Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2741: “Chết, chết đi, tất cả đều phải chết!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Mọi người không hẹn mà cùng nhau nghĩ tới hai chữ.   Thần hồn!   Ngay khi thấy thần hồn của mình xuất hiện, Hàn Khâu hoảng hốt la to: “Cậu... rốt cuộc cậu là ai hả?”   Thần hồn diệt vong thì đến cả cơ hội đầu thai cũng chả còn.   “Tôi là sát thần!”   Diệp Bắc Minh thốt ra một câu ngắn ngủi.    AdvertisementVừa dứt lời.   Cơ thể hồng hào của Hàn Khâu héo úa, nháy mắt đã hóa thành một cái xác khô.   Thần hồn của lão ta hóa thành một tia huyết quan chui vào cơ thể Diệp Bắc Minh.   Anh khoát tay, thi thể lão ta hóa thành bột mịn.   Bỗng nhiên.    AdvertisementĐại sư tỷ mở mắt rồi hét thảm: “Bố, mẹ!”   Lạc Vô Tà bước tới: “Chị ơi, chị tỉnh rồi!”   Cậu ta hớt hải chạy tới nhưng Lạc Khuynh Thành như không nhận ra cậu ta mà tung ra một chưởng.   Phụt!   Xương sườn Lạc Vô Tà bị đánh gãy, người bay ngược ra ngoài ngã sóng soài trên mặt đất: “Chị, chị làm sao thế?”   “Đại sư tỷ, cậu ta là em trai của chị đó!”   Lục Tuyết Kỳ đi tới.   Cô ấy vừa mới bước tới gần đó.   Ma khí trên người Lạc Khuynh Thành bùng nổ.   Lục Tuyết Kỳ cũng bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.   “Bát sư tỷ cẩn thận!”   Diệp Bắc Minh nhanh chóng tiến lên ôm Lục Tuyết Kỳ, lo lắng nhìn Lạc Khuynh Thành: “Đại sư tỷ, chị làm sao thế?”   Anh chỉ thấy.   Đôi mắt Lạc Khuynh Thành đỏ rực, ma khí trên người quay cuồng.   Làn da và máu thịt trên người đều tỏa ra luồng khí tức của ma huyết.   Cô ấy nhìn thoáng qua mọi người rồi điên cuồng cười to: “Ha ha ha ha, tất cả các người đều phải chết!”   “Là các người hại chết bố mẹ tôi, tất cả các người đều phải chết!”   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm xuống: “Nhóc à, đại sư tỷ của cậu bị k*ch th*ch quá nặng nên đã nhập ma rồi!”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh tối sầm.   Một khi người tu võ tẩu hỏa nhập ma.   May mắn thì có thể trở thành người ngu.   Xui xẻo thì sợ rằng sẽ nổ tan xác chết luôn.   “Đại sư tỷ!”   Diệp Bắc Minh lao tới chỗ Lạc Khuynh Thành.   Đôi mắt long lanh của Lạc Khuynh Thành giờ đây đỏ rực, không hề nhận ra Diệp Bắc Minh.   Cô ấy tung trảo nhắm thẳng vào trái tim Diệp Bắc Minh.   Anh không hề chống trả, nháy mắt ở ngực đã đầm đìa máu chảy, máu thịt lẫn lộn.   Máu tươi phun ra như suối.  Lục Tuyết Kỳ biến sắc: “Đại sư tỷ, chị nhìn kỹ đi, đó là tiểu sư đệ đó!”    Diệp Bắc Minh tóm lấy cổ tay Lạc Khuynh Thành nhưng anh không dám mạnh tay.    Tất cả chỉ vì anh sợ làm cô ấy bị thương: “Đại sư tỷ, là em nè”.    “Chết, chết đi, tất cả đều phải chết!”    Đôi mắt đỏ như máu của Lạc Khuynh Thành nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, một bàn tay khác thì bóp cổ anh.    Một cảm giác nghẹt thở ập tới.   

 

 Mọi người không hẹn mà cùng nhau nghĩ tới hai chữ.  

 

Thần hồn!  

