Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2745: Đế tộc từ chối thẳng thừng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tất cả mọi người khiếp sợ. Thập trưởng lão cảnh giới Giới Vương hậu kỳ đã bị tên này giết ngay tức khắc ư? “Thập trưởng lão!” “Cậu ta không chỉ mở ra long tích mà còn dung hợp được bảy con rồng ư?” “Này... không thể nào!” “Bảy con rồi sao, cả thế giới Cao Võ chẳng có ai làm như vậy được!” Mười mấy lão già của Thánh Tộc trừng to mắt suýt rớt ra ngoài. Vẻ mặt Lạc Thạch Lăng cũng vô cùng khiếp hãi. Cuối cùng ông ta đã biết vì sao Lạc Chính Hùng lại xem trọng Diệp Bắc Minh đến vậy. Diệp Bắc Minh nhìn thẳng vào Lạc Thạch Lăng, bước tới, đưa tay lên áp chế ông ta. Răng rắc. Tay anh như một ngọn núi lớn đè nặng lên vai ông ta. “Á...” Lạc Thạch Lăng hét thảm, ông ta không thể nào chịu nổi sức mạnh của Diệp Bắc Minh. Đầu gối ông ta cong xuống rồi đập mạnh xuống đất. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Chắc là ông biết Hàn Tông ở đâu nhỉ?” Cả người Lạc Thạch Lăng run rẩy, ông ta có thể cảm nhận được sát ý khủng khiếp trên người Diệp Bắc Minh. Nếu ông ta chần chừ thì sẽ giống với thập trưởng lão: “Tôi nói, tôi nói ạ... Đế tộc!” “Bọn Hàn Tông đã đến Đế tộc rồi ạ!” Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Đế tộc?” Lạc Thạch Lăng dập đầu điên cuồng: “Đúng vậy, người trẻ tuổi của Thánh Vực đến đó để cướp long mạch ạ!” “Tôi nói với bọn họ rằng Đế tộc có chín long mạch nên bọn họ đã đến Đế tộc rồi!” “Diệp Bắc Minh, tôi nói cho cậu biết một bí mật!” “Năm ấy, sở dĩ đại lục Chân Võ bị hủy diệt chính là do bọn họ đã cướp tất cả long mạch của đại lục Chân Võ!” “Nhà họ Hàn là một trong số đó!” Ông ta vừa nói xong, nháy mắt Diệp Bắc Minh đã biến mất. ... Lúc này, ở Đế tộc. Xác chết ngổn ngang, máu chảy thành sông. Trong trận pháp ở cấm địa Đế tộc. Bọn người Đế Giang, Đế Khuyết và lão tổ Đế tộc đã đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào đám thanh niên đang ở ngoài trận pháp. Một tiếng trước, bọn họ đã tới Đế tộc. Vừa mở miệng đã đòi chín long mạch của Đế tộc. Đế tộc từ chối thẳng thừng. Ai ngờ rằng mười lão già kia lại thẳng tay đại khai sát giới. Một đám người cầm quyền của Đế tộc đành trốn vào trận pháp ở cấm địa mới may mắn sống sót. Đế Giang đỏ mắt nói: “Các người là ai?” Đám nam thanh nữ tú kia cười cợt nói. “Ha ha ha, chúng ta là ai nhỉ?”
Tất cả mọi người khiếp sợ.
Thập trưởng lão cảnh giới Giới Vương hậu kỳ đã bị tên này giết ngay tức khắc ư?
“Thập trưởng lão!”
“Cậu ta không chỉ mở ra long tích mà còn dung hợp được bảy con rồng ư?”
“Này... không thể nào!”
“Bảy con rồi sao, cả thế giới Cao Võ chẳng có ai làm như vậy được!”
Mười mấy lão già của Thánh Tộc trừng to mắt suýt rớt ra ngoài.
Vẻ mặt Lạc Thạch Lăng cũng vô cùng khiếp hãi.
Cuối cùng ông ta đã biết vì sao Lạc Chính Hùng lại xem trọng Diệp Bắc Minh đến vậy.
Diệp Bắc Minh nhìn thẳng vào Lạc Thạch Lăng, bước tới, đưa tay lên áp chế ông ta.
Răng rắc.
Tay anh như một ngọn núi lớn đè nặng lên vai ông ta.
“Á...”
Lạc Thạch Lăng hét thảm, ông ta không thể nào chịu nổi sức mạnh của Diệp Bắc Minh.
Đầu gối ông ta cong xuống rồi đập mạnh xuống đất.
Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Chắc là ông biết Hàn Tông ở đâu nhỉ?”
Cả người Lạc Thạch Lăng run rẩy, ông ta có thể cảm nhận được sát ý khủng khiếp trên người Diệp Bắc Minh.
Nếu ông ta chần chừ thì sẽ giống với thập trưởng lão: “Tôi nói, tôi nói ạ... Đế tộc!”
