Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2724: "Tham kiến Thiếu chủ!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Trên quảng trường ngoài kia toàn là máu tươi, sao lại chẳng thấy người nào?"    Nói đến cùng, ai mà tưởng được toàn bộ Vân Tiêu Tông đã Diệp Bắc Minh giết chóc gần như chẳng còn ai!   "Cậu Diệp, chúc mừng cậu, xin chúc mừng cậu!"   Phùng Vũ thở hồng hộc.   Diệp Bắc Minh nhìn Phùng Vũ: "Chúc mừng tôi cái gì?"   Phùng Vũ cười đầy thần bí: "Cậu Diệp, tổng viện trưởng đặc biệt tuyển chọn tất cả thành viên nòng cốt của nhà họ Diệp gia nhập Tổng viện Giám sát!"   "Còn cả vài bạn bè của cậu tại địa bàn Côn Luân cũng đều tiến vào Tổng viện Giám sát, trọng điểm bồi dưỡng!"   "Ông nói gì cơ?"   Trong nháy mắt, một luồng sát ý lạnh như băng bộc phát!   Ầm!    AdvertisementPhùng Vũ bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi: "Cậu Diệp, cậu... cậu sao vậy?"   "Đây là chuyện tốt mà!"   ...   ...   Nhìn dáng vẻ của Phùng Vũ, hình như ông ta không rõ ràng lắm.   Nhưng đối với người nhà họ Diệp và bạn bè của Diệp Bắc Minh mà nói, chính là rơi vào hang sói!   Phùng Vũ đối xử với Diệp Bắc Minh không tệ.   Vương Bình An bảo ông ta tới, phỏng chừng là để ông ta dùng mạng của mình thông báo cho Diệp Bắc Minh chuyện này!   Nhìn khuôn mặt bối rối của Phùng Vũ, e rằng còn chưa biết mình tới đây để chịu chết!   Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Có những người nào?"   Phùng Vũ lau khô máu tươi trên khóe miệng: "Cái này tôi cũng không biết, viện trưởng chỉ bảo cậu ở Vân Tiêu Tông".   "Bảo tôi lập tức đến thông báo, những chuyện khác không hề nói với tôi".   Quả nhiên, Phùng Vũ bị Vương Bình An phái tới chịu chết!   Anh tiện tay ném ra một viên đan dược: "Vừa rồi là tôi xúc động!"   "Viên đan dược kia có thể trị hết thương thế của ông".   Phùng Vũ nhận được ơn huệ mà lòng nơm nớp lo sợ!   Cậu ta còn biết xin lỗi?   Ánh mắt Diệp Bắc Minh xoay chuyển, nhìn về phía lão tổ Đế tộc: "Đầu của ông gửi tạm ở chỗ ông trước đã, tôi sẽ đích thân bái phỏng Đế tộc sau!"   Cái gì?   Phùng Vũ giật nảy mình.   Ông ta kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh, anh đang uy h**p Đế tộc?   Đế Giang và Đế Khuyết vừa giận vừa sợ, không dám nói nhiều một câu!   Khuôn mặt lão tổ Đế tộc khó coi tới cực điểm!   Diệp Bắc Minh quay sang phía Lục Tuyết Kỳ: "Bát sư tỷ, chị trông nom Đại sư tỷ nhé, em phải đi Tổng viện Giám sát một chuyến!"   Lục Tuyết Kỳ muốn nói lại thôi, cô ấy biết tính cách của Diệp Bắc Minh.   Nên không nhiều lời nữa: "Tiểu sư đệ, hết thảy cẩn thận!"  Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Đi, đến Tổng viện Giám sát!"    ...    Diệp Bắc Minh trở lại Tổng viện Giám sát, mấy bóng người quen thuộc nhanh chóng chạy tới.    "Tham kiến Thiếu chủ!"    Lăng Thi Âm và Ngô Khinh Diên quỳ một chân xuống.    Khuôn mặt nhỏ của Trần Lê Y nóng lên, hồi hộp nhìn Diệp Bắc Minh một cái.  

"Trên quảng trường ngoài kia toàn là máu tươi, sao lại chẳng thấy người nào?"  

