Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2716: "Ai ra tay trước thì có lợi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh phong tỏa người của tám gia tộc Thần Huyết lớn: "Chính các người đã chém gãy núi Côn Luân, khiến Hoa tộc suýt chút nữa bị đứt đoạn truyền thừa? "Nổ cho tôi!" Năm ngón tay anh nắm chặt đám người của tám gia tộc Thần Huyết lớn. Bóng mờ của bốn con rồng Huyết long, Long Hồn, Tổ Long, long mạch hiện lên! Sôi nổi lao vào trong đám người! Ầm! Phụt... Từng đám sương máu nổ tung, người của tám gia tộc Thần Huyết lớn không hề có cơ hội cầu xin tha thứ! "Thiên Vũ Tông?" "Quỷ Sát Môn?" "Các người còn nhớ chuyện ở Long Đảo không?" "Tộc Rồng đen gần như bị các người giết sạch, bản thân sư phụ tôi cũng bị thương nặng, không thể không phong ấn Long Đảo!" "Tất cả đều đi chết đi cho tôi! Nổ!" Diệp Bắc Minh như một cỗ máy giết chóc! Từng đám sương máu lần lượt nổ tung! Mới chỉ một phút, mấy chục ngàn người chết dưới chân Diệp Bắc Minh! Cộc cộc cộc cộc! Giờ phút này. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay, giẫm lên thây sơn biển máu đi tới! Máu tươi tí tách nhỏ từ kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuống. Như một vị Tử thần giáng lâm! "Đừng..." "Anh Diệp, tôi biết sai rồi..." "Cầu xin cậu, đừng giết..." Rất nhiều người bị dọa đến trắng bệch cả mặt, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ! Ngay cả cảnh giới Vực Vương cũng quỳ! Trước mặt Tử thần, ai dám không phục? "Thằng ch* đ*, cho chúng tao một cơ hội, chúng tao nhất định phải diệt Hoa tộc!" "Nhà họ Diệp, Diệp Bắc Minh, mày chờ đấy cho ông!" "Nếu như hôm nay tao mà sống sót, nhất định sẽ hủy diệt nhà họ Diệp!" Mấy lão già cảnh giới Vực Vương quỳ trên mặt đất, trong lòng khuất nhục suy nghĩ! Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu! Chỉ hy vọng tôn Sát Thần này có thể tha cho bọn họ một mạng! Diệp Bắc Minh liếc mắt một cái liền nhìn thấu suy nghĩ của những người này: "Các người không phải biết sai rồi, mà là sợ!" "Nếu như lại cho các người một cơ hội, các người nghĩ nhất định phải nhổ cỏ nhổ tận gốc đúng không?" "Ai ra tay trước thì có lợi!" Sát ý ngưng tụ! Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục rơi xuống! Đám lão già cảnh giới Vực Vương biến sắc mặt, tức giận quát lớn: "Nhìn thấy gì chưa? Thằng ch* đ* này hoàn toàn không cho chúng ta cơ hội sống sót!" "Tao liều mạng với mày!"
Diệp Bắc Minh phong tỏa người của tám gia tộc Thần Huyết lớn: "Chính các người đã chém gãy núi Côn Luân, khiến Hoa tộc suýt chút nữa bị đứt đoạn truyền thừa?
"Nổ cho tôi!"
Năm ngón tay anh nắm chặt đám người của tám gia tộc Thần Huyết lớn.
Bóng mờ của bốn con rồng Huyết long, Long Hồn, Tổ Long, long mạch hiện lên!
Sôi nổi lao vào trong đám người!
Ầm! Phụt...
Từng đám sương máu nổ tung, người của tám gia tộc Thần Huyết lớn không hề có cơ hội cầu xin tha thứ!
"Thiên Vũ Tông?"
"Quỷ Sát Môn?"
"Các người còn nhớ chuyện ở Long Đảo không?"
"Tộc Rồng đen gần như bị các người giết sạch, bản thân sư phụ tôi cũng bị thương nặng, không thể không phong ấn Long Đảo!"
"Tất cả đều đi chết đi cho tôi! Nổ!"
Diệp Bắc Minh như một cỗ máy giết chóc!
Từng đám sương máu lần lượt nổ tung!
Mới chỉ một phút, mấy chục ngàn người chết dưới chân Diệp Bắc Minh!
Cộc cộc cộc cộc!
Giờ phút này.
Diệp Bắc Minh cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay, giẫm lên thây sơn biển máu đi tới!
Máu tươi tí tách nhỏ từ kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuống.
Như một vị Tử thần giáng lâm!