 

Ngay khi thấy thần hồn của mình xuất hiện, Hàn Khâu hoảng hốt la to: “Cậu... rốt cuộc cậu là ai hả?”  

 

Thần hồn diệt vong thì đến cả cơ hội đầu thai cũng chả còn.  

 

“Tôi là sát thần!”  

 

Diệp Bắc Minh thốt ra một câu ngắn ngủi.  

  Advertisement

Vừa dứt lời.  

 

Cơ thể hồng hào của Hàn Khâu héo úa, nháy mắt đã hóa thành một cái xác khô.  

 

Thần hồn của lão ta hóa thành một tia huyết quan chui vào cơ thể Diệp Bắc Minh.  

 

Anh khoát tay, thi thể lão ta hóa thành bột mịn.  

 

Bỗng nhiên.  

  Advertisement

Đại sư tỷ mở mắt rồi hét thảm: “Bố, mẹ!”  

 

Lạc Vô Tà bước tới: “Chị ơi, chị tỉnh rồi!”  

 

Cậu ta hớt hải chạy tới nhưng Lạc Khuynh Thành như không nhận ra cậu ta mà tung ra một chưởng.  

 

Phụt!  

 

Xương sườn Lạc Vô Tà bị đánh gãy, người bay ngược ra ngoài ngã sóng soài trên mặt đất: “Chị, chị làm sao thế?”  

 

“Đại sư tỷ, cậu ta là em trai của chị đó!”  

 

Lục Tuyết Kỳ đi tới.  

 

Cô ấy vừa mới bước tới gần đó.  

 

Ma khí trên người Lạc Khuynh Thành bùng nổ.  

 

Lục Tuyết Kỳ cũng bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.  

 

“Bát sư tỷ cẩn thận!”  

 

Diệp Bắc Minh nhanh chóng tiến lên ôm Lục Tuyết Kỳ, lo lắng nhìn Lạc Khuynh Thành: “Đại sư tỷ, chị làm sao thế?”  

 

Anh chỉ thấy.  

 

Đôi mắt Lạc Khuynh Thành đỏ rực, ma khí trên người quay cuồng.  

 

Làn da và máu thịt trên người đều tỏa ra luồng khí tức của ma huyết.  

 

Cô ấy nhìn thoáng qua mọi người rồi điên cuồng cười to: “Ha ha ha ha, tất cả các người đều phải chết!”  

 

“Là các người hại chết bố mẹ tôi, tất cả các người đều phải chết!”  

 

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm xuống: “Nhóc à, đại sư tỷ của cậu bị k*ch th*ch quá nặng nên đã nhập ma rồi!”  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh tối sầm.  

 

Một khi người tu võ tẩu hỏa nhập ma.  

 

May mắn thì có thể trở thành người ngu.  

 

Xui xẻo thì sợ rằng sẽ nổ tan xác chết luôn.  

 

“Đại sư tỷ!”  

 

Diệp Bắc Minh lao tới chỗ Lạc Khuynh Thành.  

 

Đôi mắt long lanh của Lạc Khuynh Thành giờ đây đỏ rực, không hề nhận ra Diệp Bắc Minh.  

 

Cô ấy tung trảo nhắm thẳng vào trái tim Diệp Bắc Minh.  

 

Anh không hề chống trả, nháy mắt ở ngực đã đầm đìa máu chảy, máu thịt lẫn lộn.  

 

Máu tươi phun ra như suối.  

Lục Tuyết Kỳ biến sắc: “Đại sư tỷ, chị nhìn kỹ đi, đó là tiểu sư đệ đó!”  

 

 

Diệp Bắc Minh tóm lấy cổ tay Lạc Khuynh Thành nhưng anh không dám mạnh tay.  

 

 

Tất cả chỉ vì anh sợ làm cô ấy bị thương: “Đại sư tỷ, là em nè”.  

 

 

“Chết, chết đi, tất cả đều phải chết!”  

 

 

Đôi mắt đỏ như máu của Lạc Khuynh Thành nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, một bàn tay khác thì bóp cổ anh.  