 

 

Nói đến cùng, ai mà tưởng được toàn bộ Vân Tiêu Tông đã Diệp Bắc Minh giết chóc gần như chẳng còn ai!  

 

"Cậu Diệp, chúc mừng cậu, xin chúc mừng cậu!"  

 

Phùng Vũ thở hồng hộc.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn Phùng Vũ: "Chúc mừng tôi cái gì?"  

 

Phùng Vũ cười đầy thần bí: "Cậu Diệp, tổng viện trưởng đặc biệt tuyển chọn tất cả thành viên nòng cốt của nhà họ Diệp gia nhập Tổng viện Giám sát!"  

 

"Còn cả vài bạn bè của cậu tại địa bàn Côn Luân cũng đều tiến vào Tổng viện Giám sát, trọng điểm bồi dưỡng!"  

 

"Ông nói gì cơ?"  

 

Trong nháy mắt, một luồng sát ý lạnh như băng bộc phát!  

 

Ầm!  

  Advertisement

Phùng Vũ bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi: "Cậu Diệp, cậu... cậu sao vậy?"  

 

"Đây là chuyện tốt mà!"  

 

...  

 

...  

 

Nhìn dáng vẻ của Phùng Vũ, hình như ông ta không rõ ràng lắm.  

 

Nhưng đối với người nhà họ Diệp và bạn bè của Diệp Bắc Minh mà nói, chính là rơi vào hang sói!  

 

Phùng Vũ đối xử với Diệp Bắc Minh không tệ.  

 

Vương Bình An bảo ông ta tới, phỏng chừng là để ông ta dùng mạng của mình thông báo cho Diệp Bắc Minh chuyện này!  

 

Nhìn khuôn mặt bối rối của Phùng Vũ, e rằng còn chưa biết mình tới đây để chịu chết!  

 

Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Có những người nào?"  

 

Phùng Vũ lau khô máu tươi trên khóe miệng: "Cái này tôi cũng không biết, viện trưởng chỉ bảo cậu ở Vân Tiêu Tông".  

 

"Bảo tôi lập tức đến thông báo, những chuyện khác không hề nói với tôi".  

 

Quả nhiên, Phùng Vũ bị Vương Bình An phái tới chịu chết!  

 

Anh tiện tay ném ra một viên đan dược: "Vừa rồi là tôi xúc động!"  

 

"Viên đan dược kia có thể trị hết thương thế của ông".  

 

Phùng Vũ nhận được ơn huệ mà lòng nơm nớp lo sợ!  

 

Cậu ta còn biết xin lỗi?  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh xoay chuyển, nhìn về phía lão tổ Đế tộc: "Đầu của ông gửi tạm ở chỗ ông trước đã, tôi sẽ đích thân bái phỏng Đế tộc sau!"  

 

Cái gì?  

 

Phùng Vũ giật nảy mình.  

 

Ông ta kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh, anh đang uy h**p Đế tộc?  

 

Đế Giang và Đế Khuyết vừa giận vừa sợ, không dám nói nhiều một câu!  

 

Khuôn mặt lão tổ Đế tộc khó coi tới cực điểm!  

 

Diệp Bắc Minh quay sang phía Lục Tuyết Kỳ: "Bát sư tỷ, chị trông nom Đại sư tỷ nhé, em phải đi Tổng viện Giám sát một chuyến!"  

 

Lục Tuyết Kỳ muốn nói lại thôi, cô ấy biết tính cách của Diệp Bắc Minh.  

 

Nên không nhiều lời nữa: "Tiểu sư đệ, hết thảy cẩn thận!"  

Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Đi, đến Tổng viện Giám sát!"  

 

 

...  

 

 

Diệp Bắc Minh trở lại Tổng viện Giám sát, mấy bóng người quen thuộc nhanh chóng chạy tới.  

 

 

"Tham kiến Thiếu chủ!"  

 

 

Lăng Thi Âm và Ngô Khinh Diên quỳ một chân xuống.  

