Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2747: Mà đồng đội của bọn họ... đã hy sinh.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Xoạt! Xoạt! Xoạt! Trong chốc lát, tất cả người Thánh Vực đều ngừng giết chóc mà quay đầu nhìn lại. Bọn họ chỉ thấy một bóng đen xé gió lao xuống như sao chổi. “Là cậu ta!” Đế Khởi La kích động run người. AdvertisementĐế Giang trừng mắt: “Sao cậu ta lại đến đây?” Đế Khuyết không dám tin vào mắt mình: “Cậu ta đến đây cứu chúng ta sao?” “Không thể nào!” Lão tổ Đế tộc khó hiểu: “Lẽ nào là vì Khởi La?” AdvertisementGương mặt tái nhợt của Đế Khởi La bỗng đỏ bừng, cơ thể mềm mại cứng đờ: “Ơ... cháu?” “Lão tổ, cháu với cậu ta không có gì hết...” Trong đám đông. Hàn Tông nhướng mày, gã liếc mắt nhìn Diệp Bắc Minh. Gã hơn bất ngờ, thầm nghĩ: “Cảnh giới Thần Đế hả? Tìm mình làm gì?” “Vãi đạn! Cảnh giới Thần Đế hả?” Một người thanh niên lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Lớn tiếng như vậy làm gì? Đồ chó mày muốn dọa người khác à?” “Chết cho tao!” Người thanh niên kia bỗng bùng nổ, vung kiếm chém vào Diệp Bắc Minh. “Cảnh giới Thần Đế mà cũng đến đây góp vui à?” Đám nam thanh nữ tú còn lại cười ngặt nghẽo, chả thèm đếm xỉa tới Diệp Bắc Minh. Hàn Tông thầm lắc đầu, rồi xoay người nhìn vào sâu bên trong cấm địa. Chính ngọn núi rồng kéo dài liên miên, trong đó có chín long mạch. Nếu gã dung hợp được ba cái thì tương lai chắc chắn có thể tiến sâu vào cảnh giới võ đạo cao hơn. Phụt! Sau lưng gã truyền tới tiếng máu thịt nổ tung. “Chắc là thằng nhãi cảnh giới Thần Đế đó chết rồi!” Mọi người đều nghĩ như thế. Hàn Tông cũng không phải ngoại lệ. Ngay sau đó. Sau lưng lại vọng tới giọng nói hết như thần chết kia: “Ai là Hàn Tông?” “Cái gì?” Mọi người kinh hãi run người. Hàn Tông không dám tin quay đầu lại. Gã thấy người thanh niên cảnh giới Thần Đế đó vẫn nguyên vẹn lông tóc không chút tổn thương. Mà đồng đội của bọn họ... đã hy sinh. “Ôi...” Ba mươi mấy nam thanh nữ tú kia sửng sốt, một vài người không nhịn được bèn nhìn về phía Hàn Tông.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Trong chốc lát, tất cả người Thánh Vực đều ngừng giết chóc mà quay đầu nhìn lại.
Bọn họ chỉ thấy một bóng đen xé gió lao xuống như sao chổi.
“Là cậu ta!”
Đế Khởi La kích động run người.
Advertisement
Đế Giang trừng mắt: “Sao cậu ta lại đến đây?”
Đế Khuyết không dám tin vào mắt mình: “Cậu ta đến đây cứu chúng ta sao?”
“Không thể nào!”
Lão tổ Đế tộc khó hiểu: “Lẽ nào là vì Khởi La?”
Advertisement
Gương mặt tái nhợt của Đế Khởi La bỗng đỏ bừng, cơ thể mềm mại cứng đờ: “Ơ... cháu?”
“Lão tổ, cháu với cậu ta không có gì hết...”
Trong đám đông.
Hàn Tông nhướng mày, gã liếc mắt nhìn Diệp Bắc Minh.
Gã hơn bất ngờ, thầm nghĩ: “Cảnh giới Thần Đế hả? Tìm mình làm gì?”
“Vãi đạn! Cảnh giới Thần Đế hả?”
Một người thanh niên lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Lớn tiếng như vậy làm gì? Đồ chó mày muốn dọa người khác à?”
“Chết cho tao!”
Người thanh niên kia bỗng bùng nổ, vung kiếm chém vào Diệp Bắc Minh.