 

 

Một cảm giác nghẹt thở ập tới.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Mọi người không hẹn mà cùng nhau nghĩ tới hai chữ.   Thần hồn!   Ngay khi thấy thần hồn của mình xuất hiện, Hàn Khâu hoảng hốt la to: “Cậu... rốt cuộc cậu là ai hả?”   Thần hồn diệt vong thì đến cả cơ hội đầu thai cũng chả còn.   “Tôi là sát thần!”   Diệp Bắc Minh thốt ra một câu ngắn ngủi.    AdvertisementVừa dứt lời.   Cơ thể hồng hào của Hàn Khâu héo úa, nháy mắt đã hóa thành một cái xác khô.   Thần hồn của lão ta hóa thành một tia huyết quan chui vào cơ thể Diệp Bắc Minh.   Anh khoát tay, thi thể lão ta hóa thành bột mịn.   Bỗng nhiên.    AdvertisementĐại sư tỷ mở mắt rồi hét thảm: “Bố, mẹ!”   Lạc Vô Tà bước tới: “Chị ơi, chị tỉnh rồi!”   Cậu ta hớt hải chạy tới nhưng Lạc Khuynh Thành như không nhận ra cậu ta mà tung ra một chưởng.   Phụt!   Xương sườn Lạc Vô Tà bị đánh gãy, người bay ngược ra ngoài ngã sóng soài trên mặt đất: “Chị, chị làm sao thế?”   “Đại sư tỷ, cậu ta là em trai của chị đó!”   Lục Tuyết Kỳ đi tới.   Cô ấy vừa mới bước tới gần đó.   Ma khí trên người Lạc Khuynh Thành bùng nổ.   Lục Tuyết Kỳ cũng bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.   “Bát sư tỷ cẩn thận!”   Diệp Bắc Minh nhanh chóng tiến lên ôm Lục Tuyết Kỳ, lo lắng nhìn Lạc Khuynh Thành: “Đại sư tỷ, chị làm sao thế?”   Anh chỉ thấy.   Đôi mắt Lạc Khuynh Thành đỏ rực, ma khí trên người quay cuồng.   Làn da và máu thịt trên người đều tỏa ra luồng khí tức của ma huyết.   Cô ấy nhìn thoáng qua mọi người rồi điên cuồng cười to: “Ha ha ha ha, tất cả các người đều phải chết!”   “Là các người hại chết bố mẹ tôi, tất cả các người đều phải chết!”   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm xuống: “Nhóc à, đại sư tỷ của cậu bị k*ch th*ch quá nặng nên đã nhập ma rồi!”   Sắc mặt Diệp Bắc Minh tối sầm.   Một khi người tu võ tẩu hỏa nhập ma.   May mắn thì có thể trở thành người ngu.   Xui xẻo thì sợ rằng sẽ nổ tan xác chết luôn.   “Đại sư tỷ!”   Diệp Bắc Minh lao tới chỗ Lạc Khuynh Thành.   Đôi mắt long lanh của Lạc Khuynh Thành giờ đây đỏ rực, không hề nhận ra Diệp Bắc Minh.   Cô ấy tung trảo nhắm thẳng vào trái tim Diệp Bắc Minh.   Anh không hề chống trả, nháy mắt ở ngực đã đầm đìa máu chảy, máu thịt lẫn lộn.   Máu tươi phun ra như suối.  Lục Tuyết Kỳ biến sắc: “Đại sư tỷ, chị nhìn kỹ đi, đó là tiểu sư đệ đó!”    Diệp Bắc Minh tóm lấy cổ tay Lạc Khuynh Thành nhưng anh không dám mạnh tay.    Tất cả chỉ vì anh sợ làm cô ấy bị thương: “Đại sư tỷ, là em nè”.    “Chết, chết đi, tất cả đều phải chết!”    Đôi mắt đỏ như máu của Lạc Khuynh Thành nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, một bàn tay khác thì bóp cổ anh.    Một cảm giác nghẹt thở ập tới.   

Chương 2741: “Chết, chết đi, tất cả đều phải chết!”