 

 

Khuôn mặt nhỏ của Trần Lê Y nóng lên, hồi hộp nhìn Diệp Bắc Minh một cái.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Trên quảng trường ngoài kia toàn là máu tươi, sao lại chẳng thấy người nào?"    Nói đến cùng, ai mà tưởng được toàn bộ Vân Tiêu Tông đã Diệp Bắc Minh giết chóc gần như chẳng còn ai!   "Cậu Diệp, chúc mừng cậu, xin chúc mừng cậu!"   Phùng Vũ thở hồng hộc.   Diệp Bắc Minh nhìn Phùng Vũ: "Chúc mừng tôi cái gì?"   Phùng Vũ cười đầy thần bí: "Cậu Diệp, tổng viện trưởng đặc biệt tuyển chọn tất cả thành viên nòng cốt của nhà họ Diệp gia nhập Tổng viện Giám sát!"   "Còn cả vài bạn bè của cậu tại địa bàn Côn Luân cũng đều tiến vào Tổng viện Giám sát, trọng điểm bồi dưỡng!"   "Ông nói gì cơ?"   Trong nháy mắt, một luồng sát ý lạnh như băng bộc phát!   Ầm!    AdvertisementPhùng Vũ bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi: "Cậu Diệp, cậu... cậu sao vậy?"   "Đây là chuyện tốt mà!"   ...   ...   Nhìn dáng vẻ của Phùng Vũ, hình như ông ta không rõ ràng lắm.   Nhưng đối với người nhà họ Diệp và bạn bè của Diệp Bắc Minh mà nói, chính là rơi vào hang sói!   Phùng Vũ đối xử với Diệp Bắc Minh không tệ.   Vương Bình An bảo ông ta tới, phỏng chừng là để ông ta dùng mạng của mình thông báo cho Diệp Bắc Minh chuyện này!   Nhìn khuôn mặt bối rối của Phùng Vũ, e rằng còn chưa biết mình tới đây để chịu chết!   Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Có những người nào?"   Phùng Vũ lau khô máu tươi trên khóe miệng: "Cái này tôi cũng không biết, viện trưởng chỉ bảo cậu ở Vân Tiêu Tông".   "Bảo tôi lập tức đến thông báo, những chuyện khác không hề nói với tôi".   Quả nhiên, Phùng Vũ bị Vương Bình An phái tới chịu chết!   Anh tiện tay ném ra một viên đan dược: "Vừa rồi là tôi xúc động!"   "Viên đan dược kia có thể trị hết thương thế của ông".   Phùng Vũ nhận được ơn huệ mà lòng nơm nớp lo sợ!   Cậu ta còn biết xin lỗi?   Ánh mắt Diệp Bắc Minh xoay chuyển, nhìn về phía lão tổ Đế tộc: "Đầu của ông gửi tạm ở chỗ ông trước đã, tôi sẽ đích thân bái phỏng Đế tộc sau!"   Cái gì?   Phùng Vũ giật nảy mình.   Ông ta kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh, anh đang uy h**p Đế tộc?   Đế Giang và Đế Khuyết vừa giận vừa sợ, không dám nói nhiều một câu!   Khuôn mặt lão tổ Đế tộc khó coi tới cực điểm!   Diệp Bắc Minh quay sang phía Lục Tuyết Kỳ: "Bát sư tỷ, chị trông nom Đại sư tỷ nhé, em phải đi Tổng viện Giám sát một chuyến!"   Lục Tuyết Kỳ muốn nói lại thôi, cô ấy biết tính cách của Diệp Bắc Minh.   Nên không nhiều lời nữa: "Tiểu sư đệ, hết thảy cẩn thận!"  Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Đi, đến Tổng viện Giám sát!"    ...    Diệp Bắc Minh trở lại Tổng viện Giám sát, mấy bóng người quen thuộc nhanh chóng chạy tới.    "Tham kiến Thiếu chủ!"    Lăng Thi Âm và Ngô Khinh Diên quỳ một chân xuống.    Khuôn mặt nhỏ của Trần Lê Y nóng lên, hồi hộp nhìn Diệp Bắc Minh một cái.  

Chương 2724: "Tham kiến Thiếu chủ!"