"Đừng..."
"Anh Diệp, tôi biết sai rồi..."
"Cầu xin cậu, đừng giết..."
Rất nhiều người bị dọa đến trắng bệch cả mặt, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ!
Ngay cả cảnh giới Vực Vương cũng quỳ!
Trước mặt Tử thần, ai dám không phục?
"Thằng ch* đ*, cho chúng tao một cơ hội, chúng tao nhất định phải diệt Hoa tộc!"
"Nhà họ Diệp, Diệp Bắc Minh, mày chờ đấy cho ông!"
"Nếu như hôm nay tao mà sống sót, nhất định sẽ hủy diệt nhà họ Diệp!"
Mấy lão già cảnh giới Vực Vương quỳ trên mặt đất, trong lòng khuất nhục suy nghĩ!
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu!
Chỉ hy vọng tôn Sát Thần này có thể tha cho bọn họ một mạng!
Diệp Bắc Minh liếc mắt một cái liền nhìn thấu suy nghĩ của những người này: "Các người không phải biết sai rồi, mà là sợ!"
"Nếu như lại cho các người một cơ hội, các người nghĩ nhất định phải nhổ cỏ nhổ tận gốc đúng không?"
"Ai ra tay trước thì có lợi!"
Sát ý ngưng tụ!
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục rơi xuống!
Đám lão già cảnh giới Vực Vương biến sắc mặt, tức giận quát lớn: "Nhìn thấy gì chưa? Thằng ch* đ* này hoàn toàn không cho chúng ta cơ hội sống sót!"
"Tao liều mạng với mày!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh phong tỏa người của tám gia tộc Thần Huyết lớn: "Chính các người đã chém gãy núi Côn Luân, khiến Hoa tộc suýt chút nữa bị đứt đoạn truyền thừa? "Nổ cho tôi!" Năm ngón tay anh nắm chặt đám người của tám gia tộc Thần Huyết lớn. Bóng mờ của bốn con rồng Huyết long, Long Hồn, Tổ Long, long mạch hiện lên! Sôi nổi lao vào trong đám người! Ầm! Phụt... Từng đám sương máu nổ tung, người của tám gia tộc Thần Huyết lớn không hề có cơ hội cầu xin tha thứ! "Thiên Vũ Tông?" "Quỷ Sát Môn?" "Các người còn nhớ chuyện ở Long Đảo không?" "Tộc Rồng đen gần như bị các người giết sạch, bản thân sư phụ tôi cũng bị thương nặng, không thể không phong ấn Long Đảo!" "Tất cả đều đi chết đi cho tôi! Nổ!" Diệp Bắc Minh như một cỗ máy giết chóc! Từng đám sương máu lần lượt nổ tung! Mới chỉ một phút, mấy chục ngàn người chết dưới chân Diệp Bắc Minh! Cộc cộc cộc cộc! Giờ phút này. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay, giẫm lên thây sơn biển máu đi tới! Máu tươi tí tách nhỏ từ kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuống. Như một vị Tử thần giáng lâm! "Đừng..." "Anh Diệp, tôi biết sai rồi..." "Cầu xin cậu, đừng giết..." Rất nhiều người bị dọa đến trắng bệch cả mặt, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ! Ngay cả cảnh giới Vực Vương cũng quỳ! Trước mặt Tử thần, ai dám không phục? "Thằng ch* đ*, cho chúng tao một cơ hội, chúng tao nhất định phải diệt Hoa tộc!" "Nhà họ Diệp, Diệp Bắc Minh, mày chờ đấy cho ông!" "Nếu như hôm nay tao mà sống sót, nhất định sẽ hủy diệt nhà họ Diệp!" Mấy lão già cảnh giới Vực Vương quỳ trên mặt đất, trong lòng khuất nhục suy nghĩ! Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu! Chỉ hy vọng tôn Sát Thần này có thể tha cho bọn họ một mạng! Diệp Bắc Minh liếc mắt một cái liền nhìn thấu suy nghĩ của những người này: "Các người không phải biết sai rồi, mà là sợ!" "Nếu như lại cho các người một cơ hội, các người nghĩ nhất định phải nhổ cỏ nhổ tận gốc đúng không?" "Ai ra tay trước thì có lợi!" Sát ý ngưng tụ! Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục rơi xuống! Đám lão già cảnh giới Vực Vương biến sắc mặt, tức giận quát lớn: "Nhìn thấy gì chưa? Thằng ch* đ* này hoàn toàn không cho chúng ta cơ hội sống sót!" "Tao liều mạng với mày!"