môi đỏ, gật đầu.   "Ha ha!"   Hai mắt Diệp Bắc Minh đen lại, nhìn phía sâu trong Vân Tiêu Tông: "Long mạch thuộc về Hoa tộc nên lấy về lại!"   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chợt xuất hiện trong tay anh không hề báo trước, anh chém một kiếm về phía đại điện của Vân Tiêu Tông!   Rống!   Tiếng rồng ngâm vang vọng!   Kiếm khí màu đen như sao băng bùng nổ, khí thế bàng bạc, hung hăng đánh xuống chủ điện Vân Tiêu Tông!   Vù!   Trong chớp mắt, xung quanh chủ điện Vân Tiêu Tông nở rộ phù văn đầy trời, hình thành một trận pháp phòng ngự cực lớn!   Muốn ngăn trở một kích này!  Tiếng loảng xoảng rung chuyển đất trời vang lên, trận pháp phòng ngự ầm ầm sụp đổ!    Chủ điện Vân Tiêu Tông chia năm xẻ bảy, hóa thành một đống mảnh vụn!    Đám người Lạc Chính Hùng còn chưa đi, thấy hành động này của Diệp Bắc Minh, bọn họ đồng loạt há to miệng: "Thằng nhóc kia, cậu làm gì vậy?"    "Này..."    "Chẳng phải chân nguyên của cậu ta khô kiệt rồi sao?"    "Sao khôi phục nhanh thế được?"  

Chương 2712: "Sao khôi phục nhanh thế được?"