“Bọn Hàn Tông đã đến Đế tộc rồi ạ!”
Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Đế tộc?”
Lạc Thạch Lăng dập đầu điên cuồng: “Đúng vậy, người trẻ tuổi của Thánh Vực đến đó để cướp long mạch ạ!”
“Tôi nói với bọn họ rằng Đế tộc có chín long mạch nên bọn họ đã đến Đế tộc rồi!”
“Diệp Bắc Minh, tôi nói cho cậu biết một bí mật!”
“Năm ấy, sở dĩ đại lục Chân Võ bị hủy diệt chính là do bọn họ đã cướp tất cả long mạch của đại lục Chân Võ!”
“Nhà họ Hàn là một trong số đó!”
Ông ta vừa nói xong, nháy mắt Diệp Bắc Minh đã biến mất.
...
Lúc này, ở Đế tộc.
Xác chết ngổn ngang, máu chảy thành sông.
Trong trận pháp ở cấm địa Đế tộc.
Bọn người Đế Giang, Đế Khuyết và lão tổ Đế tộc đã đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào đám thanh niên đang ở ngoài trận pháp.
Một tiếng trước, bọn họ đã tới Đế tộc.
Vừa mở miệng đã đòi chín long mạch của Đế tộc.
Đế tộc từ chối thẳng thừng.
Ai ngờ rằng mười lão già kia lại thẳng tay đại khai sát giới.
Một đám người cầm quyền của Đế tộc đành trốn vào trận pháp ở cấm địa mới may mắn sống sót.
Đế Giang đỏ mắt nói: “Các người là ai?”
Đám nam thanh nữ tú kia cười cợt nói.
“Ha ha ha, chúng ta là ai nhỉ?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tất cả mọi người khiếp sợ. Thập trưởng lão cảnh giới Giới Vương hậu kỳ đã bị tên này giết ngay tức khắc ư? “Thập trưởng lão!” “Cậu ta không chỉ mở ra long tích mà còn dung hợp được bảy con rồng ư?” “Này... không thể nào!” “Bảy con rồi sao, cả thế giới Cao Võ chẳng có ai làm như vậy được!” Mười mấy lão già của Thánh Tộc trừng to mắt suýt rớt ra ngoài. Vẻ mặt Lạc Thạch Lăng cũng vô cùng khiếp hãi. Cuối cùng ông ta đã biết vì sao Lạc Chính Hùng lại xem trọng Diệp Bắc Minh đến vậy. Diệp Bắc Minh nhìn thẳng vào Lạc Thạch Lăng, bước tới, đưa tay lên áp chế ông ta. Răng rắc. Tay anh như một ngọn núi lớn đè nặng lên vai ông ta. “Á...” Lạc Thạch Lăng hét thảm, ông ta không thể nào chịu nổi sức mạnh của Diệp Bắc Minh. Đầu gối ông ta cong xuống rồi đập mạnh xuống đất. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Chắc là ông biết Hàn Tông ở đâu nhỉ?” Cả người Lạc Thạch Lăng run rẩy, ông ta có thể cảm nhận được sát ý khủng khiếp trên người Diệp Bắc Minh. Nếu ông ta chần chừ thì sẽ giống với thập trưởng lão: “Tôi nói, tôi nói ạ... Đế tộc!” “Bọn Hàn Tông đã đến Đế tộc rồi ạ!” Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Đế tộc?” Lạc Thạch Lăng dập đầu điên cuồng: “Đúng vậy, người trẻ tuổi của Thánh Vực đến đó để cướp long mạch ạ!” “Tôi nói với bọn họ rằng Đế tộc có chín long mạch nên bọn họ đã đến Đế tộc rồi!” “Diệp Bắc Minh, tôi nói cho cậu biết một bí mật!” “Năm ấy, sở dĩ đại lục Chân Võ bị hủy diệt chính là do bọn họ đã cướp tất cả long mạch của đại lục Chân Võ!” “Nhà họ Hàn là một trong số đó!” Ông ta vừa nói xong, nháy mắt Diệp Bắc Minh đã biến mất. ... Lúc này, ở Đế tộc. Xác chết ngổn ngang, máu chảy thành sông. Trong trận pháp ở cấm địa Đế tộc. Bọn người Đế Giang, Đế Khuyết và lão tổ Đế tộc đã đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào đám thanh niên đang ở ngoài trận pháp. Một tiếng trước, bọn họ đã tới Đế tộc. Vừa mở miệng đã đòi chín long mạch của Đế tộc. Đế tộc từ chối thẳng thừng. Ai ngờ rằng mười lão già kia lại thẳng tay đại khai sát giới. Một đám người cầm quyền của Đế tộc đành trốn vào trận pháp ở cấm địa mới may mắn sống sót. Đế Giang đỏ mắt nói: “Các người là ai?” Đám nam thanh nữ tú kia cười cợt nói. “Ha ha ha, chúng ta là ai nhỉ?”