“Cảnh giới Thần Đế mà cũng đến đây góp vui à?”
Đám nam thanh nữ tú còn lại cười ngặt nghẽo, chả thèm đếm xỉa tới Diệp Bắc Minh.
Hàn Tông thầm lắc đầu, rồi xoay người nhìn vào sâu bên trong cấm địa.
Chính ngọn núi rồng kéo dài liên miên, trong đó có chín long mạch.
Nếu gã dung hợp được ba cái thì tương lai chắc chắn có thể tiến sâu vào cảnh giới võ đạo cao hơn.
Phụt!
Sau lưng gã truyền tới tiếng máu thịt nổ tung.
“Chắc là thằng nhãi cảnh giới Thần Đế đó chết rồi!”
Mọi người đều nghĩ như thế.
Hàn Tông cũng không phải ngoại lệ.
Ngay sau đó.
Sau lưng lại vọng tới giọng nói hết như thần chết kia: “Ai là Hàn Tông?”
“Cái gì?”
Mọi người kinh hãi run người.
Hàn Tông không dám tin quay đầu lại.
Gã thấy người thanh niên cảnh giới Thần Đế đó vẫn nguyên vẹn lông tóc không chút tổn thương.
Mà đồng đội của bọn họ... đã hy sinh.
“Ôi...”
Ba mươi mấy nam thanh nữ tú kia sửng sốt, một vài người không nhịn được bèn nhìn về phía Hàn Tông.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Xoạt! Xoạt! Xoạt! Trong chốc lát, tất cả người Thánh Vực đều ngừng giết chóc mà quay đầu nhìn lại. Bọn họ chỉ thấy một bóng đen xé gió lao xuống như sao chổi. “Là cậu ta!” Đế Khởi La kích động run người. AdvertisementĐế Giang trừng mắt: “Sao cậu ta lại đến đây?” Đế Khuyết không dám tin vào mắt mình: “Cậu ta đến đây cứu chúng ta sao?” “Không thể nào!” Lão tổ Đế tộc khó hiểu: “Lẽ nào là vì Khởi La?” AdvertisementGương mặt tái nhợt của Đế Khởi La bỗng đỏ bừng, cơ thể mềm mại cứng đờ: “Ơ... cháu?” “Lão tổ, cháu với cậu ta không có gì hết...” Trong đám đông. Hàn Tông nhướng mày, gã liếc mắt nhìn Diệp Bắc Minh. Gã hơn bất ngờ, thầm nghĩ: “Cảnh giới Thần Đế hả? Tìm mình làm gì?” “Vãi đạn! Cảnh giới Thần Đế hả?” Một người thanh niên lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Lớn tiếng như vậy làm gì? Đồ chó mày muốn dọa người khác à?” “Chết cho tao!” Người thanh niên kia bỗng bùng nổ, vung kiếm chém vào Diệp Bắc Minh. “Cảnh giới Thần Đế mà cũng đến đây góp vui à?” Đám nam thanh nữ tú còn lại cười ngặt nghẽo, chả thèm đếm xỉa tới Diệp Bắc Minh. Hàn Tông thầm lắc đầu, rồi xoay người nhìn vào sâu bên trong cấm địa. Chính ngọn núi rồng kéo dài liên miên, trong đó có chín long mạch. Nếu gã dung hợp được ba cái thì tương lai chắc chắn có thể tiến sâu vào cảnh giới võ đạo cao hơn. Phụt! Sau lưng gã truyền tới tiếng máu thịt nổ tung. “Chắc là thằng nhãi cảnh giới Thần Đế đó chết rồi!” Mọi người đều nghĩ như thế. Hàn Tông cũng không phải ngoại lệ. Ngay sau đó. Sau lưng lại vọng tới giọng nói hết như thần chết kia: “Ai là Hàn Tông?” “Cái gì?” Mọi người kinh hãi run người. Hàn Tông không dám tin quay đầu lại. Gã thấy người thanh niên cảnh giới Thần Đế đó vẫn nguyên vẹn lông tóc không chút tổn thương. Mà đồng đội của bọn họ... đã hy sinh. “Ôi...” Ba mươi mấy nam thanh nữ tú kia sửng sốt, một vài người không nhịn được bèn nhìn về phía Hàn Tông.